Final Fantasy XIII: Reminiscence -tracer of memories- Episodes 6

0

Sự mát mẻ của buổi đêm vẫn còn sót lại. Cảm giác khi làn da tiếp xúc với không khi sớm mai thật mát lạnh nhưng ở vùng đất này thì chẳng mấy sẽ ngay lập tức trở lên oi bức.

7 giờ sáng của vùng cận nhiệt đới. Khu chợ nhanh chóng khoác lên mình 1 vẻ náo nhiệt, tại những quán vỉa hè, những quầy hàng rong lưu động ở một con đường chưa được lát gạch, những tiếng chuông bắt đầu vang lên. Cảnh tượng đi lại tấp nập của những người mặc trang phục dân tộc đầy màu sắc cùng với các món đồ bán được sắp xếp đẹp đẽ trên các gian hàng.

Tôi rời khỏi khu chợ và rẽ vào một lối tắt, một ngôi nhà hiện lên trước mắt khi đi sâu vào thêm một chút ở mặt sau con hẻm. Đó là một ngôi nhà 2 tầng được xây dựng hoàn toàn bằng gỗ, mặc dù nhìn nó khá mộc mạc nhưng không hề thô kệch, chắc chắn nơi này đã được dựng lên một cách tỉ mỉ. Ngôi nhà được chế tạo giống như không hề có cửa, để nhằm mục đích lưu thông luồng không khí nóng nực này. Tôi cất lời chào hỏi và tiến vào trong.

Khác với tưởng tượng từ vẻ bề ngoài, bên trong căn nhà rất rộng rãi và sáng sủa, và có lẽ giống như suy nghĩ của tôi từ những gì nhìn thấy, nó luôn luôn được duy trì một vẻ sạch sẽ như thế này. Ánh sáng mặt trời xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi và làm nổi bật thêm màu sắc nguyên bản của những bông hoa được cắm ở trong lọ.

– Là chị hả?

Một giọng nói bất ngờ vang lên, một thiếu niên dựa mình trên tay vịn cầu thang dẫn lên tầng 2 đang nhìn xuống tôi.

Mặc dù ánh mặt trời buổi sáng chiếu qua cửa sổ phủ bóng râm lên khuôn mặt cậu, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy một đôi mắt đang lấp lánh. Tôi không thể đọc được cảm xúc của cậu ấy thông qua đôi mắt trong vắt và sáng ngời ấy. Tôi nghĩ nó giống như ánh nhìn không chút dao động của một thợ săn đang theo dõi con mồi, giống hệt như một chú chó săn… hoặc là 1 con mèo.

Trong nháy mắt người thanh niên ấy đã đi xuống, nhưng lại không hề sử dụng cầu thang mà là dùng tay vịn làm trụ để xoay và nhẹ nhàng đáp xuống ngay trước mắt tôi. Một chàng trai trẻ mà từ bước chân không gây ra bất cứ tiếng động nào cho đến cả dáng di chuyển cũng y như một chú mèo – Noel Kreiss.

– Tôi đã được nghe sự tình từ Snow, chị muốn được biết về “Thế giới kia” đúng không?

– Vâng, chắc chắn rồi. Tôi cũng đã từng là một cư dân tại thế giới kia mà.

– Tôi đã nghe chuyện đó, tuy nhiên cho đến giờ, không còn mấy người nói về điều này nữa, chính vì thế tôi khó có thể tin tưởng câu chuyện của chị cách bình thường được.

Vẫn giữ nguyên thái độ cảnh giác, Noel nhìn ra phía sau lưng tôi.

– Em nghĩ sao, Yeul?

Tôi ngoái đầu lại phía sau, một thiếu nữ đang đứng trước cửa của căn phòng bên cạnh. Cô bé áng chừng mới khoảng mười mấy tuổi.

Chăm chú nhìn tôi một cách im lặng – Yuel lên tiếng.

– Em nghĩ tin tưởng cũng được mà. Em thấy có thể tin người này.

Giọng nói của Yeul như vang vọng từ một nơi xa xăm, sau đó Noel tạo ra một tiếng thở dài và nói.

– …Hiểu rồi, nếu như Yeul đã nói thế…

Giọng của Noel trở lên nhẹ nhàng. Tôi có thể nhận ra một sự tôn trọng tối đa mà cậu ấy dành cho suy nghĩ và phán đoán từ Yeul.

– Vậy thì mời chị ngồi, tôi sẽ kể mọi chuyện.

