EPISODE: NANAKI
Để ta yên, Gilligan! Ta không biết ngươi là cái quái gì, nhưng hãy để ta yên!
Nanaki, người còn được một số người biết đến với cái tên Red XIII, tru lên với mặt trăng, cố gắng nhổ toẹt sinh vật đen ngòm như hắc ín đang làm tổ trong tim. Tiếng cậu vọng ra từ ngọn núi bằng nơi nó đang đứng, xuyên qua màn đêm lạnh lẽo. Ngọn lửa ở cuối cái đuôi đang co giật chiếu sáng hình dáng đang run rẩy của cậu và làm bộ lông đỏ rực lên.
Không có tiếng kêu nào đáp lại tiếng hú của cậu. Chưa bao giờ có, nhưng lần này, dường như chính sự im lặng lại là một loại câu trả lời.
Mình phải tự giải quyết chuyện này. Gilligan trú ngụ bên trong mình. Hắn là kẻ thù của mình và của riêng mình thôi.
Cậu chỉ mới nhận thức được sinh vật đó vài ngày ngắn ngủi trước đây. Giờ thì Nanaki cố gắng lần theo chuỗi sự kiện dẫn đến sự ra đời của Gilligan và việc nó chiếm hữu bên trong cậu.
Nanaki đã trở về nhà ở Cosmo Canyon sau cuộc phiêu lưu dài cùng Cloud và những người khác, kết thúc bằng việc đánh bại Sephiroth và cứu lấy hành tinh. Người dân ở đó, bộ tộc của cậu, ăn mừng sự trở về khải hoàn, tôn vinh cậu như một người hùng, và trao cho cậu nhiều vinh dự. Họ yêu cầu cậu kể lại những cuộc phiêu lưu và nuốt lấy từng lời của câu chuyện. Niềm tự hào, hay thứ gì đó giống thế, tràn ngập lồng ngực Nanaki.
Cậu cũng kể câu chuyện của mình cho cha, Seto. Câu chuyện về cha, giờ cậu đã biết, không phải là chuyện về một kẻ hèn nhát mà là về một chiến binh dũng cảm, người cho đến tận ngày nay vẫn canh giữ ngôi làng từ nơi ông bị hóa đá trong trận chiến với bộ tộc Gi.
– Cha à. Cha và Mẹ là những chiến binh thực thụ đã chiến đấu để bảo vệ ngôi làng của chúng ta. Con cũng đã cố gắng bảo vệ nó, theo cách riêng của con. Và con nghĩ con đã làm được. Nhưng giờ là lúc cho một hành trình khác. Lần này là một hành trình hòa bình. Thế giới này tràn đầy sự sống, và con khao khát được nhìn thấy nó. Con muốn thấy Chocobo nở, thấy lãnh nguyên chuyển sang màu nâu, thấy… thấy tất cả mọi thứ. Ông nội từng bảo con rằng đó hẳn phải là sứ mệnh của con, nhìn bằng đôi mắt, nghe bằng đôi tai và ghi nhớ mọi thứ, rồi truyền lại tất cả những gì con trải nghiệm. Con thấy điều đó thật đúng đắn, sứ mệnh mới này.
Ngước nhìn hình dáng hóa đá của cha, Nanaki nói thêm một điều nữa.
– Con sẽ quay lại để kể cho cha nghe tất cả những gì con học được. Con hứa.
Sau đó, Nanaki thông báo cho người dân trong hẻm núi về sứ mệnh mới của mình, được trao bởi người ông quá cố, Bugenhagen. Tất nhiên, người trong bộ tộc chúc phúc cho cậu, nói rằng đó là một hành trình đáng đi và họ sẽ luôn ở đây bất cứ khi nào cậu thấy thích hợp để trở về nhà.
Khi trèo xuống con dốc dựng đứng từ ngôi làng, cậu quay lại một lần nữa. Mọi người vẫn đang vẫy tay chào. Đáp lại, cậu ngồi xuống và cào nhẹ vào không khí bằng hai chân trước, và hú lên trong không khí sa mạc khô khốc: Tạm biệt. Tôi sẽ trở lại. Hãy thịnh vượng và bình an.
Hài lòng khi biết rằng họ hiểu ý nghĩa tiếng hú chia tay của mình, Nanaki nhảy thoăn thoắt xuống những vách đá sa thạch đến một nơi có một tảng đá nhỏ, vừa đủ lớn để nó đứng lên. Cậu luôn dừng lại một chút ở đây mỗi khi rời làng, để nhìn ngắm quang cảnh lần cuối trước khi đi. Sau điểm này, sẽ là lần cuối cùng nó nhìn thấy quang cảnh này trong một thời gian dài.
Nhưng lần này, khi ngước lên, cậu thấy tầm nhìn về ngôi làng bị chặn lại bởi một đống đá tảng khổng lồ đổ xuống.
Dòng chảy sinh mệnh, Nanaki nhận ra. Ở đây nó cũng gây ra sự tàn phá, và nó đã đánh bật những tảng đá đó khỏi vách núi.
Quả thực, cậu đã thấy nhiều thay đổi trong cảnh quan quen thuộc khi mới về nhà. Giờ đây, nhìn quanh lần nữa, cậu thấy những lớp đá đã đứng vững qua bao thời đại nay bị sụt lún và sụp đổ, và những mỏm đá nhô ra từng đóng vai trò là cột mốc giờ đã vỡ vụn và rơi xuống.
Chẳng làm gì được, cậu nghĩ. Việc vài hòn đá ở chỗ này thay vì chỗ kia chẳng quan trọng gì. Chẳng là gì so với những nơi như Midgar và các thành phố khác đã bị đập nát không thể sửa chữa.
Nanaki nhảy xuống khỏi tảng đá và lại lên đường. Đột nhiên, cậu cảm nhận được điều gì đó. Có một sự thay đổi bên trong cậu. Trong cơ thể—không, trong tâm trí, trong trái tim. Cậu khựng lại và nhắm mắt, tìm kiếm bên trong. Đó. Chính nó. Nó là cái gì vậy?
Cậu cần mô tả cho chính mình bằng từ ngữ. Việc đặt tên cho sự vật giúp người ta hiểu chúng. Ít nhất, có tác dụng với nó.
Nó… đen kịt. Như một cái lỗ mở ra trong tim mình. Không, không phải cái lỗ. Không có sự trống rỗng. Ngược lại mới đúng. Cảm xúc, suy nghĩ, bị nhồi nhét quá dày đặc. Mình có thể cảm thấy nó rung lắc dữ dội. Nó đang… biến đổi. Nhưng thành cái gì?
Chỉ riêng việc đặt câu hỏi cũng khiến cậu rùng mình kinh hãi. Cậu đang run rẩy mạnh đến mức gần như không thể mở miệng để thở. Cậu nghiến răng và chờ cho hiện tương đó qua đi. Nhưng không. Cậu không thể chịu đựng nổi. Cậu hớp một hơi thở đứt quãng và lao ngược trở lại con dốc dựng đứng về phía ngôi làng.
Những người vừa mới tiễn cậu đi xúm lại lo lắng.
– Nanaki, có chuyện gì vậy?
– Ơ… – là tất cả những gì thốt ra được. Khối đen kịt vừa làm cậu khiếp sợ đã biến mất.
– Nhớ nhà rồi sao? – Ai đó trêu chọc. Những người khác cười phá lên.
– Con… Con không biết.
– Ôi dào, Nanaki, vui lên nào! Chuyện gì đã xảy ra với chiến binh dũng cảm của chúng ta thế?
– Cậu ấy không thay đổi đâu. Con nghĩ thế.
Nanaki ở lại và nói chuyện một lúc. Sau đó cậu chào tạm biệt và lên đường một lần nữa. Cậu có thể đi con đường khác ra khỏi làng, nhưng cậu bắt mình phải đi đúng con đường cũ. Cậu phải xem liệu nỗi kinh hoàng đó có gắn liền với nơi đó không. Nhưng lần này không có chuyện gì xảy ra.
Cậu đặt tên cho cái thứ khủng khiếp vừa trỗi dậy đột ngột trong tim mình. Gilligan, cậu gọi sinh vật ấy như thế. Cái tên chẳng có ý nghĩa gì, nhưng cậu hy vọng bằng cách này, cậu sẽ biết rõ về nó hơn. Nó sẽ ngăn cậu quên đi cảm giác đó.
Khi Nanaki tiếp tục hành trình, cậu cố gắng gợi lại Gilligan trong tâm trí và nghiền ngẫm ký ức về nó, để xem liệu cậu có thể hiểu nó là gì không. Nhưng nỗi kinh hoàng lớn lên trong cậu quá nhanh, và cậu phải cất nó đi, trở lại một góc tâm trí. Cậu sẽ để nó ở đó cho đến khi có thể đối mặt với nó bằng một cái đầu tỉnh táo, không sợ hãi.
Nanaki rời Cosmo Canyon với một ý tưởng đại khái về việc hành trình của mình sẽ dẫn đến đâu. Cậu muốn đi về phía tây trước và ghé thăm hòn đảo hẹp nơi có quê hương Wutai của Yuffie. Sau đó, đến lục địa lớn hơn ở phía đông. Ở đó có Thị trấn Rocket, nơi Cid sống, và ngôi làng Corel của Barret, cùng Nibelheim, quê nhà của Cloud và Tifa. Sau đó là phương bắc. Cậu muốn nhìn thấy những vùng xa xôi nhất của vùng nội địa, vượt ra ngoài những con đường mà con người vẫn đi lại.
Cậu không biết sẽ mất bao lâu. Nhưng cậu không vội. Nếu đúng như lời họ nói, rằng đồng loại của cậu có thể sống tới năm trăm năm, hay thậm chí một nghìn năm, thì cậu có rất nhiều kiếp người để dành cho những chuyến ngao du của mình.
– Tôi sẽ cẩn thận. Tôi có nhiều thứ để xem và không có ý định bỏ mạng ngoài kia đâu.
