EPISODE: BARRET

0

Nhiều tháng đã trôi qua kể từ ngày định mệnh. Sau khi giúp Tifa và Cloud xây dựng ngôi nhà mới, Barret giao phó Marlene cho họ. Con bé là con gái mồ côi của bạn thân nhất của anh, Dyne, và chỉ biết Barret là cha. Nhưng anh buộc phải để con bé lại phía sau khi lên đường bắt đầu hành trình giải quyết những tội lỗi trong quá khứ.

Trước khi đi, anh đã đưa ra lời khuyên cho Tifa, người cũng đang gánh vác cùng một nỗi mặc cảm. Đừng chỉ biết nhận. Hãy chứng minh cô biết cách cho đi. Anh nghĩ làm vậy sẽ dẫn lối cho cô, ít nhất là đến được một sự cứu rỗi nào đó. Nhưng lời khuyên của chính mình lại chẳng mang đến cho Barret chút an ủi nào, và anh vẫn không chắc mình phải làm gì. Ở bên cạnh Marlene mang lại cho anh sự bình yên. Thật dễ dàng để ở lại với con bé, ngay cả khi anh cảm thấy tội lỗi vì đã trì hoãn hành động thêm một ngày nữa. Anh biết mình phải đi, dù chẳng hề có đích đến trong đầu. Phải tạo khoảng cách giữa mình và chỗ dựa tinh thần này, phơi mình ra trước thế giới hoang dã. Đừng suy nghĩ nữa; cứ làm thôi.

Trong nửa năm, Barret lang thang khắp thế giới. Geostigma đang lan rộng ra ngoài những bức tường của Midgar, nhưng ngoại trừ điều đó, cuộc sống hầu như đã trở lại vẻ bình thường. Khác biệt duy nhất là hầu như không còn ai sử dụng mako, và tất cả các lò phản ứng, đến cái cuối cùng, đều đã ngừng hoạt động. Đây chính xác là điều mà Barret và các đồng đội của mình từng tìm kiếm trong các chiến dịch chống Shinra, ấy vậy mà chiến thắng lại khiến anh mất phương hướng. Đâu là chỗ đứng cho một người đàn ông với khẩu súng gắn trên tay trong một thế giới không còn chiến tranh và loạn lạc? Làm sao anh có thể chuộc lỗi khi không còn trận chiến nào để đánh? Những câu hỏi này cứ day dứt anh mãi.

Đôi khi, anh lao vào những khu rừng sâu để tìm kiếm một cuộc chiến, hạ gục những con quái vật anh tìm thấy. Nhưng sau đó, khi cơn hưng phấn qua đi, anh lại chìm vào sự chán ghét bản thân. Mình đang làm cái quái gì ở đây thế này, chỉ là xả stress thôi sao?

Tất cả những gì anh có thể làm là gầm lên trong sợ hãi và thất vọng.

Chuyện xảy ra khi anh đang len lỏi qua một đám đông ở Junon, Barret cảm thấy có thứ gì đó va vào những tấm kim loại trên cánh tay vũ khí của mình, và anh hạ mắt xuống thì thấy một cậu bé nhỏ bắt đầu khóc, máu chảy dài trên trán.

Khi anh định tiến lại giúp đỡ, một người phụ nữ, chắc chắn là mẹ cậu bé, lao vào giữa họ.

– Làm ơn. Nó chỉ là một đứa trẻ. Nó không cố ý… Làm ơn, tôi sẽ đưa cho anh bất cứ thứ gì anh muốn…

Đôi mắt đầy kinh hoàng của người mẹ dán chặt vào khẩu súng máy đóng vai trò là tay phải của Barret. Trong thời bình, mình chỉ là một con quái vật khác mà thôi, Barret nghĩ. Thời thế đang thay đổi, và anh biết mình cần thay đổi cùng với nó… chỉ là không biết phải làm thế nào. Nếu không, anh sẽ chẳng bao giờ có thể chuộc lỗi trong thế giới hòa bình này.

Barret đến thăm Bố già Sakaki ở Corel. Người thợ già gân guốc với mái tóc bạc cắt ngắn kiểu quân đội này là một kỹ thuật viên sửa chữa lành nghề, một tay chịu trách nhiệm bảo trì tất cả thiết bị khai thác mỏ trong làng. Khi người dân Corel từ bỏ mỏ than và đặt hy vọng vào lò phản ứng mako, ông đã rời thị trấn mà không nói một lời từ biệt. Nhưng sau đó, khi Tập đoàn Shinra quay lưng lại với Corel, ông đã trở về và định cư trong một ngôi nhà cách xa ngôi làng, nơi ông sắm vai một lão già lập dị của địa phương.

Chính Bố già Sakaki là người đầu tiên tìm đến Barret, nài nỉ đề nghị làm cho anh một bàn tay giả. Lúc đầu, Barret rất khó chịu với lời đề nghị đó, càng khó chịu hơn khi lão già giải thích động cơ của mình, ông chưa từng làm tay giả bao giờ và muốn thử thách bản thân.

Lý do kiểu quái gì thế? Barret nghĩ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh thấy cuộc sống với một bàn tay thật khó khăn. Có lẽ lão già điên rồ này có thể giúp được chăng?

– Được thôi. Miễn là tôi không phải trả tiền. – cuối cùng anh đã nói.

Mẫu đầu tiên là một cái móc đơn giản. Barret chẳng ấn tượng chút nào. Anh muốn có thể làm được nhiều việc, như đào hào hay đóng đinh. Vì thế lão già làm cho anh một bộ phận gắn xẻng và một bộ phận gắn búa. Vẫn chưa đủ. Barret nói với ông như vậy, và Bố già Sakaki cũng có lời lẽ riêng dành cho anh.

– Cậu chỉ muốn trả thù Shinra thôi. Cậu sẽ không hài lòng bất kể cậu gắn cái gì lên cánh tay đó đâu. Đây, cầm lấy cái này và cút đi. Và đừng quay lại nữa.

Lão già dúi một món đồ mới vào tay anh, một dạng khớp nối để lắp vào phần mỏm cụt. Nó cho phép Barret gắn bất cứ loại công cụ nào anh muốn. Thậm chí cả vũ khí.

– Giờ thì cậu có thể trang bị cho mình bất cứ thứ gì cậu thích. Nhưng tốt nhất cậu nên suy nghĩ thật kỹ về thứ mình chọn.

Nếu đó là một lời cảnh báo, Barret chưa bao giờ để tâm đến nó. Trong vài năm tiếp theo, những thứ duy nhất anh gắn vào khớp nối cánh tay là vũ khí. Bất cứ thứ gì khiến anh mạnh mẽ hơn, và chết chóc hơn.