Tại chiếc bàn mà Noel chỉ tay, trà đã được chuẩn bị sẵn sàng. Noel nhẹ nhàng đặt lưng xuống chiếc ghế đối diện với nơi tôi đang ngồi, còn Yuel thì duỗi thẳng lưng ngồi ngay bên cạnh. Họ đang lo lắng ư? Hay đó vốn là tính cách của họ.

Noel thả lỏng vai của mình, nhưng cậu vẫn không hề tỏ ra lơ đễnh một chút nào, có vẻ như dù bất cứ chuyện gì xảy ra, cậu đều có thể phản ứng lại ngay lập tức, cùng với việc nhìn vào bộ dạng đầy quan tâm đến – người luôn giữ 1 bộ dạng không hề thay đổi – Yeul, tôi thầm nghĩ, cậu ấy không chỉ đơn thuần giống như một con mèo, mà còn tạo cảm giác giống như một chú chó bảo vệ cần mẫn.

1. Noel Kreiss và Paddra Nsu-Yeul

Tôi đã được nghe về xuất thân của Noel từ người từng chiến đấu cùng cậu, Serah Farron. Theo góc nhìn của Serah thì Noel là một người đến từ tương lai 700 năm sau. Cậu ấy sinh ra vào khoảng năm 700AF, nơi nền văn minh của nhân loại đang suy thoái và đứng trên bờ vực biến mất. Con người phải đối mặt với định mệnh bị tuyệt chủng không còn xa, khi mà những người còn sống sót quá ít đến mức có thể đếm được.

Noel có tâm nguyện ngăn chặn sự diệt vong. Với suy nghĩ đó, cậu dấn thân vào cuộc hành trình suốt một thời gian dài, và tại thời điểm đôi chân ngã gục, Noel đã gặp được Lightning tại thế giới nằm giữa lằn ranh của sự sống và cái chết – Valhala. Và sau đó thông qua một cánh cổng thời gian cậu đã được gửi đến bên Serah.

– Cậu là một người của thời đại 700AF, nhưng thông qua cánh cổng thời gian đã đến được nơi mà Serah sinh sống – năm 03AF. Vậy tại ngôi làng New Bodhum, cậu đã cảm thấy như thế nào khi được ngắm nhìn thế giới trong quá khứ?

– Thật phong phú và nhộn nhịp, hơn nữa mọi thứ đều rất yên bình. Mặc dù chỉ là một ngôi làng nhỏ nhưng tôi đã nghĩ nó giống như một thị trấn lớn. Tại nơi tôi sinh sống, không hề có những thành thị nơi mà con người tập trung lại và sinh sống cùng nhau. Những phúc lành từ đất mẹ đã cạn kiệt, vì thế con người không còn cách nào khác ngoài việc lang thang và tìm kiếm chút thức ăn ít ỏi còn sót lại, chính vì điều này số lượng nhân loại nhanh chóng giảm mạnh.

– Thời đại 700AF đúng là một môi trường quá mức khắc nghiệt nhỉ.

– Đó chính là giai đoạn mà tôi được sinh ra, vì vậy tôi bắt buộc phải thích nghi với nó. Nhưng việc tồn tại ở quãng thời gian đó cũng thật cay đắng. Từ những câu chuyện cổ tích của bà, tôi được nghe về thời đại mà thế giới tràn ngập sắc màu, tuy nhiên tôi không hề có khái niệm thực sự về điều này. Vì vậy ngay khi đặt chân đến thời đại của Serah, lần đầu tiên tôi đã có thể lý giải được ý nghĩa của 2 từ yên bình. Và ngay sau đó… tôi cảm thấy rùng mình, 1 thế giới đẹp đẽ đến nhường vậy mà 700 năm sau biến thành một vùng đất hoang giống như nơi tôi sống. Nỗi sợ hãi mà tôi có thể cảm nhận như ngay trên làn da của mình, vì vậy tôi đã nghĩ sẽ phải thay đổi tương lai.

Nếu cứ để mọi chuyện như vậy, thì nhân loại sẽ diệt vong sau 700 năm nữa, để phòng chống điều này, cần phải đưa lịch sử trở về đúng quỹ đạo vốn có. Là một người biết đến cái tương lai thảm họa ấy, Noel đã hạ quyết tâm với một cảm xúc mạnh mẽ. Chính với ý chí ấy trong tim, Noel cùng với Serah bắt đầu cuộc hành trình.