Nanaki hướng về Wutai. Cậu hy vọng sẽ tìm thấy Yuffie ở đó. Cô bé đôi khi đối xử với cậu như thú cưng hơn là một đồng đội, nhưng cậu biết đó chỉ là cách riêng của cô ấy, và cô ấy quý mến cũng như tôn trọng cậu.
Yuffie giống như một cuốn sách mở, suy nghĩ của cô ấy hiện rõ mồn một. Cô ấy chẳng hề có chút mưu mô nào, cậu nghĩ.
Bị vây quanh bởi những người lớn tuổi hơn mình, cô ấy luôn cố gắng để được đứng ngang hàng với họ, quyết tâm chứng tỏ rằng mình thuộc về nơi đó cùng họ trong bất kỳ trận chiến nào, bất chấp sự thiếu kinh nghiệm của bản thân. Nanaki thấu hiểu cảm xúc của cô. Dù bản thân Nanaki đã gần năm mươi tuổi, Yuffie, một cô gái mười lăm hay mười sáu tuổi, lại là người bạn đồng hành mà cậu đồng cảm nhất. Ông nội từng tuyên bố Nanaki vẫn chỉ là một đứa trẻ nếu tính tuổi của cậu so với vòng đời của giống loài, và có lẽ ông lão đã đúng. Cậu không thích ý nghĩ rằng mình vẫn chỉ là một thanh niên non nớt, nhưng thực tế là cậu trưởng thành với tốc độ khác so với con người, và cậu chẳng thể làm gì về điều đó cả.
Thật tình cờ, Yuffie lại chính là người đầu tiên cậu nhìn thấy khi đến gần Wutai. Cậu đang vượt qua những ngọn núi và phát hiện ra cô ấy từ xa. Trong lúc phấn khích, bản năng đầu tiên của cậu là chồm lên cô ấy và dọa cho cô ấy một trận, nhưng khi nhìn kỹ hơn, cậu thấy cô ấy đang kéo một cậu trai trạc tuổi mình bằng hai tay, loạng choạng đi giật lùi về phía Wutai. Trông có vẻ như cô ấy đã làm việc đó được một lúc rồi. Cặp đôi để lại một vệt gì đó trên cỏ khi họ đi qua, một vệt đen kéo dài đằng sau họ. Cậu trai đó bị thương sao? Từ chỗ cậu đứng, trông như thể Yuffie đang nói chuyện với cậu ta. Cô ấy dừng lại, cúi gập người xuống để lấy hơi. Rồi cô ấy cố gắng xốc cậu ta lên lưng, nhưng cậu ta to lớn hơn cô, và cô lảo đảo vì gắng sức.
– Có vẻ mình đến đúng lúc rồi. – Nanaki nói bâng quơ, và cậu lao xuống về phía cô ấy.
Cậu lo lắng cho Yuffie và bạn của cô, nhưng cậu cũng ích kỷ vui mừng vì có cơ hội giúp đỡ ai đó khi họ không ngờ tới. Cậu bước nhẹ nhàng tới. Cô ấy vẫn đang vật lộn với cậu trai bất tỉnh và không nhận ra cậu.
– Cô trông như đang cần giúp đỡ đấy nhỉ.
Cậu thiếu niên tên là Yuri, và cậu ta mắc cùng căn bệnh đang tàn phá Midgar. Các triệu chứng bao gồm những vết bầm tím sẫm màu rỉ ra mủ đen, và trong nhiều trường hợp, nạn nhân tử vong ngay sau khi mắc bệnh. Đó là một căn bệnh khủng khiếp, và ở Midgar, là một vấn đề cấp bách ít nhất cũng ngang ngửa với việc tái thiết thành phố đổ nát, thậm chí có thể còn hơn thế.
Nanaki đã nghe tin đồn rằng nó đang lây lan, nhưng Yuffie không ngần ngại chạm vào Yuri khi cô ấy cố gắng chăm sóc cậu ta. Cậu trở nên lo lắng. Mình có nên cảnh báo cô ấy không? Nhưng từ những gì Yuffie đã nói với cậu, rõ ràng cô ấy biết về căn bệnh này. Vậy là cô ấy không quan tâm sao? Cô ấy sẵn sàng chết sao?
Không. Đó không phải là cách của Yuffie. Cô ấy không liều lĩnh, và chắc chắn không có ý định tự tử. Cô ấy quan tâm đến người khác. Nanaki không biết Yuffie và Yuri thân thiết đến mức nào, nhưng cậu biết cô ấy sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn bè.
Ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, cậu bắt đầu thấy oán giận Yuri. Sao cậu ta dám liều lĩnh lây bệnh cho Yuffie chứ? Sao cậu ta dám cho phép bản thân dựa dẫm vào lòng tốt của cô ấy? Điều đó khiến lông lá Nanaki dựng ngược cả lên. Nhưng cậu chẳng thể làm gì được. Cậu trai đó vẫn là bạn của Yuffie, và cô ấy quan tâm đến cậu ta. Tuy nhiên, khi Yuffie đề cập đến khả năng một loại materia nào đó có thể chữa khỏi căn bệnh, Nanaki đã chế giễu trước khi cô ấy kịp nói hết câu và thông báo với cô ấy rằng điều đó sẽ không bao giờ hiệu nghiệm. Thật cay độc, nhưng cậu không kìm được lòng mình.
Yuffie mắng cậu vì sự vô tâm, điều mà cậu đã lường trước. Điều cậu không ngờ tới là nỗi đau và sự buồn bã trong mắt cô ấy. Nanaki cảm thấy thật tồi tệ.
Cuối cùng, cả ba cũng đến được Wutai, và Nanaki quyết định ở lại vài ngày. Yuffie chăm sóc cho cậu bạn, người bị cách ly cùng những người khác bị mắc bệnh. Nanaki cố gắng giúp đỡ, làm những việc đơn giản được yêu cầu, nhưng chủ yếu cậu chỉ quan sát và theo dõi. Cậu muốn ghi nhớ căn bệnh này và diễn tiến khủng khiếp của nó vào ký ức, như một phần khác của quá trình sự sống.
– Này, có thật là cậu biết nói không? – một trong những bệnh nhân hỏi.
– Thật. – Nanaki đáp.
– Chà, chẳng phải lạ lùng sao? Tự hỏi sao các vị thần lại tạo ra một sinh vật như cậu nhỉ. Giống như họ đặt tâm trí và trái tim nhầm vào cơ thể vậy. Cậu không ước mình là con người sao?
– Không.
Nghĩ lại cuộc trao đổi này sau đó, cậu đã có một sự giác ngộ. Cậu được ban cho khả năng suy nghĩ và cảm nhận như con người để có thể thấu hiểu họ tốt hơn. Mục đích của cậu là quan sát và ghi nhớ những thay đổi mà họ trải qua, chứng kiến sự hưng thịnh và suy tàn của các nền văn minh của họ, và truyền lại ngọn lửa tri thức đó cho con cháu chút chít của họ.
Đó, Nanaki nghĩ. Đó là thêm một điều mình đã hiểu ra.
Cậu muốn nán lại Wutai để quan sát người bệnh và dành thời gian với Yuffie, nhưng Yuffie lại có ý định khác cho cậu. Cô ấy yêu cầu cậu rời Wutai và tìm hiểu thêm về căn bệnh.
Vậy là đơn giản thế thôi, cậu rời đi. Khi xuống một thung lũng, cậu quay lại nhìn thị trấn lần nữa, hy vọng bắt gặp bóng dáng Yuffie đang làm việc cạnh bệnh viện dã chiến, nhưng cậu đã đi xuống dốc xa hơn cậu tưởng, và thị trấn đã khuất khỏi tầm mắt.
Chà, mình sẽ sớm quay lại thôi, cậu nghĩ khi bắt đầu lên đường một lần nữa, và cảm thấy có thứ gì đó siết chặt lấy tim mình. Gilligan. Nó đã quay lại.
Nanaki tập trung vào sự hiện diện bên trong mình. Lần này, mình sẽ tìm ra nó là cái gì. Khối đen kịt rung lên, và rồi những hình ảnh bắt đầu nổi lên bề mặt. Đó là gương mặt của những người dân ở Cosmo Canyon. Họ có biểu cảm thanh thản khi nổi lên rồi lại chìm vào bóng tối. Rồi một gương mặt khác. Cậu nhận ra nó, mang máng. Đó là ai? Cậu không thể chịu đựng được. Cậu bắt đầu run rẩy toàn thân, mạnh đến mức không thể đứng vững và phải nằm xuống. Cái tên, mày biết cái tên đó. Chỉ cần nhớ lại thôi, cậu tự nhủ. Rồi Gilligan cho cậu thấy khuôn mặt của Yuffie, mang một biểu cảm ôn hòa mà cậu chưa bao giờ thấy ở cô ấy ngoài đời thực. Khuôn mặt cô ấy cũng rơi vào bóng tối.
Đột nhiên, ý niệm về cái chết ập vào tâm trí cậu. Có phải người dân ở hẻm núi sắp chết không? Có phải Yuffie sắp chết không? Nỗi kinh hoàng bủa vây cậu.
– Cứu tôi với! – Nanaki cúi rạp xuống đất, van xin hành tinh bên dưới giữ lấy cậu, ôm lấy cơ thể đang run rẩy của cậu. Cậu định hét lên lần nữa, hy vọng Yuffie có thể nghe thấy, thì đột ngột như khi nó đến, Gilligan biến mất.
Thận trọng, cậu đứng dậy và nhìn quanh. Cậu chạy ngược lên dốc của lòng chảo để nhìn về Wutai. Cậu có thể thấy Yuffie, đang làm việc chăm chỉ.
Rất lâu trước khi đến lượt cậu, cô ấy sẽ già đi và chết. Có nhiều người già trong số những người dân hẻm núi, và họ sẽ ra đi còn sớm hơn nữa. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến cậu ngập tràn nỗi buồn. Sẽ có rất nhiều tiếng khóc than và đau buồn trong tương lai của cậu; điều đó là chắc chắn.