Bất chấp bao nhiêu thời gian đã trôi qua kể từ lần gặp cuối, Barret chỉ chào Bố già Sakaki một câu cộc lốc trước khi yêu cầu một cánh tay giả mới.

– Thứ gì đó mềm mại hơn, – anh nói – giống một bàn tay hơn. Thứ gì đó cho phép tôi hòa nhập. Thứ gì đó sẽ không dọa người thường sợ chết khiếp.

Ông già Sakaki chỉ nhìn anh đầy ngờ vực, nhướng một bên lông mày.

– Tôi không chỉ biết chiến đấu. Tôi không muốn người ta sợ tôi nữa, – Barret giải thích thêm.

– Vậy cậu đang cố gắng trở thành ai?

Tôi đang nói là… Barret bắt đầu, chỉ để nhận ra mình không có câu trả lời. Làm sao mình có thể hòa nhập vào một thế giới nơi mọi người đang học cách mỉm cười trở lại?

– Chết tiệt! Bố ai mà biết được!

– Tôi cần một tuần. Được chứ?

– Ừ. Thế trong lúc đó, tôi có thể…?

Barret định hỏi xem anh có thể ở lại quanh đây trong lúc chờ đợi không, nhưng lão già đã ngắt lời.

– Nếu cậu không có việc gì làm, cậu có thể giúp cháu trai tôi làm việc. Không biết nó có trả công cho cậu được không, nhưng mà…

– Tiền là thứ duy nhất tôi không cần.

– Được rồi. Tôi sẽ nói chuyện với nó.

Sáng hôm sau, Barret leo lên một chiếc xe tải hơi nước do cháu trai của Bố già Sakaki cầm lái. Người ta từng dùng những chiếc xe đốt than như thế này cho mọi việc khi anh còn bé. Cần bốn người phối hợp để vận hành chiếc xe, một tài xế cầm vô lăng, một kỹ sư xoay các van điều khiển, và hai người đốt lò để giữ lửa cháy và nồi hơi luôn sôi sục. Phía sau động cơ ầm ĩ là một cái thùng xe đủ lớn cho mười người đàn ông vạm vỡ. Một nửa không gian chất đầy than. Barret duỗi người nằm trong khoảng trống còn lại.

Anh nằm ngửa, nhìn lên bầu trời. Trời ạ, đi chậm rì. Không phải là lỗi của ai cả. Những chiếc xe hơi nước to xác này chưa bao giờ được chế tạo để chạy nhanh. Cả đội mồ hôi nhễ nhại chỉ để giữ cho nó hoạt động. Cả người và máy đều đang chạy hết công suất.

Một người đàn ông trung niên, một trong những người đốt lò, leo ra sau để nghỉ giải lao.

– Xin lỗi làm phiền cậu đang “sôi sục” nhé, nhưng tôi cần thở chút.

– Sôi sục? Tôi đâu có sôi sục.

– Cậu trai à, cậu còn bốc hơi nhiều hơn cả cái động cơ kia đấy.

Barret ngồi dậy, trừng mắt nhìn ông ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

– Ông có vấn đề gì với tôi à?

– Thấy chưa? Ý tôi là thế đấy.

Họ đi trong im lặng một lúc cho đến khi người đốt lò bắt chuyện trở lại.

– Cậu định làm vệ sĩ cho chúng tôi luôn à?

– Tôi chỉ ở đây vì Bố già Sakaki nhờ thôi. Chẳng biết sau vụ này tôi sẽ làm gì nữa.

– Ừ. Trông không giống nghề của cậu lắm.

– Cái gì, làm vệ sĩ ấy hả? Ông sẽ không tìm được ai giỏi hơn tôi đâu.

– Thật thế à?

Nói rồi, người đốt lò lại im lặng.

Barret chờ đợi. Lão này nghĩ mình là cái gì chứ?

– Này, đừng có dừng lại thế. Ông có gì muốn nói thì nói toẹt ra xem nào.

Chà, nếu lão có nhiều ý kiến chết tiệt về mình đến thế, chắc một trong số đó cũng phải có lý chứ.

– Cậu trông giống kiểu người đi tìm hang ổ quái vật, hơn là chỉ lo lắng về mấy con lao vào mình.

Chà, có thể lão nói đúng về khoản đó.

– Ngay cả khi cậu không biết cái hang ổ đó ở đâu. – người đốt lò nói thêm với một nụ cười toe toét.

– Ông bảo tôi là thằng ngốc đấy à?

– Tôi đang bảo là, sống như thế chẳng dễ dàng gì. Có lẽ cậu nên tự hào mới phải, hử?

Barret nhìn chằm chằm người đàn ông trong vài giây, rồi bật cười khùng khục. Khó hiểu, người đốt lò nhìn lại.

– Tôi hỏi ông cái này được không? – Barret nói.

– Còn tùy là cái gì.

– Nghe này, tôi đã làm một số chuyện tồi tệ, và tôi muốn chuộc lỗi, đó là lý do tôi đang lang thang trên đường thế này. Nhưng tôi không thể tìm ra cách. Và có lẽ tôi đúng là kiểu người như ông nói. Vậy ông nghĩ một gã như thế phải làm gì để chuộc lỗi?

– Chà, còn tùy xem cậu đã làm gì.

– …Rất nhiều người đã chết vì tôi. Nhiều không đếm xuể.

Barret kể lại lần anh cho nổ tung Lò phản ứng Mako Số 1 cùng các đồng chí trong Avalanche. Sự tàn phá khủng khiếp hơn nhiều so với dự tính của họ. Sự hoảng loạn bao trùm thành phố. Những người bạn anh đã mất và những thường dân mà anh thậm chí chưa từng quen biết.

Sau khi Barret im lặng, người đốt lò nói:

– Cậu phải đứng thẳng dậy và sống, thế thôi. Cứ tiếp tục cố gắng làm bất cứ điều gì cậu nghĩ là cần thiết để bù đắp.

– Tiếp tục làm những gì tôi đang làm, chỉ là làm tốt hơn…

– Vậy thì sao chứ, nếu cậu không biết hang ổ quái vật ở đâu? Hãy đi tìm và lôi cổ chúng ra. Và nếu cậu kiên trì, một ngày nào đó, sẽ chẳng còn… Ôi chết tiệt, có một con kìa!

Người đốt lò chỉ về phía sau, nơi một con quái vật nhỏ nhưng trông hung hãn đang đuổi theo chiếc xe.