– Trong cuộc du hành thời gian, ý chí của tôi càng trở lên mãnh liệt hơn. Sau khi gặp những con người cũng đang hết lòng cố gắng cho tương lai tại rất nhiều thời đại khác nhau, tôi có thêm niềm tin để cố gắng. Đặc biệt sau khi đến thủ đô, tôi càng cảm thấy điều đó một cách rõ nét.

– Thủ đô? Đó có phải là thành phố phồn vinh phát triển từ khoảng 400AF trở đi, thủ đô mới Academy đúng không?

– Chính xác, tôi chưa từng bao giờ nghĩ đến một thành phố to lớn tới nhường ấy. Tôi cảm thấy rất hưng phấn, và nghĩ rằng để tạo lên một nơi thế này chắc đã phải cần đến một con số không thể đếm nổi sự nỗ lực cũng như nhân lực. Để sự cố gắng của mọi người không trở lên lãng phí, tôi cần phải bảo vệ sự thịnh vượng này. Nếu làm như vậy, lịch sử sẽ thay đổi và tương lai cũng sẽ thay đổi theo. Thế giới này nếu cứ tiếp tục tồn tại, thì thời đại 700AF của tôi và Yeul sẽ trở thành một nơi dễ dàng để sinh sống hơn… Tôi đã nghĩ như thế.

Noel nhìn sang Yeul, họ là những người bạn thơ ấu đã cùng dựa vào nhau mà tồn tại ở thời đại khắc nghiệt 700AF. Tuy nhiên Yeul không phải phải chỉ là 1 người duy nhất.

– Chị biết đến chuyển sinh chứ?

– Vâng tôi đã được nghe sơ qua chuyện này từ Serah.

Paddra Nsu-Yeul là một nhà tiên tri xuyên thời gian. Là một thực thể có khả năng nhìn thấy và dự báo về những sự kiện lịch sử trong tương lai, Tuy nhiên nếu như sử dụng dị năng này sinh mạng của cô ấy sẽ bị xóa bỏ. Chính vì vậy nhà tiên tri thường chết khi còn rất trẻ.

Sau đó sinh mệnh ấy sẽ được tái sinh.

Nếu như một Yeul chết đi, sức mạnh dị năng của cô sẽ được chuyển sang cho một đứa trẻ sơ sinh tại một nơi nào đó. Một sự chuyển sinh với tư cách là Yeul tiếp theo. Nếu Yeul đó lại đón nhận một cái chết trẻ, thì ngay lập tức một Yeul nữa lại được sinh ra… Đó chính là vòng lặp.

Một nhà tiên tri xuyên thời gian, là một tồn tại mà những thiếu nữ phải tiếp nhận chung sinh mệnh cũng như cái chết. Số mệnh của nữ tiên tri là gắn liền với cái tên Yeul, đó là vô số những thiếu nữ không thể sống như một con người thông thường.

Yeul bên cạnh Noel lúc này chính là người chính là người cuối cùng trong vòng lặp chết trẻ và chuyển sinh.

– Tôi đã rất muốn cứu Yeul, giải thoát cô ấy khỏi số mệnh của nữ tiên tri… Và anh ta cũng mong muốn điều này.

– Anh ta? Ai vậy?

Yeul nhẹ nhàng lẩm bẩm.

– Caius Ballad. Thủ hộ giả của nhà tiên tri

Cái tên này tôi đã được nghe không biết bao nhiêu lần. Một ma nhân với tấm thân bất tử, kẻ đã đem đến sự diệt vong cho thế giới. Một kẻ thù mà nhóm Serah đã phải đối mặt rất nhiều lần.

– Người dạy tôi sử dụng kiếm chính là Caius.

Noel và Yeul đã trải qua những ngày tháng tại thời đại 700AF cùng với Caius Ballad. Anh ta là thủ hộ giả của nhà tiên tri. Một người với tấm thân bất tử bất lão đã bảo vệ cho nhà tiên tri với vòng lặp chuyển sinh hàng thế kỉ.

Yeul tiếp tục câu chuyện.