Nhưng tại sao Gilligan lại gây ra nỗi khiếp sợ tê liệt đến thế trong cậu khi nó khiến cậu nghĩ về cái chết của họ? Đó có phải là ý nghĩa của Gilligan không? Phải chăng nó là hiện thân cho nỗi sợ hãi về ngày mà tất cả những người cậu quen biết đều chết và ra đi mãi mãi? Nanaki lắc đầu, cố gắng xóa sạch những suy nghĩ tai ương khỏi tâm trí. Tất nhiên, cậu hiểu rằng cái chết của bạn bè là điều không thể tránh khỏi, nhưng cậu không muốn day dứt về điều đó nhiều hơn mức cần thiết.
Nanaki thay đổi kế hoạch cho hành trình. Cậu có một nhiệm vụ mới: tìm hiểu thêm về thứ mà Yuffie và những người khác đang gọi là “bệnh dịch Midgar”.
Có vẻ hợp lý khi đến Midgar trước. Sẽ có nhiều sự hỗn loạn cũng như kiến thức ở thành phố đó, nhưng Cloud sâu sắc và Tifa nhạy bén cũng ở đó. Có đủ thời gian, cậu chắc chắn sẽ học được điều gì đó, Nanaki nghĩ. Vì thế cậu hướng về phía đông.
Khi đi qua phía nam Núi Nibel, Nanaki bước vào một khu rừng mà cậu thậm chí không biết là có tồn tại. Chẳng mấy chốc cậu đã bị lạc. Ban đầu, cậu cứ thế tiến về phía trước, tin tưởng vào bản năng loài thú của mình, nhưng khu rừng rộng lớn hơn cậu tưởng. Tuy nhiên, cậu không lo lắng. Cậu biết mình sẽ tìm được lối ra. Dù tán lá có dày đặc đến đâu, cậu vẫn có thể xác định vị trí mặt trời trên bầu trời.
Cậu xác định phương hướng dựa vào vị trí mặt trời, sử dụng kiến thức học được từ con người, và tiếp tục đi tới. Cuối cùng, cậu tin chắc mình sẽ thoát ra khỏi rìa phía đông của khu rừng.
Đột nhiên, cậu nghe thấy một tiếng súng. Nó vang vọng giữa những hàng cây, khiến việc xác định nguồn phát trở nên khó khăn, nhưng cậu đoán hướng, lao về phía trước và xông vào một bãi đất trống, nơi một con quái vật đang chồm lên phía trên một cậu bé chừng mười tuổi. Con quái vật trông giống một con gấu với cái đuôi dài, hoặc có lẽ nó chính là một con gấu. Dù là gì đi nữa, cậu có thể thấy máu bết lại trên bộ lông màu rỉ sắt ở một bên chân trước của nó…
Cậu bé hẳn đã bắn trúng con quái vật, nhưng giờ đây cậu đang nằm trên mặt đất, co rúm lại khi con thú bị thương gầm gừ với mình. Giờ tao phải làm gì với mày đây? nó dường như đang suy tính. Rồi, với đôi mắt đỏ ngầu giận dữ, nó bắt đầu áp sát cậu bé.
Nanaki nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, ngoạm lấy cổ áo cậu bé và kéo cậu ra rìa bãi đất trống. Sau đó, cậu bước qua người cậu bé và đối mặt với sinh vật gấu, con vật dường như không hề nao núng trước sự xuất hiện của kẻ thù mới. Nó lao vào Nanaki, giương những móng vuốt lởm chởm. Nếu dính mấy cái đó, mình sẽ gặp rắc rối to, cậu nghĩ.
– Đó là gấu Nibi! Nhắm vào cổ họng nó ấy! Đó là điểm yếu của nó! – Cậu bé hổn hển hét lên.
Nanaki không biết liệu cậu bé có biết mình đang nói gì không, nhưng cổ họng là điểm yếu của nhiều loài sinh vật, và lời khuyên đó nghe có vẻ hợp lý. Cậu gầm lên một tiếng dữ dội, hoang dã, một âm thanh mà cậu đã không phát ra trong một thời gian dài, hy vọng đe dọa con quái vật. Con gấu Nibi khựng lại, nhận ra nó chưa từng gặp kẻ thù nào như thế này trước đây, và thận trọng đánh giá cậu. Chúng trừng mắt nhìn nhau.
– Mày còn chờ gì nữa hả, Red? Làm tới đi!
Ngươi là ai mà dám ra lệnh hả? Nanaki nghĩ. Đây là trận chiến giữa hai con thú, không có vũ khí nào ngoài những thứ thiên nhiên ban tặng. Ở đây không đến lượt con người ra lệnh. Khu rừng thuộc về những sinh vật hoang dã.
Rồi một tiếng súng nữa vang lên. Máu phun ra từ cổ họng con gấu Nibi, và nó từ từ đổ sụp xuống nền rừng với một tiếng uỵch nặng nề. Một người khác, lần này là một người đàn ông, và chắc chắn là một thợ săn, bước ra khỏi hàng cây và sải bước đến chỗ con gấu. Ông ta bắn một phát súng ân huệ vào đầu, và con thú chết sau hơi thở run rẩy cuối cùng.
Sau đó, người thợ săn chĩa súng vào Nanaki. Ông ta cảnh giác và đề phòng, nhưng có vẻ chưa định nổ súng ngay.
– Cha, đừng bắn cậu ấy. Red đã cứu con. Các vị thần hẳn đã gửi cậu ấy đến làm người bảo vệ cho con! Chúng ta mang cậu ấy về nhà được không? – Cậu bé hét lên, nhảy ra chắn trước mặt Nanaki.
– Red ư? Con đã đặt tên cho nó rồi sao? – Người thợ săn hỏi.
– Vâng ạ. Ý con là, nhìn bộ lông của cậu ấy xem.
Nanaki chẳng thích cái tên đó chút nào. Nó gợi nhớ đến cái tên trước đây của cậu, cái tên được đặt bởi một gã điên. Cậu gầm gừ tỏ vẻ không hài lòng. Người thợ săn và con trai ông ta lùi lại đầy cảnh giác.
– Tao biết mày là cái gì. Mày biết nói, đúng không? – Người thợ săn vẫn chưa hạ súng xuống. – Hồi trước Shinra có treo thưởng cho một con thú, và bắn tao đi nếu mày không khớp với mô tả đó chính xác từng chi tiết. Một con sói khổng lồ, lông đỏ, có lửa ở đuôi. Chết tiệt! Nếu tao tìm thấy mày vài năm trước, giờ bọn tao đã sống sung túc rồi.
– Khoan đã. Red biết nói á?
Tất nhiên là tôi biết nói. Và tôi có lẽ còn thông minh hơn cả hai người cộng lại. Nhưng tôi sẽ không nói chuyện với các người. Không phải với một kẻ chĩa súng vào tôi hay một đứa nhóc tự tiện đặt tên cho tôi. Tôi sẽ không làm bạn với các người. Nanaki quay đầu và lao ngược trở lại khu rừng.
– Chết tiệt!
Người thợ săn nổ súng, nhưng viên đạn chỉ sượt qua tai Nanaki. Vậy ra rốt cuộc ông cũng sẵn sàng bắn tôi. Các người là loại người sẽ xiềng xích tôi và nhốt tôi trong lồng. Các người sẽ nói với tôi, và chẳng bao giờ lắng nghe, và bằng cách nào đó hoang tưởng rằng chúng ta là bạn đồng hành, rằng lòng trung thành của tôi là tự nguyện chứ không phải bị ép buộc.
Sau khi đã tạo được khoảng cách giữa mình và bãi đất trống, và chắc chắn rằng hai cha con thợ săn không đuổi theo, Nanaki lén lút quay lại để theo dõi họ.
Họ vẫn đang ở bãi đất trống, xẻ thịt con gấu bằng những con dao săn dài.
– Cha, con muốn nuôi Red.
– Cha đoán nó có thể giúp chúng ta kiếm được chút tiền. Shinra chắc chẳng còn hứng thú trả tiền thưởng nữa đâu, nhưng chúng ta có thể kiếm được vài đồng gil bằng cách thu phí người xem nó. Như kiểu dưới khu Gold Saucer ấy.
– Không, cha, con muốn làm bạn với cậu ấy.
– Đừng có ngu ngốc thế. – Người thợ săn khéo léo cắt đứt cái đuôi của con gấu Nibi. – Thứ đó không phải thú cưng. Con không bao giờ kiểm soát được một con thú hoang dã như thế đâu.
Ông cũng thế thôi, Nanaki nghĩ.
– Được rồi. Quay về gọi thêm người thôi, – người thợ săn nói.
– Tại sao ạ?
– Chết tiệt, con trai, hôm nay con chậm tiêu thế. Chúng ta cần người giúp chuyển đống thịt này. Hồi trước, chúng ta chỉ cần làm sạch rồi bán cho Shinra. Họ dùng nó để chế tạo thuốc kích thích hay gì đó cho binh lính, và họ trả hậu hĩnh lắm. Nhưng thời buổi này, chúng ta cần thịt cũng nhiều như cần gil vậy. Thịt gấu không mềm lắm đâu, nhưng hầm lên ăn cũng được nếu nấu đúng cách.
– Đây sẽ là lần đầu tiên con ăn thịt gấu đấy!
– Sẽ không phải lần cuối đâu. Thời buổi khó khăn sắp đến rồi con ạ. Mọi người sẽ đói kém, và cha không biết nó sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng chúng ta sẽ có cơ hội đổi đời, miễn là chúng ta chịu khó để mắt tìm kiếm.
Sau đó hai cha con rời đi, bỏ lại những gì còn sót lại của cái xác gấu Nibi.
Người thợ săn không thực sự là người xấu, Nanaki nghĩ. Ông ta chỉ đang làm những gì có thể để đảm bảo gia đình mình sống sót. Nếu gấu Nibi cung cấp thịt cho con người, thì việc họ săn bắt nó là lẽ tự nhiên. Mọi sinh vật đều phải ăn để tồn tại.