Không cần bận tâm ngắm bắn, Barret thản nhiên giơ cánh tay phải lên và khai hỏa. Tiếng súng máy tự động xé toạc không gian, và những viên đạn xuyên thủng sinh vật xấu số.

– Khổ thân. Nó chọn nhầm xe để đuổi rồi. – người đốt lò nói.

Barret định hạ thấp chiến công của mình, nhưng khi quay lại nhìn người đốt lò, anh thấy ánh mắt người đàn ông đang dán chặt vào cánh tay phải của anh. Đó là ánh mắt y hệt như người phụ nữ ở Junon đã nhìn anh.

– Ông biết không, cái hang ổ quái vật có thể nằm ở đâu đó ngay bên trong tôi này.

Anh nói nửa đùa nửa thật, nhưng người đốt lò không cười.

Chiếc xe đưa họ đến một ngôi làng nhỏ sống dựa vào việc trồng khoai tây trên những cánh đồng bao quanh. Một nửa số than trên thùng xe đã được dỡ xuống, và họ lấp đầy khoảng trống đó bằng những bao tải khoai tây. Trong lúc giúp chuyển hàng, Barret tự hỏi đống khoai này sẽ bán được bao nhiêu trong thành phố. Chắc chắn không phải cái giá mà dân làng đưa ra rồi. Phải trả công cho đội xe trước đã, và ai biết được còn bao nhiêu kẻ khác xâu xé dọc đường. Giá thực phẩm ở Midgar đang trở thành một vấn đề. Quá đắt đỏ, ngay cả trong thời buổi loạn lạc này. Nhưng nhìn quanh mình, nhìn những người đang vất vả làm việc để đưa thực phẩm ra chợ, anh nhận ra chẳng thể làm gì khác được. Khi không còn mako, hầu hết máy móc nông nghiệp đều nằm im lìm và vô dụng. Việc trồng trọt và vận chuyển khoai tây giờ đây tốn nhiều sức người hơn hẳn.

– Này! – Barret thốt lên, một ý nghĩ vụt qua đầu.

Nếu không có máy móc, con người phải dựa vào sức mạnh của chính đôi tay mình. Và người thì đâu có thiếu. Midgar đầy rẫy những người đang cầu xin việc làm và chật vật kiếm cái ăn. Chắc chắn rồi, họ vẫn có thể đi mót đồ bên ngoài thị trấn, nhưng chết tiệt, họ đâu thể làm thế mãi được. Họ cần phải cày xới đất đai, gieo hạt, trồng cây, chăn nuôi gia súc.

Barret thấy hài lòng. Anh đã tìm ra hướng đi.

Nếu mọi người cùng đồng lòng, ít nhất một ngày nào đó họ có thể sống trong một thế giới không còn ai phải chịu đói. Khi cần máy móc, chà, họ vẫn còn than đá cho những thứ như xe tải hơi nước. Con người chỉ cần quay lại thời đại trước khi có mako. Có thể sẽ có những giai đoạn khó khăn. Cuộc sống sẽ đơn giản hơn. Tẻ nhạt hơn, có lẽ vậy. Nhưng đó là con đường duy nhất. Thời thế buộc phải thay đổi.

Barret mỉm cười với chính mình, hài lòng vì ý tưởng nảy ra thật dễ dàng. Rồi anh bắt đầu cân nhắc vai trò của mình trong đó. Được rồi, thế mình có thể làm gì?

Anh có thể gắn một cái cuốc vào tay và đào rãnh. Một người có vóc dáng như anh có thể làm bằng hai người, thậm chí năm người khác. Nhưng nghĩ kỹ lại, tương lai mới này cũng cần những người lãnh đạo. Có nên là mình không? Tâm trí anh tiếp tục chạy đua. Anh tưởng tượng mình đang chỉ đạo công việc, gào thét ra lệnh, mọi người răm rắp nghe theo từng lời anh nói.

“Rõ rồi, Barret!” Jessie lao ra khỏi phòng, Wedge và Biggs theo ngay sau cô ấy.

Một cảnh tượng từ những ngày anh còn là thủ lĩnh của Avalanche lóe lên trong đầu, và ngay lập tức, viễn cảnh tương lai tươi sáng của anh bị phủ bóng bởi sự hối hận.

Barret gầm lên trong thất vọng.

Chết tiệt, mình lại thế nữa rồi, anh nghĩ và liếc nhìn xung quanh. Nhưng không ai nhìn anh cả. Mọi sự chú ý đều dồn vào cháu trai của Bố già Sakaki, người đang đứng trong sân trước của một ngôi nhà, thảo luận sâu với một dân làng trung niên. Barret tiến lại gần để nghe cuộc trò chuyện.

– Thưa bác, cháu có thể đưa con gái bác đến Midgar. Chuyện đó không thành vấn đề. Nhưng cô ấy trông yếu lắm rồi. Cháu e là chúng ta sẽ không đến kịp mất.

– Làm ơn. Tôi xin cậu…

Người đàn ông địa phương đang cõng con gái trên lưng. Đó là một cô gái đáng yêu, nhưng đầu cô rũ xuống yếu ớt, và chất lỏng màu đen nhỏ giọt từ cánh tay cô xuống đất. Một trường hợp Geostigma nặng. Đây là loại tình huống mà Barret ghét nhất: Ngay lúc này, có một cuộc khủng hoảng trước mắt, và mình chẳng thể làm cái quái gì cả.

Anh biết ở Midgar cũng chẳng có phương thuốc thực sự nào cho cô gái. Có lẽ anh nên nói cho họ biết. Chẳng phải tốt hơn là để cô ấy trải qua những ngày cuối đời ở nhà, trong sự thoải mái, bên cạnh gia đình sao? Nhưng nếu anh nói ra những gì mình biết, người cha sẽ bị kết án phải nhìn con gái mình chết mà không còn lấy một tia hy vọng. Có lẽ tốt nhất là cứ giữ mồm giữ miệng, anh nghĩ.

– Chẳng phải đi đến Midgar chỉ tốn công vô ích sao? – Một giọng nói vang lên.

Barret nhìn sang bên cạnh và thấy khuôn mặt quen thuộc của người đốt lò, đang cau mày.

– Chắc thế, – Barret đáp.

– Vậy thì tốt hơn tôi nên nói cho họ biết. – người đốt lò nói, và bắt đầu bước về phía hai cha con.

– Khoan đã.

Barret đuổi theo, hy vọng ngăn ông ta lại trước khi ông ta đập tan ảo tưởng của người cha. Người đốt lò thở dài và quay lại, vẻ thất vọng hiện rõ trong mắt.