– Anh ấy đã bảo vệ cho vô vàn những nhà tiên tri như tôi trong suốt những năm tháng dài. Tuy nhiên bất cứ ai trong chúng tôi cũng đều muốn bảo vệ anh ấy. Với sức mạnh nhìn xuyên thời gian, chúng tôi thường chết khi còn rất trẻ, mỗi khi một nữ tiên tri qua đời, anh ấy sẽ lại phải trải qua cảm giác trống rỗng khi mất đi thứ mà mình cần bảo vệ. Điều đó đã lặp đi lặp lại với biết bao người qua biết bao thời đại. Sự chuyển sinh của nữ tiên tri đối với một người bất tử như anh ấy mà nói, đó chính là một sự đau khổ không hồi kết.

– Nếu thế giới cứ tiếp diễn như thế. Yeul sẽ phải đối mặt với vòng lặp chuyển sinh của số phận không biết đến khi nào. Vì thế Caius đã suy nghĩ tốt hơn hết là phá hủy thế giới bằng cách bẻ cong lịch sử. Khi tương lai của thế giới khép lại cũng chính là lúc cắt đứt số phận của nữ tiên tri.

Có thể nói đó là một động cơ rất đơn giản nhưng thật khó để lý giải.

– Cho dù… cho dù lý do có như thế đi chăng nữa mà lại có thể muốn diệt vong nhân loại. Cho dù có phải chứng kiến chuyện của Yeul bao lần đi chăng nữa, cho dù không quan tâm gì đến thế giới đi chăng nữa… thì hẳn cũng phải còn cách khác chứ.

Và với những hành vi tàn ác của Caius, thế giới trở nên điên đảo, lịch sử bị bẻ cong. Lịch sử mà Noel muốn tránh, nguyện vọng muốn thay đổi thời đại bị tán phá 700AF đã bị thay vào bằng một thời đại còn kinh hoàng hơn. Thời đại Chaos xâm thực, nơi vòng tròn sinh tử của nhân loại trở lên hỗn loạn. Con người không còn tiếp tục lớn lên, những sinh mạng mới cũng không còn được sinh ra. Cứ như thế trải qua 500 năm, con người càng tiến gần hơn tới sự diệt vong. Dù cho hoàn cảnh nào đi chăng nữa, nhưng hành động của Caius là hoàn toàn sai lầm.

– Tôi thì suy nghĩ khác, chính vì vậy tôi đã chiến đấu và đánh bại anh ta

Noel không nói nữa. Khuôn mặt cậu như đang phải chịu đựng một điều gì đó. Nó giống như một sự đau buồn khi đang lần nữa trải qua những thời khắc thống khổ trong quá khứ. Tôi biết chuyện gì đã xảy ra sau cuộc chiến với Caius.

– Chính do việc tôi giết Caius đã dẫn đến cái chết cho nữ thần Etro, người được kết nối với anh ta. Vì thế Chaos đã lan tràn khắp nơi và sinh mệnh của Serah bị cướp mất. Việc thế giới bị diệt vong, kể cả cái chết của Serah không phải do lỗi của 1 mình Caius, chính tôi cũng chịu trách nhiệm trong chuyện này.

– Nhưng đó chính là bẫy của Caius mà. Cậu đâu có biết về điều đó đúng không. Kể cả Snow, anh ấy cũng đã nói rằng mọi chuyện không hề do lỗi của cậu.

– Cho dù có nói không có cách nào khác đi nữa, tôi cũng không thể quên được chuyện ấy. Quả thực không còn cách nào khác ư, nếu như tôi làm tốt hơn biết đâu mọi chuyện sẽ khác. Tôi đã có 500 năm liền để suy nghĩ lại về vấn đề này.

… Nghĩ đến Yeul cùng với cả những cảm xúc của Caius khi phá hủy thế giới, tôi đã hiểu ra từng chút một. Đó là lời bộc bạch mà tôi không hề nghĩ đến. Sau đó vào thời đại Chaos bao trùm, cậu ấy đã sống như thế nào, đó là điều mà tôi cần phải hỏi.

2. Thợ săn cô độc

– Với Hope là trung tâm một tổ chức với tên gọi Hội đồng tái sinh nhân loại – Conseil de Renaissance được thành lập, tôi đã được nghe về việc mọi người cố gắng xây dựng lại xã hội.

– Điều này phải cảm ơn Sazh vì đã khích lệ tôi. Vào lúc thế giới gặp khủng hoảng, những người trẻ tuổi chúng tôi không biết phải làm gì để đứng lên. Tôi thực sự biết ơn vì ông ấy đã giúp tôi tìm ra hành động cần phải làm để chuộc lại lỗi lầm của mình. Tôi đã đắm chìm trong suy nghĩ tại thời điểm ấy, chính vì thế nếu như không có gì để làm, chắc chắn tôi sẽ gục ngã.