Bugenhagen từng bảo cậu rằng sự khác biệt giữa động vật và quái vật nằm ở việc chúng làm gì với con mồi của mình. Động vật sẽ ăn, nhưng quái vật sẽ chỉ giết chóc và tìm kiếm thêm nạn nhân. Nếu con người bị phán xét theo cùng tiêu chuẩn đó, Nanaki nghĩ, sẽ có nhiều người bị gọi là quái vật chẳng kém gì động vật.
Giết gấu Nibi chỉ để lấy cái đuôi sẽ biến người thợ săn thành quái vật. Giết nó vì ông ta cần nuôi sống người thân khiến ông ta trở thành một phần của thế giới tự nhiên. Súng đạn và những vũ khí nhân tạo khác làm cán cân nghiêng một cách bất công về phía con người, nhưng chuỗi thức ăn là như vậy.
Ngay cả khi mình không thích họ, mình cũng không có quyền ngăn cản người thợ săn và con trai ông ta, Nanaki buộc phải kết luận.
Lớn lên giữa xã hội loài người, bản thân cậu hiếm khi đi săn. Vài lần cậu làm thế chỉ là để đảm bảo với bản thân rằng cậu có thể. Con mồi cậu hạ gục chết không phải để nuôi sống cậu mà để thử thách khí phách của cậu. Vậy nên cậu cũng là một con quái vật, và chẳng có quyền gì phán xét người thợ săn và con trai ông ta.
Hầu hết con người sống cả đời mà chẳng mấy khi bận tâm đến mạng sống của những loài vật họ tiêu thụ. Quả thực, họ cố gắng hết sức để không nghĩ về điều đó và để lại gánh nặng chăn nuôi, giết mổ cho người khác để đôi tay mình được sạch sẽ, hoặc họ tự lừa dối bản thân là như vậy.
Và mình cũng chẳng khác gì, Nanaki nghĩ. Nhưng ngồi đây trong bãi đất trống này, ủ rũ về những chuyện đó thì có ích gì chứ? Có lẽ có một câu trả lời ngoài kia, một con đường của sự thiện lương tuyệt đối đang chờ được tìm thấy. Nhưng nếu nó tồn tại, mình sẽ không tìm thấy nó bên xác con gấu này.
Côn trùng và những loài ăn xác thối nhỏ đã bắt đầu bò lên cái xác. Nanaki ngồi thẳng dậy và quan sát. Đây là một phần khác của sự sống đang vận hành. Cậu phải làm dịu cảm xúc của mình, quan sát không phán xét, và ghi nhớ.
– Kreee!
Với những tiếng kêu ai oán, hai chú gấu con Nibi lao ra khỏi bụi rậm, làm tán loạn đám động vật ăn xác thối. Chúng cọ vào cái xác, dùng chân khều và dùng mũi hít ngửi. Con gấu chết kia là mẹ chúng sao? Chúng đang cố đánh thức mẹ dậy. Nanaki nhìn chằm chằm, không thể làm gì được, nhưng rồi cậu nhớ lại lời người thợ săn đã nói. Ông ta sẽ quay lại sớm thôi, cùng với nhiều người đàn ông khác từ ngôi làng. Và khi đó lũ gấu con cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Nếu Nanaki chỉ định quan sát, thì sự xuất hiện của lũ gấu con đã thay đổi suy nghĩ của cậu. Cậu từ từ bước ra khỏi bụi rậm, để không làm chúng hoảng sợ.
– Bà ấy đi rồi. Các em không làm gì được đâu, và ở đây không an toàn. Các em phải đi thôi.
Cậu cố xua chúng quay lại rừng, nhưng tất nhiên, chúng không thể hiểu cậu. Chúng nhìn cậu bằng đôi mắt ngơ ngác.
– Các em không thể ở đây được. Có nhiều người đang tới lắm.
Nanaki cân nhắc một chút, rồi chồm tới một trong hai con gấu con và ngoạm lấy phần da gáy của nó nhấc lên.
– Kree! – Chú gấu con ré lên. Con còn lại kêu réo đáp lời.
Thế này chắc là được, Nanaki nghĩ khi cậu tha chú gấu con vào rừng. Anh chị em của nó chạy theo sau.
– Đúng rồi. Theo sát vào. Ở gần anh.
Ngậm một chú gấu con trong miệng, cậu chạy sâu hơn, sâu hơn nữa vào trong rừng. Thỉnh thoảng, cậu phải dừng lại chờ chú gấu còn lại đang cố gắng bám theo trên bốn chân ngắn cũn cỡn. Cuối cùng, cậu đến một khoảng đất trống khác nằm sâu giữa rừng. Mặt đất được lát bằng những phiến đá phong rêu, rõ ràng con người đã từng ở đây vào một thời điểm nào đó. Cậu kiểm tra xung quanh và tìm thấy một đống lớn các khối đá. Có lẽ ai đó từng định xây một ngôi nhà nhỏ ở đây. Nhưng không có dấu hiệu hoạt động nào khác. Chỉ có vẻ hoang tàn thanh bình của một tàn tích đã bị bỏ hoang từ lâu.
Nanaki cảm thấy đủ an toàn để đặt chú gấu con trong miệng xuống. Nhưng khi cậu làm thế, nó cứ nằm im trên phiến đá, bất động. Hoảng hốt, Nanaki cúi đầu xuống dụi mũi vào sinh vật nhỏ bé và, nhẹ cả người, cậu nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng, chậm rãi. Nó đã ngủ thiếp đi. Thật là một sinh vật vô tư lự.
Anh em của nó chạy tới với một tiếng “Kree!” nữa và ngửi ngửi người anh chị em đang ngái ngủ của mình, mũi hít hà khắp nơi, có lẽ bị thu hút bởi mùi của Nanaki vương trên bộ lông đó.
Thỏa mãn trí tò mò, chú gấu con ngáp dài và rúc vào người anh chị em để ngủ cùng. Nanaki mỉm cười bao dung nhìn cặp song sinh. Nhưng rồi cậu bắt đầu lo lắng. Giờ mình làm gì đây? Có vẻ như mình đã tự biến mình thành người chịu trách nhiệm cho chúng rồi.
Cậu nằm xuống và ngắm nhìn những chú gấu con đang ngủ. Liệu chúng có thể sống sót mà không có mẹ không? Gấu Nibi ăn gì nhỉ? Chúng có vẻ ngoài của những kẻ săn mồi hung dữ, nhưng vẻ ngoài có thể đánh lừa. Nhiều loài giống gấu là động vật ăn tạp, sống dựa vào quả mọng và rễ cây. Bản thân Nanaki cũng là loài ăn tạp. Nếu lũ gấu con cũng vậy, thì việc tìm thức ăn trong khu rừng này sẽ dễ dàng thôi.
Cậu phải đưa ra quyết định. Mình sẽ kiếm ít quả mọng và củ cho chúng rồi đi. Tương lai của chúng có thể bấp bênh, nhưng mình không thể ở lại và chăm sóc chúng mãi mãi được. Tốt hơn cho chúng là mình rời đi nhanh chóng, trước khi chúng trở nên gắn bó với mình. Nhưng trước tiên… Nanaki ngáp một cái, há to hàm, và nhắm mắt lại. Cậu cũng cần ngủ.
Khi cậu tỉnh dậy một lúc sau đó, lũ gấu con không còn ở trong tầm mắt. À, tốt. Chúng đã tự rời đi rồi. Bảo trọng nhé, những người bạn nhỏ.
Nhưng ngay khi cậu nghĩ thế, cậu cảm thấy có thứ gì đó nhột nhột bên sườn. Cậu nhìn xuống và thấy hai chú gấu con đang ngủ say sưa, rúc đầu đầy mãn nguyện vào bụng cậu.
– À. Nói sớm quá rồi.
Nanaki nhận thức được một cảm xúc mà cậu chưa từng cảm thấy trước đây, đột ngột dâng trào trong lồng ngực, quá mạnh mẽ để lý trí có thể gạt sang một bên. Cậu biết ngay lúc đó rằng cậu sẽ ở lại và chăm sóc lũ gấu con cho đến khi chắc chắn rằng chúng có thể tự mình sống sót.
Baz và Lin theo Nanaki đi khắp nơi, và cậu dạy chúng cách săn mồi. Đó không phải là sở trường của cậu, nhưng cậu cố gắng cải thiện kỹ năng để có thể truyền lại kiến thức cho lũ gấu con. Cậu không cảm thấy tội lỗi vì những sinh mạng cậu đã tước đoạt. Đây là cuộc chiến sinh tồn, đúng như lẽ tự nhiên vốn có.
Đôi khi, họ chạm trán những con gấu Nibi khác. Cậu cố gắng giao tiếp với chúng rằng cậu không phải kẻ thù, nhưng những lời kêu gọi của cậu đều bị cự tuyệt thẳng thừng. Mỗi lần như thế, cậu lại bị những nghi ngờ mới bủa vây. Mình không nên ở đây; mình đáng lẽ nên để lũ gấu con lại với những con gấu khác. Nhưng vẫn còn cơ hội chúng sẽ chấp nhận mình như một cư dân của nơi này.
Cậu suy nghĩ về rất nhiều điều trong thời gian ở trong rừng. Mỗi ngày đều mang đến những khám phá mới và cả những lo lắng mới. Nhưng nhìn chung, đó là khoảng thời gian bình yên thực sự đối với cậu. Câu hỏi cậu nên tiếp tục sống thế này bao lâu thỉnh thoảng lại lướt qua tâm trí, và khi đó, cậu tự nhắc mình rằng đây là một phần trong sứ mệnh của cậu. Và, cùng lúc đó, cậu nhận thức được rằng cậu đã bắt đầu yêu cuộc sống này. Thật khó để bước đi.
Thỉnh thoảng, cậu thấy những thợ săn con người đi qua khu rừng tìm kiếm thú săn. Quả thực, theo thời gian, cậu thấy họ ngày càng nhiều hơn, được trang bị vũ khí rõ ràng dùng để hạ gục những con mồi lớn như gấu. Vậy là ngày càng có nhiều người chuyển sang ăn thịt gấu để làm nguồn thực phẩm. Nanaki nhận ra cậu sẽ phải dạy Baz và Lin cách tránh né con người, cũng như cách săn mồi.