– Cậu nghĩ chúng ta cứ nên để cô bé đến Midgar sao? Ngay cả khi chẳng có ích gì?

– Ừ.

– Chà, vấn đề là chúng ta chỉ có một chiếc xe tải hơi nước. Sàn xe rất nóng. Đi lại xóc nảy. Cậu biết mà. Cậu sẽ làm gì khi cô bé chết dọc đường vì chuyện đó?

– Nhưng mà, thôi nào ông bạn…

– Đừng lo, tôi sẽ là người nói với họ. Có thể nó sẽ giết chết hy vọng của ông bố. Nhưng cô gái nên được dành những ngày cuối đời ở nhà.

Barret không biết liệu anh hay người đốt lò mới là người đúng. Đầu óc anh quay cuồng. Anh cần suy nghĩ. Một lần nữa, anh muốn hét lên, nhưng anh kìm lại.

Tuy nhiên, cuối cùng thì chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Người đốt lò quay lại mà chưa hề nói chuyện với người cha.

– Rốt cuộc cũng chẳng cần nói gì nữa. Cô gái tội nghiệp đã qua đời trong lúc họ đang nói chuyện.

– Cái gì?!

– Cậu có muốn biết lời cuối cùng của cô bé là gì không?

Không đời nào, Barret nghĩ. Nhưng người đàn ông đã nói luôn.

– “Làm ơn đưa con đến Midgar,” cô bé nói thế đấy. – Người đốt lò nắm chặt tay. – Tôi đã sai hoàn toàn rồi.

– Grrr! Không, ông không sai! Chẳng ai sai cả, chết tiệt!

Không có mục tiêu nào cho cơn thịnh nộ đang dâng trào bên trong, anh chĩa cánh tay lên trời và khai hỏa, xé toạc sự yên tĩnh của ngôi làng đang chìm trong đau thương.

Barret ở lại giúp chôn cất cô gái xấu số. Khi mọi việc đã xong, người cha nán lại, nhìn chằm chằm vào ngôi mộ của con gái bằng đôi mắt trũng sâu.

– Tôi có thể làm gì khác cho bác không? – Barret hỏi nhẹ nhàng hết mức có thể.

– Giá như chúng ta có một chiếc tàu bay, – người đàn ông lẩm bẩm. – Tôi từng phục vụ trên chiếc Guernica. Có lẽ nếu nó vẫn còn bay, con gái nhỏ của tôi đã còn sống. Bay đến Midgar chỉ mất một chốc thôi.

– Chà, bác à… – Mình phải nói ra thôi, Barret nghĩ. Tôi biết bác đang cảm thấy thế nào. Nhưng ở Midgar cũng chẳng có thuốc chữa đâu.

Giá như thế này. Giá như thế kia. Khi bắt đầu nghiền ngẫm về hố sâu ngăn cách giữa thực tế và những gì lẽ ra phải thế, người ta sẽ đánh mất cái nhìn về thế giới ngay trước mắt. Barret đã tự mình học được bài học đó, bằng cách đau đớn nhất. Và than khóc những thứ mình không bao giờ có thể hy vọng kiểm soát được, như cách người cha này đang làm, thậm chí còn tệ hơn. Nhưng trước khi Barret có thể biến những suy nghĩ đó thành lời khuyên, người đàn ông bắt đầu nói.

– Không nhất thiết phải là Midgar. Có thể là bất cứ đâu. Nếu chúng ta phát hiện ra ở đâu đó trên thế giới có thuốc chữa Geostigma, một chiếc tàu bay có thể đưa mọi người đến đó. Chúng ta sẽ… sẵn sàng.

– Sẵn sàng?

– Để giúp nạn nhân tiếp theo. Con gái tôi sẽ không phải là người cuối cùng.

Ông ấy chỉ vừa mới mất con, vậy mà ông ấy đã nhìn về phía trước.

Viễn cảnh tương lai điền viên lý tưởng mà Barret đã tưởng tượng khi bốc hàng lên xe tải bỗng chốc tan biến. Tại sao chúng ta không thể vận hành chỉ một vài chiếc tàu bay và những máy móc hữu ích khác? Chết tiệt, ở Midgar, họ vẫn đang dùng xe công trình đấy thôi. Vậy tại sao không phải là một chiếc tàu bay? Miễn là chúng ta không lãng phí mako. Thời thế đã thay đổi, và mình cũng sẽ làm như vậy.

❦❦❦

Một vùng đất cằn cỗi đầy bụi rậm trải dài nhiều dặm về phía đông Thị trấn Rocket. Đâu đó trong vùng đất rộng lớn ấy là một nhà máy lọc dầu nhỏ và một giếng dầu sâu 50 mét, cả hai đều được xây dựng từ nhiều năm trước. Vào ngày này, vài chục người đang ngước nhìn lên tháp khoan, trong số đó có Shera trong chiếc áo khoác phòng thí nghiệm màu trắng.

Một người đàn ông mặc quần yếm đứng cạnh cô.

– Chúng ta giảm bảy mươi phần trăm so với tháng trước. Tình hình không khả quan lắm. Bên cô thế nào?

– Vẫn ổn. Chúng tôi chẳng thể nào đạt được hiệu suất như mako, nhưng với kỹ thuật lọc dầu mới nhất, chúng tôi đang đạt được những con số cao hơn bao giờ hết. – Shera trả lời.

– Tôi biết cô có thể làm được mà. Nhưng cũng chẳng có nghĩa lý gì nếu giếng dầu cạn khô.

Người đàn ông nhìn xuống đất. Shera cũng nhìn xuống, nghĩ về mũi khoan đang cắm sâu dưới chân họ, mò mẫm tìm kiếm thêm nguồn dầu quý giá trong mù lòa.

– Chỉ cần cho chúng tôi thêm một chút nữa thôi… – cô thì thầm, hai tay chắp lại cầu nguyện.

Có một vệt đen trên mu bàn tay trái của cô, nhưng đó không phải là dầu. Đó là Geostigma.

❦❦❦

Thị trấn Rocket từng đóng vai trò là căn cứ cho chương trình không gian của Shinra. Các kỹ sư của công ty cuối cùng đã định cư ở đây, hình thành nên một cộng đồng khoa học tên lửa nhộn nhịp, ngay cả khi chuyên môn của họ không còn cần thiết nữa.

Thứ đầu tiên Barret nhìn thấy khi sải bước vào thị trấn là một đám trẻ đang cười đùa ầm ĩ, một trong số đó trạc tuổi Marlene. Anh nở nụ cười.

– Mấy đứa đang làm gì thế? – Anh gọi với theo. Lũ trẻ đều trân trân nhìn anh. – Cho một ông già chơi cùng được không?