– Cậu cảm thấy ân hận vì việc đã gây ra thiệt hại lớn với thế giới đúng không. Tôi nghe rằng cậu cùng Snow đã liên kết và chiến đấu chống lại đám quái vật thoát ra từ Chaos.

– Ngoài chúng tôi còn rất nhiều người khác cũng đã chiến đấu. Mọi người đã cùng tạo lên một quân đoàn cảnh vệ với đoàn trưởng là Snow. Chúng tôi tuyển thêm nhiều thành viên và đứng lên chiến đấu vào mỗi thời khắc nguy hiểm đến gần.

– Cậu đã từng là đoàn phó nhỉ.

– Lúc đầu thì là thế, nhưng có thể nói tôi khá tách biệt với đơn vị, và thường xuyên hoạt động 1 mình, nhiệm vụ của tôi là trinh thám, thâm nhập và theo dấu đám quái vật Chaos.

– Vậy là một đơn vị du kích rồi, thật giống như một thợ săn cô độc.

– Không ngầu đến mức ấy đâu. Thực ra tôi rất muốn xuất hiện trước mặt mọi người, nhưng một người đã phá hủy thế giới như tôi sẽ không bao giờ có thể trở thành trung tâm như Snow hay Hope. Tôi không có đủ tư cách để bước ra ánh sáng, vì vậy tôi quyết định sẽ hỗ trợ từ trong bóng tối. Snow hiểu và anh ấy cho phép tôi làm điều này.

– Giữa 2 người có một mối liên kết tín nhiệm lẫn nhau nhỉ. Tuy nhiên trong cuộc du hành thời gian, ngay từ lần đầu gặp mặt Snow, có vẻ như 2 người đã không thể hòa hợp.

– Đương nhiên, Snow là một gã hết sức tùy tiện. Vào lúc ấy, tôi quyết tâm phải bảo vệ Serah bằng mọi giá, vậy mà anh ta lúc nào cũng làm những việc không tưởng, thích đâm đầu vào chỗ chết một cách tùy tiện. [Tôi đang phải cố gắng hết sức để bảo vệ người con gái anh yêu, vậy nếu anh lại chết trước mọi chuyện sẽ thế nào] Tôi đã nói hết ra những gì mình muốn và chỉ trích anh ta.

– Đó là kiểu người mà cậu ghét ư?

– Nói thế nào đây ta, từ đáy lòng thì tôi nghĩ Snow là một anh chàng tốt, nhưng nghĩ đến việc anh ta làm quá sức, gục ngã và không còn tồn tại nữa, tôi cảm thấy sợ. Vì vậy tôi đã thuyết giáo cho anh 1 tràng, đúng là một kẻ thích xen vào chuyện người khác nhỉ, tôi ấy.

– Nhưng giờ đã bình tĩnh lại rồi còn gì, giờ cậu đã có thể hoàn toàn lý giải những điều về bản thân mình cũng như con người Snow khi ấy.

– Chẳng khác gì đâu, vẫn là một kẻ hết sức liều lĩnh, thế nhưng không chỉ mỗi liều lĩnh. Anh ta còn là nguồn động lực cho mọi người, 1 đoàn trưởng nhiệt huyết. Chính vì vậy có lẽ mọi người cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh mỗi khi nhìn vào anh ấy. Tôi đã có thể hiểu được điều này chính vào thời đại Chaos bao trùm. Chiến đấu suốt nhiều năm, suốt nhiều thập kỉ, bất cứ khi có ai cảm thấy kiệt sức, anh ấy lại là người đầu tiên đứng lên tiến về phía trước, và cho chúng tôi thấy dáng hình chiến đấu của anh. Anh ấy khích lệ mọi người bằng cả mạng sống của mình. Chính điều này đã trở thành dũng khí cho chúng tôi.

– Hành động ấy hơn hẳn bất cứ ngôn từ nào. Quả thật, anh ấy là một anh hùng.

– Kẻ đã không bảo vệ nổi người con gái anh ấy yêu thương – Serah, sẽ chẳng lạ lẫm gì khi tôi bị căm ghét, nhưng anh ấy thậm chí còn không hề trách móc… dù chỉ 1 lời.

Sau khi ngừng lại trong thoáng chốc, Noel có hơi chút do dự đôi chút rồi lại tiếp tục.