Nhiều tháng trôi qua; cậu không biết là bao nhiêu. Cậu đã bỏ lại lịch và những dấu hiệu khác của nền văn minh nhân loại khi bước vào khu rừng này. Nanaki có thể sống theo cả hai cách, như một con người hoặc như một con thú, và đây là thời gian của loài thú. Cậu chưa quên lời hứa với Yuffie, và đôi khi nó day dứt cậu, nhưng căn bệnh đó là vấn đề của con người. Nó chẳng liên quan gì đến những loài thú trong rừng. Nghe có vẻ tàn nhẫn khi nói thành lời như thế, nhưng đó vẫn là sự thật. Khi trở lại thế giới loài người, cậu sẽ giải thích với họ: Tôi đã sống như một con thú của rừng sâu. Cảm xúc của tôi là cảm xúc của những sinh vật hoang dã, không phải của một người sống trong thành phố.
Gilligan vẫn ở bên cậu và xuất hiện vài lần. Nó đã thêm khuôn mặt của Baz và Lin vào những viễn cảnh ác mộng của nó. Khi hình ảnh của chúng nổi lên từ bóng tối rồi lại chìm xuống, Nanaki co rúm lại và rên rỉ trong sợ hãi. Nhưng Baz và Lin bằng da bằng thịt không bao giờ ở xa, và khi cậu nhìn thấy, nghe thấy và ngửi thấy mùi của chúng, nỗi sợ hãi tan biến như sương sớm. Đến lúc này, Nanaki đã hiểu Gilligan là gì. Đó là nỗi sợ mất mát. Chính nỗi kinh hoàng về việc mất đi những người mình yêu thương đã khiến cậu run rẩy. Sự thấu hiểu này khiến cậu không còn sợ Gilligan nữa. Nếu cậu để bản thân bị khuất phục bởi ý nghĩ về sự mất mát, cậu sẽ chẳng bao giờ đạt được bất cứ điều gì trong đời.
Thời gian của cậu trong khu rừng đi đến hồi kết một cách nhanh chóng và đột ngột.
Baz và Lin ngày càng trở nên độc lập hơn, và chúng bắt đầu rời khỏi bên cạnh cậu trong những khoảng thời gian ngày càng dài. Rồi một đêm nọ, khi chóp tai của chúng đã cao ngang vai Nanaki, hai chú gấu đơn giản là bỏ đi một mình và tự làm ổ ngủ riêng bằng những cành cây. Có điều gì đó đã kết thúc, Nanaki nghĩ. Điều đó làm cậu thấy cô đơn, nhưng tất nhiên, chúng phải lớn lên. Sáng hôm sau, khi thức dậy, cậu không thấy chúng đâu cả. Giống như việc chúng quyết định ngủ riêng, giờ đây chúng đang tự mình săn mồi.
Một ngày nọ, vài tuần sau đó, cậu đang ở trong bãi đất trống của họ thì một tiếng súng phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng, theo sau là tiếng gầm của một con gấu Nibi. Là Baz. Giờ đây, Nanaki đã thuộc nằm lòng khu rừng này. Cậu chạy thẳng về phía Baz và bắt gặp một cảnh tượng quen thuộc.
Lại là cậu con trai của người thợ săn nọ, đang co rúm trên mặt đất. Một con gấu Nibi đang lượn lờ lại gần.
Đó là Baz, nhưng sự chú ý của nó không dồn vào cậu bé mà hướng về phía khu rừng phía sau. Nanaki nhận ra nó đang đợi Lin. Baz chồm lên bằng hai chân sau, giơ cao móng vuốt trước và gầm lên. Từ đâu đó trong rừng, Nanaki nghe thấy tiếng Lin đáp lại.
Cậu bé đang khiếp sợ, nhưng vẫn còn đủ trí khôn để tìm đường thoát. Và rồi cậu nhìn thấy Nanaki. Hy vọng ánh lên trong mắt cậu.
– Red! Là tớ đây! Cậu đã cứu tớ lần trước! Cậu không nhớ sao?
Ngày hôm đó, Nanaki đã không thể bỏ mặc cậu bé cho số phận. Nhưng giờ cậu biết mình cần phải nói gì.
– Đây là khu rừng. Cả cậu và tôi đều phải tuân theo luật của nó.
Đôi mắt cậu bé mở to kinh ngạc khi nghe Nanaki nói bằng tiếng người. Trong cơn phấn khích, cậu dường như quên bẵng đi nguy hiểm mình đang đối mặt.
– Được rồi, Red. Tớ hiểu ý cậu. Tớ có thể tự mình xử lý việc này!
Cậu bé bật dậy và lao tới chộp lấy khẩu súng mà Baz hẳn đã đánh rơi khỏi tay cậu.
Tôi không có ý định khích lệ cậu đâu, đồ chết tiệt! Nanaki khựng lại, bất ngờ trước phản ứng của cậu bé. Cậu bé đã cầm súng trong tay. Nanaki phải làm gì đó, thật nhanh, nếu không cậu bé sẽ bắn Baz một lần nữa.
Nhưng trước khi cậu kịp di chuyển, Lin lao ra từ bụi rậm. Lin vung một cú vuốt cực mạnh hất văng cậu bé bay qua không trung. Cậu rơi xuống đất cái rầm, mềm oặt và bất động. Nanaki quay đi, kinh hãi. Nhưng theo luật của rừng xanh, cậu bé đơn giản là đã chiến đấu và thua cuộc. Đây là cách cuộc sống vận hành ở nơi này, Nanaki tự nhủ.
Baz và Lin bắt đầu đi vòng quanh cậu bé; cả hai cùng chồm lên, cào vào không khí và gầm lên dũng mãnh.
Đủ rồi!
Nanaki nhảy ra từ bụi rậm để che chắn cho cậu bé khỏi hai con gấu. Khi móng vuốt của chúng giáng xuống, thay vì rơi vào người cậu bé, chúng lại cào toạc lưng Nanaki, xé rách những vết thương sâu hoắm.
– Kree!
– Kree!
Chúng kêu lên những tiếng kêu đau khổ thảm thương y hệt như ngày chúng tìm thấy mẹ mình bị giết. Chúng lùi lại, cúi đầu thấp xuống.
– Anh không sao. Đi đi.
Cặp gấu Nibi lật đật chạy trốn qua những hàng cây, suýt vấp vào nhau trong cơn bối rối.
– Ư…
Bên dưới cậu, cậu bé rên rỉ.
– Giờ nó chạy đâu rồi? Cái thằng nhãi ranh nửa mùa chết tiệt cứ nghĩ mình có thể hạ gục bất cứ thứ gì.
Đó hẳn là người cha. Nanaki lặng lẽ lẩn vào bụi rậm.
– Godie! Chết tiệt, con trai, con đang chơi trò gì thế hả?!
Khi người thợ săn chạy đến bên con trai, Nanaki giật mình khi thấy người đàn ông không đi một mình.
– Nghe như tiếng gấu Nibi. Chắc nó đã tạt cho thằng bé một cú.
Một người phụ nữ trẻ mặc đồng phục của Turks lấy một lọ thuốc từ túi, có lẽ là Potion, và quỳ xuống giúp cậu bé.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Nanaki tự hỏi. Shinra vẫn còn hoạt động sao? Đặc vụ của họ làm gì trong khu rừng này? Mình đã xa rời thế giới loài người quá lâu rồi. Chuyện gì đang xảy ra ngoài kia thế?
Người thợ săn xốc cậu bé lên lưng. Khi Nanaki nhìn họ rời đi, cậu thấy Elena lấy điện thoại ra và thực hiện một cuộc gọi.
– Chúng tôi tìm thấy ít nhất một con. Ngày mai chúng tôi sẽ quay lại và thử lần nữa.
Khi Nanaki trở lại khoảng đất trống mà họ gọi là nhà, cậu thấy Baz và Lin đang đi đi lại lại bồn chồn. Nhưng khi thấy cậu, chúng lại chạy biến vào trong những hàng cây.
– Anh không giận đâu. – cậu nói, thả người xuống đất một cách mệt mỏi. Cậu thực sự không giận, nhưng những vết cắt trên lưng đang nhức nhối. Cậu cần nghỉ ngơi và tập trung chữa lành vết thương. Ngày mai, người phụ nữ Turk kia sẽ quay lại. Nghe có vẻ cô ta đang nhắm vào những con gấu Nibi. Cậu sẽ có việc phải làm đây.
Cậu cảm nhận được Baz và Lin đang đến gần, nhưng cậu giữ im lặng và nhắm mắt lại. Một lát sau, cậu có thể cảm thấy chúng đang liếm láp những vết thương trên lưng cậu, làm sạch những chỗ cậu không thể tự mình với tới.
Cảm ơn, Baz. Cảm ơn, Lin.
Nanaki tỉnh giấc giữa đêm. Cơn đau ở lưng đã dịu đi thành những cơn nhức âm ỉ.
Cậu đứng dậy, hài lòng với khả năng hồi phục của mình. Hai con gấu không thấy đâu cả. Thường thì chúng vẫn ngủ trong tầm mắt của cậu. Một cảm giác bất an len lỏi trong cậu khi cậu đánh hơi qua bụi rậm, tìm kiếm chúng. Chúng đã đi rồi. Gấu Nibi không phải loài hoạt động về đêm; thật lạ khi chúng lại ra ngoài vào giờ này.
Cậu lao vào rừng tìm chúng.