Chúng bỏ chạy toán loạn. Barret nhìn xuống cánh tay phải của mình, chặc lưỡi thất vọng.

– Chắc phải đợi đến khi có cái tay mới vậy.

– Anh trông khá đáng sợ ngay cả khi không có súng đấy. – ai đó nhận xét từ phía sau.

– Này, cậu là… – Barret không thể nhớ ra mình đã gặp gã này ở đâu.

– Tôi là một trong những thành viên phi hành đoàn trên tàu Highwind, nhưng không sao đâu. Tôi cũng không kỳ vọng là anh nhớ ra tôi.

Đó là chiếc tàu bay đã đưa họ đi khắp thế giới trong hành trình giải cứu hành tinh.

– Ồ, tôi nhớ rồi. Thời đó gian khổ thật. Cảm ơn vì đã giúp đỡ nhé.

– Chúng tôi rất vui vì được đóng góp một phần công sức.

Barret không lãng phí thời gian, nhờ người đàn ông đưa mình đến gặp Cid. Khi họ lên đường, họ nghe thấy tiếng kim loại va đập thùm thụp.

– Giờ nghỉ sắp hết rồi. Tốt nhất chúng ta nên nhanh lên.

– Mấy cậu đang làm cái gì thế?

– Chúng tôi là người của Cid mà. Anh đoán thử xem.

– Một chiếc tàu bay à?

– Có thưởng cho người đoán đúng đây!

Bên kia những dãy nhà, trên một cánh đồng rộng mở, Barret có thể thấy một chiếc tàu bay khổng lồ đang được xây dựng. Y hệt chiếc Highwind cũ!

– Chết tiệt. Cảnh tượng hoành tráng thật đấy!

Khoảng hai mươi công nhân địa phương đang leo trèo trên những giàn giáo thô sơ, trông có vẻ sẽ nhận điểm F chắc chắn trong báo cáo của thanh tra an toàn, nếu thời nay còn có thanh tra. Họ hì hục gõ búa vào những tấm kim loại tạo nên thân tàu, tiếng đinh tai nhức óc vang vọng khắp thị trấn. Chiếc tàu bay trông như đã hoàn thiện.

– Này, xong rồi à!

– Không, chỉ trông thế thôi. Thấy không? – Người đàn ông chỉ vào khoang động cơ trống rỗng. – Mako không còn là một lựa chọn nữa, nên phần động cơ đang tốn kha khá thời gian.

Đột nhiên, họ nghe thấy một tiếng nổ, và bản năng chiến đấu của Barret khiến anh lao người nằm rạp xuống đất.

– Thuyền trưởng ở đằng kia kìa. – Cựu thành viên phi hành đoàn cười, chỉ vào một gara phía sau chiếc tàu bay.

Bên trong gara, một động cơ đơn lẻ có vẻ vừa vặn với chiếc tàu bay đang nằm trên một bàn làm việc khổng lồ. Một vài người, ai cũng đeo kính bảo hộ, đang nhìn nó từ một khoảng cách an toàn. Lại có một tiếng nổ nữa, nhưng lần này Barret chỉ giật mình. Một trong những người đàn ông ném kính bảo hộ xuống và xăm xăm bước về phía động cơ.

– Tiên sư bố…! – Cid bắt đầu chọc mạnh vào thiết bị bị lỗi bằng một cái cờ lê. – Cái đồ chết tiệt này! Tao sẽ đập mày ra thành sắt vụn của tuần trước bây giờ!

Barret nhe răng cười. Đã lâu lắm rồi anh mới nghe thấy tiếng chửi thề bằng cái giọng lè nhè đặc trưng đó. Gã này chẳng bao giờ thay đổi. Vẫn tuôn ra một tràng những lời rủa xả, Cid đi về phía Barret.

– Anh cứ nói năng kiểu đó, Chúa sẽ không hài lòng đâu. – Barret nói.

– Chúa hả? Thế anh lôi cái mông của ngài xuống đây xem, – Cid gắt gỏng, không lỡ một nhịp nào. – Xem ngài có làm cho cái động cơ khốn kiếp này chạy được không!

Hai người cập nhật cho nhau về những sự kiện gần đây.

– Tôi để Marlene lại cho Tifa. Vì con bé rất quấn quýt với cô ấy và mọi người.

– Phải làm những gì phải làm thôi, đúng không? Thế Cloud cũng ở cùng Tifa à?

– Ừ. Tifa đã mở một quán rượu, giống như quán cô ấy từng có. Cloud cũng giúp một tay, nhưng giờ cậu ta đã có công việc kinh doanh riêng rồi. Giao hàng hay gì đó đại loại thế.

– Cloud á? Điều hành một doanh nghiệp sao?

– Tôi nghĩ đó là do Tifa. Cô ấy giữ cho cậu ta tập trung.

– Cá là thế. Rốt cuộc thì phụ nữ mới là người nắm quyền mà.

– Shera thế nào rồi?

– Vẫn thế. – Cid nhún vai và bỏ qua chủ đề đó. – Thế anh muốn gì? Tôi đang bận tối mắt tối mũi đây.

– Đang đóng tàu bay hả?

– Ít nhất là đang cố.

– Có lẽ tôi có thể giúp một tay.

– Bằng cách nào? Anh đếch biết gì về tàu bay cả.

Thường thì Barret sẽ mất bình tĩnh trước một lời xúc phạm như thế. Nhưng lần này anh bỏ qua, và thay vào đó kể cho Cid nghe những gì anh đang suy nghĩ.

– Nếu chúng ta có tàu bay, ông bạn ạ, hãy nghĩ đến tất cả những mạng sống chúng ta có thể cứu. Như những người bị Geostigma. Nếu ai đó tìm ra thuốc chữa, anh có thể đưa nó đến cho mọi người thật nhanh. Hoặc chở các chuyên gia biết cách điều trị đến bất cứ đâu trên thế giới. Hoặc vận chuyển lương thực, thay vì thồ nó hàng ngày trời trên xe tải hơi nước. Tất cả những thứ mọi người cần để sống, hiểu không?

– Anh nói nghe dễ ợt nhỉ. – Cid ghé sát vào mặt anh. – Nhưng chúng ta đang nói về tàu bay. Anh có biết tốn bao nhiêu năng lượng để đẩy mấy thứ này đi không?

– Chẳng biết tí gì. Nhưng nghe này…

Barret kể lại những gì anh đã nghiền ngẫm trên đường đi. Rằng họ chỉ cần tránh đừng tham lam với mako. Chắc chắn rồi, nó hút cạn sự sống của hành tinh. Chẳng thể làm gì về chuyện đó. Nhưng cũng đâu có nhiều lắm đâu, phải không? Hành tinh sẽ không phiền nếu họ lấy những gì cần thiết để giữ cho mọi người được sống.