– …Điều đó thật nặng nề, nếu như Snow mắng nhiếc có lẽ lúc trở về tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Chỉ cần anh ấy nói [Serah và cả Chaos tất cả là do lỗi của cậu] tôi đã có thể phản pháo lại [Không tất cả là do Caius]. Tôi đã nghĩ nếu thế mình có thể hồi phục lại, thật quá mức ích kỉ phải không.

– Sự tử tế của Snow đã khiến cậu trở nên nặng nề hơn sao? Nếu nói như vậy cũng giống như những chuyện xảy ra với Sazh, sau khi Dajh chìm vào hôn mê, mọi người đã thường xuyên đến thăm hỏi và động viên ông ấy, nhưng nó càng làm cho Sazh khó khăn để có thể nói lời xin lỗi và rồi cuối cùng tạo ra khoảng cách giữa mọi người.

– Lần đầu tiên tôi được nghe đấy, chẳng lẽ vì chuyện này mà Sazh không gặp mặt chúng tôi nữa…..Tuy nhiên tôi có thể hiểu được cảm xúc ấy. Từ lúc Chaos bao trùm cho tới 300 năm sau, tôi chỉ toàn suy nghĩ về mọi thứ một cách tiêu cực, và chính vào thời điểm này, như một đòn giáng mạnh vào tất cả chúng tôi, sự kiện ấy đã xảy ra.

– Sự biến mất của Hope phải không?

3. Nỗi u sầu của thợ săn bóng đêm

– Vào thời điểm này thì tôi đã hiểu sự việc lúc đó chính là do Bhunivelze gây ra, nhưng không ai có thể nhìn thấu sự thật. Tôi đã nghĩ rằng với một người mang tinh thần trách nhiệm cao nhất về việc giải cứu thế giới khi ấy như Hope sẽ không có khả năng cậu ấy từ bỏ công việc. Hơn nữa việc mất tích không chỉ xảy ra với mình Hope, kể cả nhiều học giả vẫn đang tiếp tục công việc nghiên cứu tại Cocoon nhân tạo cũng biến mất 1 cách bí ẩn.

– Công việc nghiên cứu tại Cocoon nhân tạo ư…

– Thực ra là cách thức để chế ngự Chaos, việc này……..nếu muốn biết thêm chi tiết chị nên hỏi Hope thì tốt hơn. Mọi chuyện cứ tiếp diễn bí ẩn như vậy kéo theo Hội đồng tái sinh nhân loại – Conseil de Renaissance rơi vào vòng hỗn loạn. Vì xã hội trở lên loạn lạc hơn bao giờ hết, thành ra công việc trị an của tôi và Snow càng trở nên bận rộn, gần như không còn cơ hội để gặp gỡ.

– Đó cũng chính là lúc mà “sự cứu giúp của thần thánh” xuất hiện với cách thức nắm giữ trái tim con người phải không? Hội cứu thế tuyên truyền lời răn rằng chí cao thần Bhunivelze sẽ dẫn đường cho linh hồn con người tái sinh tại một thế giới mới, từ đó chúng bắt đầu vươn rộng thế lực của mình ra khắp nơi.

– Kẻ có lợi nhất trong việc Hope mất tích chính là Hội cứu thế. Tôi đã nghi ngờ chính chúng đã bắt cóc Hope, vì vậy tôi bắt đầu điều tra.

– Cậu có tìm được bằng chứng không?

– Hoàn toàn không. Cho dù vậy tôi cũng không thể tiếp thu được cách làm của chúng. Mặc dù được bao bọc bởi những ngôn từ đẹp đẽ như giải cứu linh hồn con người, nhưng chúng thẳng tay đàn áp bất cứ ai chống đối và nắm trong tay toàn bộ quyền lực. Chính vì vậy tôi đã thâm nhập vào trong thánh đường của chúng và đưa ra những cảnh báo. Nhờ đó mà tôi được gọi với cái tên “Thợ săn bóng đêm”

– Mặt khác thì lúc đó Snow cũng đang chống lại sự độc chiếm tài nguyên từ Hội cứu thế, anh ấy tránh đối đầu trực tiếp mà lựa chọn thỏa hiệp với chúng. Đó là những gì tôi được nghe.