Cậu tưởng mình nghe thấy một tiếng súng ở phía xa, đâu đó bên ngoài khu rừng. Sự bất an chuyển thành nỗi sợ hãi thực sự; lông cậu dựng đứng, và chân cậu bắt đầu run rẩy, đột nhiên, Gilligan đã ở bên cậu. Cậu co rúm người lại và run bần bật. Đã quá lâu kể từ lần cuối cùng nó xuất hiện, cậu đã quên mất cách đối phó với nó. Mình phải làm gì đây nhỉ?… Phải rồi, Baz và Lin. Khi mình nhìn thấy chúng, nỗi sợ sẽ dừng lại. Nhưng chúng không có ở đó. Nghiến chặt răng, Nanaki ép mình đứng dậy và loạng choạng đi về phía bìa rừng.
Mắt dán chặt xuống đất phía trước, cậu dùng ý chí ép cơ thể tiến lên. Sự thay đổi trong mùi hương cho cậu biết cậu đã rời khỏi khu rừng. Cậu ngẩng đầu lên và thấy mặt đất thoai thoải dốc xuống, phủ đầy cỏ cao ngoại trừ lối mòn của thợ săn chạy xuyên qua đó. Cậu nhìn theo con đường mòn và, ở rất xa, nhận ra những ánh đèn. Một khu định cư. Một ánh sáng, lớn nhất trong số đó, nhảy múa và bập bùng. Là một ngọn lửa, Nanaki đoán vậy. Một đống lửa trại, có lẽ thế. Cậu cố tập trung vào các giác quan, vào những gì mắt thấy, tai nghe và mũi ngửi, hy vọng Gilligan sẽ biến mất. Nhưng không hiệu quả. Cậu thu hết can đảm và lén lút tiến về phía ánh sáng.
Đúng như cậu lo sợ. Dưới ánh lửa, cậu có thể thấy Baz và Lin. Chúng đang bị treo lơ lửng trên một thanh dầm gỗ dày, bị trói giật lên khỏi mặt đất bằng một sợi thừng buộc quanh hai chân trước. Đuôi của chúng đã bị cắt cụt.
Đột nhiên, một sự bình tĩnh bao trùm lấy Nanaki. Gilligan đã biến mất. Cố gắng không nhìn vào những con gấu, cậu quan sát xung quanh. Có ba căn nhà gỗ, đèn sáng trong mỗi căn, tiếng cười đùa vọng ra từ bên trong. Giọng của đàn ông và phụ nữ, đang ăn mừng điều gì đó. Không có ai canh gác. Dù vậy, cậu vẫn cố không nhìn vào nơi Baz và Lin đang bị treo.
Liệu lũ gấu có ra đây để trả thù cho mẹ chúng không? Cậu nghi ngờ việc động vật có khả năng nuôi lòng thù hận. Gấu Nibi có thể coi con người là kẻ thù không đội trời chung, nhưng đó không phải là vấn đề cá nhân. Trong hai loài, chỉ có con người mới đắm chìm trong sự trả thù.
Có lẽ khu rừng đã ảnh hưởng đến cậu nhiều hơn cậu nghĩ, bởi vì giờ đây khi đã rời khỏi nó, Nanaki đang cảm thấy sức nóng của sự báo thù đang lớn dần trong chính trái tim mình.
– Kree… – một trong hai anh em khẽ rên rỉ yếu ớt.
Nanaki giật mình. Đó là một tiếng khóc. Bất chấp kích thước to lớn, chúng vẫn chỉ là những đứa trẻ.
Đột nhiên, một màu đen kịt dâng trào bên trong cậu. Lần này không phải là Gilligan, mà là một loại điên loạn khác cũng nuốt chửng lý trí của cậu tàn khốc không kém. Thay vì chống lại nó, cậu để nó lớn lên.
Bên trong một trong những căn nhà gỗ, một đứa bé khóc ré lên. Đó là một thông điệp. Lắng nghe đi. Họ có một đứa bé. Họ là một gia đình. Hãy nghĩ về đứa bé đó. Nó không làm gì sai cả. Nó vô tội và không đáng phải chịu cơn thịnh nộ của ngươi. Nanaki, nuốt cơn giận vào đi. Giữ nó ở bên trong.
Trong khoảng không gian chật hẹp nơi trái tim cậu, nơi cả phần người và phần thú cùng tồn tại, cậu đang bị xé nát.
Một viên đạn găm phập xuống đất ngay cạnh chân cậu, và cùng lúc đó, cậu nghe thấy tiếng nổ chát chúa của súng. Đồ ngốc! Cậu đã quên mất mối nguy hiểm, cơn giận dữ đã chiếm lấy cậu hoàn toàn.
Cậu liếc nhìn về phía Baz và Lin. Cậu nhận ra mình đã tưởng tượng ra tiếng khóc đó, vì rõ ràng cả hai đã trút hơi thở cuối cùng từ lúc nào rồi. Giữa đôi mi khép hờ, cậu có thể thấy đôi mắt đỏ rực của chúng đang lấp lánh, nhưng đó chỉ là ánh lửa phản chiếu. Cảm giác như ngọn lửa đang thiêu đốt chính đôi mắt cậu, biến toàn bộ cảnh tượng thành một màu đỏ thẫm cho đến khi cậu không còn nhìn thấy gì nữa.
Lại một tiếng súng, một cú bắn tung đất gần chân cậu. Lần này cậu đã xác định được nguồn phát. Cậu lao về phía căn nhà gỗ gần nhất và tông vỡ cửa sổ kính. Cậu đáp xuống bên trong ở tư thế cúi thấp, sẵn sàng vồ mồi. Một vài người đàn ông chĩa vũ khí về phía cậu.
Có thể cảm xúc con người đã dẫn lối ta đến đây, nhưng giờ ta đang cúi mình trước những kẻ này như một con thú hoang, Nanaki nghĩ. Cậu không thể phân biệt được những con người này. Khuôn mặt của họ đều giống hệt nhau đối với cậu.
Một tiếng súng, và lần này một cơn đau nhói xé toạc má cậu. Chỉ cần có thế. Nanaki chồm lên người đàn ông gần nhất. Những gì xảy ra sau đó là một mảng ký ức nhòe nhoẹt. Sau này, tất cả những gì cậu có thể nhớ là nỗi đau của một viên đạn găm vào cơ thể và tiếng la hét của một cậu bé.
– Tôi đã muốn làm bạn của cậu mà!
Nanaki mở mắt. Cậu đang nằm trên sàn gỗ vương vãi những vết máu. Cậu ngẩng đầu lên nhìn quanh. Một người đàn ông mặc đồ đỏ đang ngồi trong góc nhìn cậu. Cậu biết người đàn ông này.
– Nghĩ là đứng dậy được không? – Vincent hỏi, giọng không có vẻ gì là quá lo lắng.
– Anh làm gì ở đây vậy?
– Tôi cũng định hỏi cậu câu đó đấy, – anh thờ ơ đáp.
Vincent không đi sâu vào chi tiết, nhưng Nanaki hiểu rằng anh cũng đang thực hiện hành trình của riêng mình. Nhún vai, Vincent nói anh đang “chờ đợi điều gì đó xảy ra” thì nhận thấy một chiếc trực thăng của Shinra bay qua đầu và quyết định đi theo nó đến đích, hóa ra lại là khu định cư của thợ săn này. Khi anh đến, chiếc trực thăng đang đậu bên ngoài, và Elena của nhóm Turks đang đi vào rừng cùng những người thợ săn, có vẻ như để tìm kiếm thứ gì đó. Sau vài giờ, họ trở lại, mang theo một đứa trẻ bị thương. Rồi vào ban đêm, hai con gấu Nibi lang thang vào trại, và những người thợ săn đã bắn hạ chúng trong sự phấn khích tột độ. Elena, sau khi tìm được thứ mình cần, đã rời đi trên chiếc trực thăng. Vincent vẫn đang quan sát ngôi làng, tự hỏi Elena đã làm gì, thì Nanaki xuất hiện. Sau đó là tiếng súng, Nanaki nhảy vào trong nhà, và Vincent nghĩ mình nên ghé vào xem chuyện gì đang xảy ra.
– Cậu đang đè lên một thợ săn, sắp sửa xé toạc cổ họng hắn ta. Thằng nhóc con thì đang gào thét rằng cậu là bạn của nó. Thứ tôi nhìn thấy không phải là Nanaki mà tôi biết, mà là một con chó dại. Nên tôi đã bắn cậu.
Vincent sau đó đã đuổi những người thợ săn đi trước khi họ kịp hoàn hồn và bắt đầu bắn vào anh.
– Tôi dọa cho họ sợ chết khiếp. Trong hình dạng kia của tôi ấy.
Sau đó, Vincent đã chữa trị vết thương cho Nanaki đang bất tỉnh và ngồi chờ.
Nanaki nhìn quanh căn phòng vương vãi máu trên sàn.
– Tôi có giết ai không?
– Không.
Nanaki suy nghĩ, rồi gật đầu. – Tốt.
Nanaki nằm yên vài giây trong khi Vincent im lặng quan sát. Rồi cậu loạng choạng đứng dậy nhìn ra ngoài.
– Họ mang lũ gấu đi khi họ rời khỏi đây. Tôi có nên ngăn họ lại không?
– Không. Họ sẽ sử dụng chúng. Đó là luật của rừng xanh. Hay luật đó không được tính ở ngoài này, trong thế giới của loài người? Vincent, tôi bối rối quá. Tôi cần ai đó nghe những gì đã xảy ra.
– Kể đi.
Nanaki bắt đầu câu chuyện của mình, kể cho Vincent nghe mọi thứ xảy ra từ khoảnh khắc cậu nhìn thấy cậu bé và con gấu Nibi lần đầu tiên, cho đến khi tỉnh dậy trong căn nhà gỗ này với Vincent ở trong góc.
– Tôi đã làm gì sai?
Vincent không nói gì trong một lúc lâu. Ngay khi Nanaki bắt đầu tự trách mình vì đã mong đợi câu trả lời từ tay súng lầm lì này, Vincent lên tiếng.
– Đây là suy nghĩ của tôi. Bây giờ cậu chưa có câu trả lời nào đâu, nhưng cuối cùng cậu sẽ có. Vấn đề là, câu trả lời sẽ liên tục thay đổi theo thời gian. Luôn có nhiều hơn một câu trả lời. Cậu sẽ tiếp tục suy nghĩ về nó cả đời, và đó là điều nên làm. Điều quan trọng là cậu không được quên.