– Chết tiệt. Có phải tôi đang nghe điều này từ cùng một gã đầu đất từng điều hành Avalanche không đấy?

Barret không biết trả lời sao. Về việc hòa giải với quá khứ, anh tưởng mình đã tìm ra câu trả lời. Nhưng nghe Cid bóc mẽ nó, anh nhận ra mình không có lý lẽ để bảo vệ nó. Sự giận dữ và thất vọng quen thuộc bắt đầu trỗi dậy trong lồng ngực. Anh giơ tay lên định bắn một loạt đạn, rồi nhớ ra họ đang ở trong nhà. Thay vào đó, anh gầm lên. Mọi người trong phòng quay lại nhìn chằm chằm.

– Xin lỗi. Đừng bận tâm đến tôi. – Với một nỗ lực phi thường, anh ép khuôn mặt mình nở một nụ cười nhăn nhở với ý nghĩa: Đùa chút thôi mà.

Anh nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, vẫn đang tìm kiếm từ ngữ, nhưng tất cả những gì hiện lên trong đầu là hình ảnh của những ngày đã qua. Biggs, Wedge, Jessie. Những khuôn mặt nghiêm túc, tin tưởng. Nói gì đi chứ. Là lỗi của tôi. Thôi nào, trách mắng tôi đi. Anh lắc đầu, cố gắng gạt những người bạn đã khuất ra khỏi tâm trí, và ngước lên. Cid có vẻ đang lơ đãng.

– Anh bị cái quái gì thế hả? – Cid hỏi.

– Tôi không biết phải làm gì nữa, Cid. Quá khứ của tôi giống như một bãi mìn đầy rẫy những sai lầm. Nhưng chắc hẳn tôi cũng phải làm được vài điều tốt chứ, đúng không? Nhưng là điều nào? Cái gì đúng? Cái gì sai? Tôi phải trở thành con người nào từ giờ trở đi đây? Tôi muốn thay đổi, anh biết đấy. Nhưng có lẽ tôi không được phép. Có lẽ tôi phải dành phần đời còn lại với một khẩu súng thay cho bàn tay, đi dọa trẻ con ở bất cứ đâu tôi đến. Nhưng làm sao tôi có thể chuộc lỗi bằng cách đó được? Tôi không biết nữa. Giúp tôi với. Nói cho tôi biết tôi phải làm gì đi!

Và cuối cùng, Barret đã khai hỏa, xé toạc những cái lỗ nham nhở trên trần nhà. Cid nhìn đống hư hại.

– Anh có thể bắt đầu bằng việc vá lại chỗ đó đấy.

Việc sửa trần nhà thật vất vả, và mồ hôi ướt đẫm áo Barret. Khi thấy Cid lững thững đi tới, Barret lờ đi và tiếp tục làm việc. Anh vẫn còn xấu hổ về sự bùng nổ của mình.

– Bình tĩnh lại chưa? – Cid ngồi xuống, giữ khoảng cách.

– …Xin lỗi.

Cid lắc đầu, như muốn nói: Đừng lo.

– Tôi nghĩ ra một cách để anh giúp rồi.

Barret dừng lại và nhìn ông ta.

– Trước hết, về vụ mako. Tôi nghĩ anh nói đúng. Chúng ta có thể lấy chỉ một chút từ hành tinh. Chỉ những gì cần thiết thôi, nhớ đấy, và không hơn một giọt. Bọn tôi ở đây cũng đang suy nghĩ theo hướng đó. Sự thật là, tàu bay là một món hời thực sự. Đặc biệt là khi chúng ta đang nói về việc tái thiết thế giới. Nếu một ngày nào đó họ bảo tôi, “Chết tiệt, chúng tôi không cần chúng nữa,” thì, được thôi. Tôi sẽ đậu nó ở đâu đó có cảnh đẹp và nghỉ hưu. Nhưng cho đến lúc đó…

Cid tiếp tục giải thích tình hình năng lượng hiện tại. Hiện giờ trên thế giới không còn lò phản ứng mako nào hoạt động. Nhưng không chỉ vì mọi người đột nhiên cảm thấy tồi tệ vì đã phung phí nguồn năng lượng đó. Còn có một vấn đề thực tế nữa. Nếu không có chuyên môn tổ chức của Shinra, gần như không thể giữ cho các lò phản ứng hoạt động.

– Nhưng lý do thực sự khiến các lò phản ứng ngừng hoạt động là vì giờ đây ai cũng biết năng lượng mako hút cạn Dòng chảy sinh mệnh và tiêu thụ nó, – Cid nói. – Và vào ngày hôm đó, tất cả họ đều đã tận mắt chứng kiến Dòng chảy sinh mệnh khủng khiếp đến mức nào. Họ sợ. Sợ chọc giận hành tinh.

Barret nhớ lại Thiên Thạch đang đến gần bầu trời Midgar, gần như xóa sổ hành tinh, và Dòng chảy sinh mệnh dâng trào với sức mạnh áp đảo để cứu tất cả bọn họ. Sức mạnh không thể ngăn cản đó. Con người sẽ không bao giờ tạo ra được thứ gì như thế.

– Giờ chẳng ai muốn làm thêm thứ đó nữa đâu, – Cid nói.

– Vậy là hết sao? Không còn sản xuất mako nữa?

– Ừ. Một khi lượng dự trữ còn lại được dùng hết, thế là chấm dứt.

– Nhưng thôi nào, ông bạn. Có gì sai khi thỉnh thoảng khởi động một trong mấy cái lò phản ứng đó chứ? Tệ đến mức nào được?

Biggs, Wedge, Jessie… Tha thứ cho tôi.

– Ngay cả khi chúng ta muốn, các lò phản ứng hiện tại cũng hỏng bét ở chỗ chúng đang đứng rồi. Các dòng chảy đã thay đổi.

– Anh kiểm tra rồi à?

– Không phải là tôi có thể thực hiện một cuộc khảo sát quy mô lớn, nhưng ừ.

Giờ thì anh cạn lời. Vậy là hành tinh đang bảo chúng ta không được dùng mako nữa.

– Bây giờ, có lẽ chúng ta có thể dựng tạm một lò phản ứng mako ở nơi khác. Nhưng trước tiên chúng ta phải tìm đúng vị trí. Rồi còn vấn đề vận chuyển tất cả vật liệu và máy móc đến đó nữa. Và xét đến sự thiếu nhiệt tình của công chúng đối với việc lọc mako như đã nói ở trên, thì… – Cid nhún vai.