– Vào cái lúc tôi biết anh ta nhận danh hiệu “Người bảo hộ” từ Hội cứu thế, tôi đã nghi ngờ rằng anh ấy đã bán linh hồn của mình theo những lời dạy. Thực sự thì tôi dần hiểu cách mà anh suy nghĩ, do máu của những người chiến đấu chống lại Hội cứu thế đã đổ xuống, chính là để bảo vệ nền tự trị và sản xuất tại thành phố Yusnaan nên Snow mới không thế đối cứng lại chúng. Tôi hiểu nhưng… tôi lại không muốn hiểu.

Người gắn kết Hope đã không còn nữa, trái tim của những người đồng đội từng kề vai sát cánh trở lên xa cách. Và cũng không còn xa cho đến thời điểm Fang cùng Vanille thức giấc, Noel hầu như không hề liên lạc với ai. Cùng lúc đó, tin đồn về “Vị cứu tinh” bắt đầu lan rộng. Đó chính là những sự kiện xảy ra khi chỉ còn 13 năm trước khi thế giới chào đón ngày tận thế.

– Khi đó, 1 cô bé với tên gọi Lumina đã xuất hiện, không ai biết cô bé từ đâu đến, nhưng chắc chắn dưới ảnh hưởng của Chaos, sẽ không có một sinh mạng mới nào được sinh ra. Tiếp đó là sự lan tràn của Lời sấm truyền.

– Tôi đã được nghe từ Serah về cái thứ được gọi là Lời sấm truyền. Đó là thiết bị ghi chép lại “hình ảnh tương lai” được nhìn thấy bởi các nữ tiên tri Yeul.

– Chính vì tôi biết rõ điều này, nên tôi mới bị đánh lừa.

– Bị đánh lừa?

– Đó là hình ảnh tiên tri giả được tạo ra và ghi chép vào Lời sấm truyền bởi Lumina. Đó là một mơ ước tôi luôn mong muốn được nhìn thấy từ sâu trong thâm tâm mình. Có thể gặp lại Yeul và cùng nhau sinh sống tại một tương lai yên bình. Nếu như nó trở thành hiện thực tôi sẵn sàng đánh đổi bất cứ điều gì.

– Có nghĩa là cậu đã tìm thấy sự cứu rỗi trong lời tiên tri đó, điều gì đã khiến cậu tin tưởng như vậy?

– Tuyệt vọng. Tôi đã không thể chịu đựng hơn được nữa, nên tôi bám lấy nó như một hy vọng cho chính mình. Cho dù đôi tay này có nhuốm máu đi chăng nữa tôi cũng sẽ không quan tâm. Lời tiên tri đã nói rằng nếu như tôi đánh bại Lightning – “Vị cứu tinh” một tương lai yên bình sẽ hiện ra. Vì thế tôi đã nung nấu ý định giết chị ấy.

– Cậu hoàn toàn không do dự khi quyết định chiến đấu với Lightning sao?

– Tôi vẫn còn nhớ, tôi đã thấu hiểm cảm xúc của Caius và trở nên giống như anh ta, có thể nói như vậy. Cái chết của Serah, thế giới diệt vong, luôn trăn trở vì những điều trong quá khứ, và dần dần trở lên tuyệt vọng. Tôi bắt đầu căm ghét việc phải suy nghĩ hướng tới tương lai.

– Vì đã sống quá lâu, suy nghĩ tiêu cực quá nhiều đã khiến cậu quyết định chọn một con đường thảm khốc đến như vậy?

– Tôi nghĩ Caius cũng thế thôi. Đã phải chứng kiến cái chết của Yeul biết bao lần, lại thêm sở hữu một tấm thân bất tử mà cái chết cũng trở lên xa xỉ. Chính vì vậy anh ta mới phá hủy thế giới và bước đi trên con đường sai lầm đó. Rồi chính tôi cũng chẳng khác gì cả. Chính lúc này tôi mới có thể nói được như vậy, nhưng người hành động lạ lùng không chỉ riêng mình tôi. Sazh và Snow cũng thế, mọi người đều bị giam cầm trong đau khổ, không còn bất cứ nơi nào là ánh sáng với chúng tôi.

Yeul nhẹ nhàng tiếp lời.

– Tuy nhiên sự xuất hiện của Lightning – “Vị cứu tinh” đã giải phóng cho những linh hồn vốn đang bị giam cầm của nhân loại.

4. Con đường của tử thần.

– Chuyện gì đã xảy ra với em vào lúc đó Yeul, khi mà em đã qua đời vào thời đại 700AF?