– Ồ.
Câu trả lời này chưa đủ với Nanaki. Cậu cảm thấy chới với, lơ lửng đâu đó giữa sự thấu hiểu và sự ngu muội.
– Được rồi. Thử cái này xem, – Vincent nói thêm, như thể anh có thể nhìn thấu tâm trí Nanaki. – Cậu sẽ không bao giờ sai lầm hơn là khi cậu hoàn toàn tin chắc rằng mình đã có câu trả lời đúng.
– Vậy là tôi bị kết án sẽ không bao giờ biết mình phải làm gì sao? Dù tôi có suy ngẫm bao nhiêu đi nữa, tôi sẽ không bao giờ tìm thấy con đường đúng đắn?
– Chính xác. – Vincent đứng dậy, báo hiệu cuộc trò chuyện kết thúc. – Cậu luôn có thể chọn không làm gì cả. Tôi đã từng đưa ra lựa chọn đó trước đây.
– Nó có hiệu quả không?
– Có lẽ có. Ít nhất, là để chuộc lại lỗi lầm của tôi.
Với một cú hất áo choàng, Vincent rời khỏi căn nhà gỗ. Nanaki lật đật chạy theo sau. Vincent bắt đầu đi về phía đông nhưng sau đó rời khỏi con đường và đi vào vùng hoang dã.
– Anh đi đâu thế? – Nanaki hỏi.
– Tại sao cậu muốn biết?
– Tôi đi cùng anh được không?
– Tại sao?
– Bởi vì…
Bởi vì tôi cô đơn. Bởi vì tôi muốn có bạn đồng hành. Bởi vì tôi không muốn ở một mình nơi đây, bên rìa của hư không, Nanaki nghĩ khi họ đi dọc theo chân một vách đá cao bằng một tòa nhà văn phòng trong thành phố.
– Bởi vì tất cả những lý do sai lầm.
Vincent nhảy lên đỉnh vách đá, nhẹ như không khí.
– Vincent!
Nhưng chiếc áo choàng đỏ đã biến mất khỏi tầm mắt, và không có tiếng trả lời.
Có lẽ anh mới là người sai lầm. Nhưng ngay cả khi nghĩ thế, Nanaki nhận ra một điều.
Chẳng ích gì khi dằn vặt về việc đâu là lựa chọn đúng, về việc mình nên làm gì. Cậu không thể thay đổi quá khứ, chỉ có tương lai đang ở phía trước. Điều quan trọng là cậu nhớ và tiếp tục suy nghĩ về nó. Đó là cách duy nhất để tìm ra câu trả lời, nếu có. Nếu cậu tìm ra, nó có thể giúp ích theo cách nào đó. Hoặc có thể không. Đó chỉ là một chuyện nhỏ, nhìn chung, khi đặt cạnh việc sống và tồn tại qua từng ngày.
Trong rừng, không nỗi lo nào trong số này bám lấy mình. Cả Baz và Lin cũng không lo lắng.
Tất cả họ đều đã hạnh phúc ở đó.
Nanaki cúi người xuống, nép mình sát vào vách đá, và hồi tưởng lại quãng thời gian trong rừng. Cậu nhớ về những chú gấu con và dáng vẻ giống như đồ chơi của chúng khi ngủ. Cậu nhớ Baz đã phấn khích thế nào khi mùa xuân đầu tiên đến. Cậu nhớ khi Lin ngã khỏi cây. Cậu nhớ lần đầu tiên chúng bắt được cá, mùi vị của nó, và cái mùi dai dẳng mà lũ gấu con không thể liếm sạch khỏi người dù có cố gắng đến đâu.
Nanaki đang cười trong khi nước mắt tuôn rơi không kìm được trên má.
Tạm biệt, thế giới của những sinh vật hoang dã.
Cậu đứng dậy và đi về phía đông. Rồi, sau một lúc, cậu đổi ý và hướng về phía bắc.
Tại Thị trấn Rocket, Cid đang bận rộn với việc chế tạo một chiếc tàu bay mới. Nhưng khi Nanaki đến nơi với những vết thương chưa lành hẳn, Cid đã đặt cờ-lê xuống, lo cho cậu một bữa ăn nóng sốt và một chỗ nghỉ ngơi.
Trong khi chờ vết thương lành lại, Nanaki thường quan sát các kỹ sư và công nhân leo trèo trên chiếc tàu bay gần như đã hoàn thiện. Cậu giật mình khi phát hiện ra mình đã dành tới hai năm trong rừng với lũ gấu Nibi. Khi cậu nhắc Cid rằng đã bao lâu rồi họ không gặp nhau, Cid cũng ngạc nhiên không kém. Giống như Nanaki đã lạc lối trong rừng, Cid cũng đã đắm chìm trong dự án vĩ đại của mình, không còn chỗ để nhận ra những thứ như sự trôi đi của thời gian.
Cid kể với cậu rằng Barret cũng đã ghé qua đây cách đây không lâu. Nanaki ước gì mình có thể gặp lại người bạn cũ. Cậu chắc chắn rằng cũng giống như Cid, Barret sẽ đối xử với cậu vẫn như xưa.
Khi chiếc tàu bay sắp hoàn thành, tâm trạng Cid rất tốt, và anh mời Nanaki lên tàu tham gia chuyến bay thử nghiệm. Nanaki vui vẻ nhận lời.
– Không đảm bảo là sẽ không có sự cố gì đâu nhé, nhưng có chuyện gì thì lúc đó hẵng hay. Coi như tôi cảnh báo trước rồi đấy, bạn già, – Cid đùa.
“Có chuyện gì thì lúc đó hẵng hay.” Một câu nói hay đáng để ghi nhớ, Nanaki nghĩ.
Ở trên không trung luôn khiến thế giới dường như trở thành một nơi nhỏ bé hơn nhiều đối với Nanaki, khác hẳn so với khi cậu đi du hành với bốn chân chạm đất.
Mình cần cảm ơn Cid vì đã cho mình trải nghiệm này, Nanaki nghĩ. Mình có hàng trăm năm để dành cho thế giới nhỏ bé này. Quá trình của sự sống bao gồm rất nhiều điều mà mình vẫn chưa biết. Mình có nhiều thứ để xem và nhiều điều để học. Dưới kia, trên mặt đất, đứng giữa thế giới bao la nhường ấy, việc mất phương hướng là điều hoàn toàn bình thường. Nhưng từ trên này, mình có thể thấy nó không quá lớn đến thế, rằng mình hoàn toàn có thể nắm giữ tất cả trong tâm trí.
Sự nhận thức này khiến tinh thần cậu phấn chấn. Rốt cuộc thì thế giới không phải là vô tận.
– Cứ như thể hành tinh đang chờ đợi tôi khám phá nó vậy, – Nanaki lẩm bẩm.
– Cậu nói sao thì nghe vậy… Hả? – Cid tự ngắt lời mình. – Nhìn xuống đằng kia xem!
– Cái gì thế?
– Đánh chết tôi đi nếu kia không phải là con bé Yuffie. Nó làm cái quái gì ở tận đằng kia thế nhỉ?
Nanaki thà hoãn việc gặp lại Yuffie thêm một thời gian nữa còn hơn. Cậu đã rời đi với lời hứa tìm hiểu thêm về căn bệnh, nhưng cậu đã chẳng làm được gì cả. Tuy nhiên, khi Cid hạ cánh con tàu gần chỗ cô ấy, cậu buộc phải giấu đi sự miễn cưỡng và giả vờ phấn khích khi gặp cô. Chẳng bao lâu sau, Cid lại cất cánh, để Nanaki và Yuffie ở lại với nhau.
Yuffie ngay lập tức nắm quyền chỉ huy và tuyên bố rằng cậu sẽ tham gia cùng cô trong cuộc tìm kiếm materia. Nhưng quan điểm của Nanaki về vấn đề đó vẫn không thay đổi. Mặc dù lần đầu tiên cậu thốt ra điều đó chỉ để chọc tức cô và cậu bạn Yuri của cô, nhưng cậu tin tưởng hơn bao giờ hết rằng không có loại materia nào trên thế giới có thể chữa khỏi bệnh dịch Midgar, thứ mà cậu vừa biết được ở Thị trấn Rocket Town hiện đang được gọi là Geostigma.
Nếu cần bằng chứng, cậu nói với Yuffie, cô chỉ cần xem xét kinh nghiệm của chính mình. Cô đã săn lùng suốt hai năm trời để tìm một viên materia chữa bệnh, nhưng chưa bao giờ tìm thấy bất cứ thứ gì ngoài những tin đồn. Nếu cô không thể tìm thấy viên materia thần kỳ này, thì chắc chắn không ai có thể. Đơn giản là nó không tồn tại.
Ngay khi nói ra điều cậu cho là sự thật, cậu nhìn thấy sự đau khổ của cô và hối hận ngay lập tức.
– Nhưng tôi thì biết gì chứ? Có lẽ chỉ cần hai người cùng tìm kiếm là được. Tôi sẽ giúp cô tìm, – Nanaki hứa.
Cậu đi cùng Yuffie đến một hang động materia ở vùng tuyết phía bắc. Nhưng họ trở về từ hang động lạnh giá với hai bàn tay trắng.
– Hừ, được rồi! Tôi bị thuyết phục rồi! Chẳng có cái nào cả! – Cô rên rỉ.
– Cô bỏ cuộc sao?
– Không, tôi sẽ tiếp tục tìm. Họ đang trông cậy vào tôi.
– Nhưng cô đã tin là viên materia đó không tồn tại mà.
– Đó là hang động materia cuối cùng mà tôi biết. Nhưng tôi có thể đã bỏ sót thứ gì đó dọc đường, nên tôi sẽ bắt đầu lại và tìm kiếm tất cả một lần nữa. Nhân tiện thì, cũng không hoàn toàn lãng phí thời gian đâu. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và tôi khá chắc là mình đã tìm ra vài thứ.