– Chết tiệt. Tôi cứ tưởng chúng ta luôn có quyền lựa chọn chứ.

– Khi lượng dự trữ cạn kiệt, đó sẽ là sự kết thúc của kỷ nguyên mako. Thế giới sẽ lùi lại tít tận thời đại than đá. Chúng ta sẽ chỉ phải lê lết trên những chiếc xe hơi nước cũ kỹ một lần nữa. Quay lại cái thời chocobo-là-phương-tiện-di-chuyển-trên-mặt-đất-nhanh-nhất-cảm-ơn-quý-khách. Mà thực ra thế cũng đâu có tệ lắm.

– Vậy là chúng ta cứ thế bỏ cuộc và sống cuộc đời đi thụt lùi sao? – Barret phản đối.

– Chắc chắn rồi, chúng ta đã làm hỏng bét mọi chuyện. Một cú hỏng ăn vĩ đại. Và có lẽ cố quay lại đường ray cũ không phải là ý hay. Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ thế ngừng cố gắng sao? Giơ tay đầu hàng và mặc kệ nó?

– Không nhất thiết. Chúng ta vẫn còn dầu mỏ. – Cid nói với nụ cười toe toét.

– Cái thứ bùn vô dụng đó á? – Đối với Barret, người lớn lên và làm việc tại một thị trấn thợ mỏ than, việc nhắc đến dầu mỏ là một sự ngạc nhiên. Tất cả những gì nó làm được là đốt trong đèn.

– Vô dụng? Không đâu. Nó chỉ có vẻ như vậy khi so với mako thôi. Nhưng ngày xưa, dầu mỏ từng được định hướng để cung cấp nhiên liệu cho thời đại hiện đại, – Cid trả lời. – Họ thậm chí còn đang phát triển các cách để tinh chế nó thành các loại nhiên liệu khác nhau. Rồi mako xuất hiện, và tất cả đám kỹ sư đó bỏ rơi dầu mỏ như bỏ rơi cô bồ cũ để xếp hàng xin nhảy với cô hoa khôi mới của vũ hội.

Và dầu mỏ trở thành một chú thích bên lề của lịch sử.

– Nhưng nó vẫn còn đó. Shinra tính rằng một ngày nào đó nó có thể có giá trị, và họ thậm chí đã khoan thăm dò. Vấn đề là, cái giếng mà Shinra xây nằm ngoài khơi, dưới đáy biển…

– Anh có thể đến đó bằng tàu ngầm không?

– Không thể nếu không có mako để chạy tàu. Ngoài ra, Dòng chảy sinh mệnh đã đập nát đường ống rồi.

– Vậy là anh cũng chẳng có dầu mỏ nhiều hơn là có mako.

– Tôi đâu có nói thế.

Cid tiếp tục, giải thích việc anh và đội của mình đã lục lại các hồ sơ cũ và xác định vị trí của một mỏ dầu thời tiền-mako. May mắn thay, nó không quá xa Thị trấn Rocket. Tại địa điểm đó, họ đã tìm thấy các giàn khoan và một nhà máy lọc dầu có thể biến dầu thành xăng, dù còn dang dở, chắc chắn rồi, nhưng vẫn hoạt động được.

Cid và các cộng sự đã xây dựng lại các cơ sở vật chất và bắt đầu tạo ra đủ năng lượng, vì thế họ đang nghiên cứu phát triển một loại nhiên liệu mạnh hơn. Gần đây, họ đã tìm ra một công thức cháy nhanh hơn và giải phóng nhiều năng lượng hơn bất kỳ loại xăng nào. Nhiên liệu phản lực. Vấn đề là, họ cũng cần chế tạo một động cơ có thể xử lý được nó, và việc đó khó hơn họ tưởng.

– Tuyệt vời quá, Cid! Tuyệt vời chết đi được!

– Như tôi đã nói, bọn tôi có hồ sơ. Bọn tôi không cần bất kỳ công nghệ mới toanh nào cả. Một khi bọn tôi làm cho cái động cơ này chạy được, chúng ta sẽ có một cuộc phục hưng thực sự.

– Tôi đoán điều này có nghĩa là sự kết thúc của than đá, phải không? Lần thứ hai.

Barret, nhớ về quê hương mình, có những cảm xúc lẫn lộn về điều đó.

– Chà, thời thế thay đổi mà. Chúng ta chỉ tình cờ được sinh ra đúng lúc để chứng kiến điều đó xảy ra thôi. – Cid nói.

– Không biết tôi cảm thấy thế nào về chuyện đó nữa.

– May mắn, là cảm giác anh nên thấy! Chúng ta đang sống ở thời điểm kết thúc của một kỷ nguyên và bắt đầu của một kỷ nguyên mới, và chúng ta được quyền chọn xem nó sẽ diễn ra như thế nào.

– Có lẽ vậy.

– Phần duy nhất không may mắn là…

– Là gì?

– Với quá nhiều thứ hay ho mới mẻ để thử, không đời nào chúng ta có đủ thời gian để làm hết tất cả. Chẳng phải chó má thật sao?

Cid và Barret đi bộ về phía đông Thị trấn Rocket gần trọn một ngày trước khi họ đến được mỏ dầu nơi Shera đang làm việc.

– Yo! – Barret thốt lên, không giấu giếm sự vui mừng khi gặp cô. Shera trông chẳng thay đổi chút nào, cho đến khi anh nhìn thấy những dấu hiệu của Geostigma trên tay cô. Nhận thấy cái nhìn đau xót của anh, cô cố giấu đôi tay vào trong tay áo.

– Chà, có đau không? – Cid hỏi, cộc lốc và cằn nhằn. – Đừng có cố quá sức đấy.

Không đời nào chúng ta có đủ thời gian. Đó là lời của Cid.

Cid ngước nhìn lên tháp khoan. Nó có vẻ không hoạt động.

– Có vấn đề gì à?

– Chúng tôi đã tắt máy sáng nay, – Shera giải thích. – Có thể vẫn còn dầu trong bể chứa, nhưng sản lượng đã giảm xuống chỉ còn mười phần trăm so với lúc bắt đầu. Nên chúng tôi phải dừng máy bơm.

Cid sụm vai và lầm bầm:

– Ngày đầu tiên, nó phun trào lên ngay cả khi không có cái máy bơm chết tiệt đó. Bọn tôi đen nhẻm từ đầu đến chân vì mưa dầu trút xuống. Cười muốn vỡ bụng.