– Linh hồn của tôi… linh hồn của chúng tôi, đã ở bên cạnh Caius. Vô số những cô gái mang trọng trách nhà tiên tri với cái tên Yeul từ mọi thời đại, tất cả linh hồn chúng tôi đã ở bên nhau. Rất nhiều linh hồn trở lên hỗn độn và hòa tan vào nhau. Không hề có ý thức cũng như ý chí về trật tự, chỉ đơn giản là những sự tồn tại với mong ước ngây thơ đang trôi dạt.

– Cô ấy đã ở trong một điện thờ tại Wildlands, nơi cách không xa so với Yusnaan và Luxerion. Tôi đã không hề biết cô ấy ở gần đến vậy.

– Nhưng mà cả Caius cũng ở đấy?

– Anh ấy không hề sống cũng không hề chết, chúng tôi – vô vàn Yeul đã có những suy nghĩ phức tạp rất khác nhau về con người gánh trên vai nỗi tuyệt vọng vô tận, có những Yeul mong muốn anh ấy được chết, có người không muốn, cũng có những người chỉ cần được ở bên cạnh anh ấy. Những suy nghĩ mâu thuẫn đó của chúng tôi, đã kết nối lại với Chaos và trói buộc linh hồn của Caius. Chúng tôi đã không thể thừa nhận sự biến mất của anh ấy.

– Linh hồn của Caius, có phải cũng đã đầu thai vào thế giới hiện tại không?

– Anh ấy không sống ở thế giới mà con người có thể nhìn thấy, Caius đang sống ở nơi những linh hồn quay về. Nếu như cô chết đi chắc chắn sẽ được được anh ấy đấy.

– Caius đang ở vùng đất của người chết, nghĩa là……

– Anh ấy bảo vệ linh hồn của những người chết, và dẫn đường cho họ đến với cuộc sống mới. Người giám sát thế giới người chết đó chính là anh ấy hiện tại.

Sau khi kết thúc phỏng vấn, 3 người chúng tôi đã ra khu chợ. Vừa đúng thời điểm giữa trưa, tiếng người đang huyên náo cười đùa trong những quán ăn, tiếng khách hàng gọi món và cả mùi đồ ăn thơm phức lan tỏa trong không khí.

Noel ngắm nhìn quang cảnh nhộn nhịp của người dân nơi đây với một vẻ mặt mãn nguyện. Dân tình ở đây thật ồn ào, nhưng tôi nghĩ rằng mình có thể hiểu lý do tại sao 2 người họ lại quyết định chọn khu vực này để sinh sống. Với những người sinh ra vào một thời đại cô đơn, nơi con người chỉ còn tồn tại một số lượng nhỏ, nơi họ không thể định cư mà phải lang thang khắp nơi, thì cái vẻ tấp nập của thị trấn này thật thoải mái và dễ chịu.

Yeul, cô bé luôn băng lãnh và trả lời những câu hỏi của tôi như thể đã lựa chọn ngôn từ rất cẩn thận, vậy mà hiện tại lại đang tung tăng trên đường chợ với dáng vẻ như đang nhảy múa, mỗi lần trông thấy một món đồ đặc biệt nào, cô bé lại quay lại nhìn Noel và nở một nụ cười ngây thơ với đôi mắt sáng lấp lánh. Và Noel vẫn luôn dõi theo cô bé một cách hiền hòa.

2 người vừa đi vừa nói chuyện phiếm và cùng cười đùa, với cuộc sống thỏa mãn từ tận đáy lòng như họ hiện giờ, việc gặp lại Caius Ballad người đang sống tại thế giới người chết, có lẽ sẽ còn là một chặng đường rất dài phía trước.

Sau khi cùng nhau dùng bữa tôi từ biệt 2 người họ, tôi đưa bút, giấy cho Noel và nhờ vả cậu ấy. Noel bắt đầu đặt bút và viết lên trên đó những dòng chữ rất đẹp.

– Địa chỉ của Fang cùng với Vanille đấy, Snow đã nhờ tôi rồi. Anh ta bảo nếu như tôi thấy chị là người đáng tin tưởng thì hãy chỉ cho chị địa chỉ của 2 cô ấy.

– Bắt người khác phải đưa ra đánh giá một việc quan trọng như vậy thì quá vô trách nhiệm, anh ta thật là…

Sau khi tôi nói ra những lời trên, Noel mỉm cười như đang hồi tưởng lại thứ gì đó.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Leave A Reply

Your email address will not be published.