Yuffie nhìn xa xăm.
Giữa những chuyến đi, cô đã dạy võ thuật cho các bệnh nhân ở Wutai. Ban đầu chỉ là lũ trẻ, nhưng sau đó, cả người lớn nữa. Họ thích được tập thể dục dưới sự hướng dẫn của Yuffie, nếu tình trạng sức khỏe cho phép.
– Nên là, ừm, căn bệnh này… Tôi nghĩ nó có liên quan gì đó đến Dòng chảy sinh mệnh. Nhưng vấn đề là, không phải ai cũng mắc bệnh. Nó kiểu như, tôi không biết nữa, len lỏi vào những vết nứt trong tim anh… giống như nếu anh chán nản, đau đớn, hoặc bạn đã từ bỏ cuộc sống hay gì đó đại loại thế. Nhưng nếu anh đang làm việc, như đang học võ và vận động nhiều, thì anh sẽ không ủ rũ nhiều nữa, đúng không? Anh giữ cho mình bận rộn cả ngày và rồi, chết tiệt, đến tối anh chỉ muốn lăn ra ngủ, và anh không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều và làm bản thân buồn bã. Đó kiểu như cách tôi từng sống, trước khi tất cả chuyện này xảy ra, và tôi cũng muốn quay lại như thế.
Cô quay sang Nanaki với một nụ cười toe toét.
– Anh nghĩ sao?
– Tôi nghĩ cô đã đi đúng hướng rồi đấy.
– Tôi biết mà, đúng không?
Yuffie chồm lên và vòng tay ôm cổ cậu, siết chặt đến mức suýt làm cậu nghẹt thở.
– Này, thôi đi!
– Mà này, anh trông tơi tả quá đấy. Anh đã làm cái quái gì thế?
Nanaki cân nhắc câu trả lời của mình.
– Tôi đã… cố gắng tìm kiếm những thứ để ghi nhớ.
Đó không phải là điều cậu đã lên kế hoạch, nhưng cậu nhận ra rằng trong suốt hành trình của mình, cậu đã ném mình vào vòng luân hồi của sự sống và cái chết, và bắt đầu sống những ngày tháng theo cách mà cậu hiếm khi làm trước đây. Cậu đang ghi nhớ mọi thứ. Cậu đang đạt được sự thấu hiểu về những điều mà cậu sẽ không bao giờ có được nếu chỉ đơn thuần quan sát. Những vết thương trên cơ thể, và, ừ, cả trái tim cậu, là bằng chứng cho những bài học đó.
– Ôi, làm ơn đi. Anh lúc nào cũng cố làm cho mọi việc mình làm nghe có vẻ cao quý và quan trọng!
Yuffie siết chặt cậu lần nữa, lần này cẩn thận hơn.
– Cả hai chúng ta hãy cùng cố gắng hết sức nhé, Nanaki.
Sau đó, Nanaki quay trở lại hành trình của mình và, khi thời gian trôi qua, cậu đã đến thăm gần như mọi ngóc ngách của thế giới.
Khi gặp động vật hoang dã, cậu tự hỏi liệu mình có thể sống cùng chúng không. Khi gặp con người, cậu nỗ lực để tiếp cận và trò chuyện với họ. Cậu cảm thấy mình có thể tiến gần đến việc học hỏi thế giới thực sự ra sao, bất kể điều gì được coi là đúng hay sai, từ những tương tác này. Bên trong cậu, nhiều cái tên mới đã ra đời. Lấp Lánh, Kẻ Trộm Búp Bê, Loài Có Vỏ, Dòng Suối Nhện, Tình Yêu Cún Con, Những Cái Cây Gào Thét, mọi thứ đều có một cái tên được ban tặng bởi sự khôn ngoan của trải nghiệm. Đôi khi những trải nghiệm đó rất quý giá, và đôi khi chúng rất đau đớn.
Chỉ có một điều làm phiền cậu trong những ngày bận rộn trọn vẹn này, và đó là sự trở lại của Gilligan. Càng dành nhiều thời gian ở một mình, bóng tối dường như càng lớn dần bên trong cậu. Có vẻ như càng học được nhiều, càng tích lũy được nhiều trải nghiệm, cậu càng có nhiều thứ để mất, và chính điều này làm cho Gilligan lớn lên.
Nhưng nếu Gilligan chẳng là gì khác ngoài nỗi sợ mất mát, tại sao cậu vẫn sợ nó? Nếu cậu đã biết bản chất thực sự của nó, tại sao cậu vẫn quỵ ngã và run rẩy trong kinh hoàng khi nó đến? Tại sao mỗi lần lại mất nhiều thời gian hơn để hồi phục?
Sau một thời gian, cậu kết luận rằng mình hẳn đã nhầm lẫn về bản chất của nó. Cậu lại cân nhắc xem Gilligan có thể là gì. Nó là thứ gây ra nỗi kinh hoàng lạnh gáy trong cậu, điều đó là chắc chắn. Cậu chỉ đơn giản là không hiểu thứ gì đã làm cậu khiếp sợ đến vậy.
– Gilligan ư? – Vincent nói khẽ sau khi nghe lại câu chuyện của Nanaki, lần này là bên cạnh dòng suối ở Thành phố Lãng quên. – Tôi có thể có một ý tưởng.
– Vậy nói cho tôi biết đi, – Nanaki nói, nắm lấy lời hứa về một câu trả lời.
– Sự mất mát sẽ đến vào một ngày nào đó, và cậu sẽ đau buồn. Ý nghĩ đó làm cậu khiếp sợ. Vấn đề là, rồi cậu sẽ quen với nó thôi. Ngay cả khi cậu nghĩ mình không bao giờ có thể.
– Có lẽ vậy.
– Gilligan đến từ một tương lai mà cậu thậm chí còn chưa biết đủ nhiều để mà sợ hãi.
– Tôi không hiểu.
– Thử cái này xem. Hãy tưởng tượng một thời điểm khi tất cả những người biết cậu, tất cả những thứ cậu đã đặt tên, tất cả mọi thứ cậu quan tâm chỉ còn tồn tại bên trong cậu. Khi không còn ai khác để chia sẻ chúng cùng nữa.
– Tôi sẽ thử.
Nanaki tưởng tượng điều đó, và ngay khi ý nghĩ bắt đầu hình thành trong tâm trí, Gilligan thức giấc bên trong cậu. Cậu cố gắng kìm nén cơn run rẩy và giữ sự tập trung.
Cậu tưởng tượng mình đang nhảy lên một ngọn đồi dốc nhìn ra Midgar, lên đến đỉnh bằng một cú nhảy mạnh mẽ, và, bên kia sườn dốc, nhìn thấy một thành phố đổ nát bị vùi lấp trong thảm thực vật dày đặc, chôn vùi dưới những loài cây cỏ mà cậu không thể gọi tên.
Con người vẫn sống ở đó, nhưng không ai cậu quen biết. Nếu cậu đi xuống và nói chuyện với họ, ai đó có thể lắng nghe, tò mò và ấn tượng bởi những câu chuyện cậu kể. Nhưng sẽ không ai đáp lại: “À phải rồi, tôi nhớ những ngày đó.”
– Tôi sẽ cô độc, – cậu thì thầm với một cái rùng mình. – Tôi sẽ sống lâu hơn tất cả những người tôi biết. Tôi sợ cảm giác cô đơn đó. Đó có phải là Gilligan không? Nỗi sợ hãi đó?
– Tôi gọi đó là bỏ cuộc trước khi chơi hết ván game.
– Ai bỏ cuộc chứ? – Nanaki gầm gừ.
Vincent chỉ khịt mũi trước sự giận dữ của cậu.
– Cậu đã bao giờ thử tưởng tượng một tương lai tươi sáng hơn chưa, một tương lai mà cậu không cô đơn? Chết tiệt, có lẽ một tương lai mà cậu có con cái chẳng hạn?
– Con cái? Tôi á? Lần gần nhất tôi đến gần điều đó là với một cặp gấu Nibi.
– Được rồi, vậy thế này thì sao: Mỗi năm một lần, cậu đến Midgar. Tôi sẽ gặp cậu ở đây, nghe mấy câu chuyện ngớ ngẩn của cậu, và tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm.
Nanaki thử tưởng tượng chính xác cảnh tượng đó. Khuôn mặt thờ ơ của Vincent đang ở ngay trước mặt cậu lúc này. Cơn run rẩy của cậu dừng lại. Gilligan đang rời đi.
– Cậu hết run rồi.
– Phải, nhưng mà, Vincent, một ngày nào đó ngay cả anh cũng sẽ…
– Không. Không phải tôi. Tôi không già đi, và tôi không chết. Đó là… một phước lành lẫn lộn.
– Ồ.
Nanaki nghĩ về sự cô đơn mà Vincent sẽ phải chịu đựng. Giống loài của Nanaki có tuổi thọ dài, nhưng một ngày nào đó cậu sẽ chết. So với sự bất tử, cuộc đời cậu chỉ là một cái chớp mắt…
– Chà, được rồi. Tôi sẽ đến thăm anh. Thường xuyên nhất có thể.
Vincent nhìn Nanaki với vẻ mặt phức tạp và cuối cùng nói: – Cứ giữ ở mức mỗi năm một lần thôi. Đừng đòi hỏi tôi nhiều hơn thế.
– Tại sao không?
– Cậu phiền phức lắm.
Vincent quay đi, giấu mặt vào cổ áo choàng, và vai anh hơi run lên. Có phải Vincent đang cười khúc khích không?
– Gilligan. Thật đấy à, Gilligan?
– Hừm. Cười nếu anh muốn.
– Tôi sẽ không khách sáo đâu.
Vincent cười phá lên. Nanaki cố tỏ vẻ nghiêm nghị, nhưng cuối cùng, cậu không thể kìm được. Cậu cũng tham gia cùng.
Lần đầu tiên kể từ thời đại của người Cetra, Thành phố Lãng quên vang vọng tiếng cười.
Chương trước Trang chính Chương sau