Barret thở dài nặng nề. – Hành tinh sẽ chẳng cho không chúng ta cái gì đâu nhỉ?

– Không đúng đâu, – Shera kiên quyết nói. – Nó đã cho chúng ta quá nhiều rồi. Than đá, dầu mỏ, thậm chí cả mako, tất cả đều là quà tặng. Và có thể còn những nguồn tài nguyên khác mà chúng ta chưa biết đến. Chúng ta sẽ ổn thôi, nếu chúng ta sử dụng chúng đúng cách. Nếu chúng ta không quá tham lam. Nếu chúng ta tìm ra những cách thức mới để làm mọi việc. Hành tinh sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Nó quan tâm đến chúng ta. Rốt cuộc thì, Dòng chảy sinh mệnh chảy qua nó được tạo thành từ tất cả linh hồn của những người từng sống trên bề mặt này mà.

Cô ấy sẽ luôn quan tâm đến Cid, dù cô ấy sống hay trở về với hành tinh, Barret nghĩ. Cô ấy quan tâm đến người khác. Cid cũng vậy. Và cả mình nữa.

– Shera… – Cid định nói gì đó, rồi lại thôi.

Một vài khoảnh khắc trôi qua, và anh lại lên tiếng.

– Shera. Thế còn nhiên liệu thì sao?

– Nó ổn. Chắc sẽ đủ cho một chuyến đi vòng quanh hành tinh, tùy thuộc vào hiệu suất động cơ. Tôi dám nói là quá đủ cho một chuyến bay thử nghiệm. Con tàu thế nào rồi?

– Nó gần như đã xong, ngoại trừ cái động cơ chết tiệt. Anh không thể làm cho nó chạy được, thậm chí không nhìn ra cách để làm cho nó chạy. Nên là, Shera à…

– Gì thế anh?

Nhưng Cid lại im lặng. Barret thấy mình đang nói thay cho bạn.

– Cid muốn cô giúp một tay với cái động cơ. Đá đít gã vào guồng quay và bắt gã cắm mặt vào làm việc. Cô có nhiên liệu, nhưng điều đó không có nghĩa là công việc đã xong xuôi, phải không?

– Em biết, – Shera nói, nhìn Cid. – Em không có ý định dừng lại bây giờ đâu.

Barret vẫn chưa nói xong.

– Và một khi động cơ đã xong, vẫn còn cả triệu việc khác phải làm nữa.

Shera chỉ mỉm cười.

Họ đứng cùng nhau trong im lặng, ngước nhìn lên tháp khoan.

– Barret, – Cid nói, giọng trầm và khẽ. – Anh nghĩ có còn dầu mỏ ở quanh đây không?

– Nói cho anh biết điều này nhé. Nếu có, tôi sẽ tìm ra nó.

Ngay khi nói ra điều đó, anh có thể cảm thấy những nghi ngờ đang rời bỏ mình. Này, hành tinh. Này, tất cả những sinh mệnh đang luân chuyển bên trong nó. Nếu các người định trừng phạt tôi, cứ việc, tung chiêu đi. Nhưng tôi sẽ đánh trả bằng tất cả những gì tôi có. Những người duy nhất có quyền trừng phạt tôi là những người vẫn còn đang sống. Tôi sẽ tiếp tục sống, để đảm bảo có một tương lai cho tất cả chúng ta.

Khi Barret quay lại xưởng, Bố già Sakaki cho anh xem một cánh tay giả mới được làm đúng như Barret yêu cầu. Nó được chạm khắc từ gỗ và mang lại cảm giác ấm áp, hữu cơ. Không giống kim loại chút nào. Và nó sẽ khớp trực tiếp vào cánh tay anh, không cần bộ chuyển đổi. Barret nhìn bàn tay mới, rồi nhìn người thợ già.

– Ông già, tôi thấy áy náy quá. Ông đã tốn bao công sức để làm cái này cho tôi, nhưng tôi xin lỗi; rốt cuộc tôi không cần nó nữa. Ông thấy đấy, tôi phải tiếp tục di chuyển. Tôi đang đi tìm dầu mỏ. Nó có thể đưa tôi đến những nơi chưa ai từng đặt chân đến, những vùng đất hoang dã, những nơi có trời mới biết là loại quái vật gì. Nên tôi vẫn cần cái vũ khí chết tiệt này. Không chỉ để bảo vệ bản thân đâu. Tôi là một gã không thể ngừng chiến đấu, và nếu tôi chiến đấu để người khác không phải làm thế, chà, có lẽ rốt cuộc tôi đang đi đúng hướng. Cứ coi như đó là sứ mệnh của tôi… Không. Là sự chuộc tội của tôi.

Barret cho rằng đó có lẽ là bài diễn văn mạch lạc và dài dòng nhất mà anh từng nói. Ít nhất, nó có vẻ có tác động đến Bố già Sakaki, bởi vì sau khi nghe Barret nói xong, ông đi vào phía sau cửa tiệm và mang ra một bọc được gói cẩn thận.

Barret mở nó ra và thấy một cánh tay giả khác, hơi vương chút rỉ sét nhưng được chế tác tinh xảo, một bàn tay bằng thép với các ngón tay có khớp cử động.

– Nếu cậu luyện tập đủ nhiều, cậu thậm chí có thể viết bằng nó. Còn chữ viết có đẹp hay không thì tùy thuộc vào cậu.

– Cái này còn hơn cả những gì tôi yêu cầu…

– Đó là tiền công vì đã giúp cháu trai tôi. Nhưng vì cậu có vẻ không cần nó, tôi sẽ giữ lại vậy.

– Xin lỗi. Ông chắc hẳn đã bỏ rất nhiều công sức vào nó.

– Đừng lo về chuyện đó. Ta làm nó từ nhiều năm trước rồi. Hãy quay lại lấy nó khi cậu hoàn thành cái sứ mệnh đó của mình, – Bố già Sakaki bảo anh. – Ta sẽ đánh sạch rỉ sét cho cậu.

Sau khi rời xưởng và đi bộ một lúc, Barret nghĩ: Đáng lẽ mình nên viết một lá thư cho Marlene. Có lẽ mình cũng nên gọi cho con bé nữa. Không. Một khi chuyện này kết thúc, mình sẽ quay lại đây và viết thư cho con bé bằng bàn tay mà ông già làm cho, và mình sẽ tự tay đưa lá thư đó cho Marlene.

Đột nhiên, Barret muốn hét lên với bầu trời.

Và anh làm thế thật.

– Coi chừng đấy thế giới, vì ta tới đây!

Chương trước Trang chính Chương sau

You might also like
Leave A Reply

Your email address will not be published.