EPISODE: TIFA
Tifa đang dọn dẹp sau khi tiễn vị khách cuối cùng trong ngày của Thiên Đường Thứ Bảy. Nếu là trước đây, cô sẽ làm việc này chẳng chút bận tâm, nhưng bây giờ, trong cái ảm đạm mờ tối của gian bếp quán rượu, làn nước lạnh buốt và những vết bẩn cứ bám lỳ lấy bát đĩa và xoong nồi. Cô thử bật tất cả đèn lên để cải thiện tâm trạng, nhưng nguồn cung cấp điện không ổn định chẳng đáp ứng nổi, và chẳng mấy chốc ánh đèn lại mờ đi, kéo tâm trạng cô chùng xuống thấp hơn nữa.
Mình thực sự phải đơn độc ở nơi này sao?
Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm nữa, cô gọi tên con gái mình. – Marlene!
Chẳng bao lâu sau, cô nghe thấy tiếng bước chân thận trọng từ phòng trẻ em phía sau quán, và rồi Marlene thò đầu ra.
– Suỵt, – con bé rít lên, ngón tay đặt lên môi, cau mày ra vẻ quở trách kiểu trẻ con.
– Chị xin lỗi, – Tifa thì thầm, dù cô cảm thấy khá hơn ngay lập tức bất chấp lời trách móc.
– Denzel cuối cùng cũng ngủ rồi ạ.
– Thằng bé bị đau à?
– Vâng.
– Đáng lẽ em nên ra gọi chị chứ.
– Bạn ấy bảo đừng gọi.
– Ồ.
Cô thật thảm hại làm sao, khi để một cậu bé ốm đau phải lo lắng về việc trở thành gánh nặng cho cô hơn là lo cho bệnh tình của chính mình?
– Chị cần gì ạ? – Marlene hỏi.
– Ồ, ừm… Chị chỉ… – Tifa giấu cảm xúc của mình kỹ nhất có thể, cố tìm một câu trả lời trung lập và nhẹ nhàng.
Đôi mắt Marlene lướt qua quán rượu trống trơn, rồi quay lại nhìn Tifa.
– Chị thấy cô đơn, đúng không ạ? – Marlene nghe thật người lớn khi nói những điều như thế.
– Một chút.
– Em không đi đâu cả.
– Chị biết. Cảm ơn em, Marlene. Giờ em đi ngủ đi nhé, được không?
– Đó là việc em đã cố làm nãy giờ đấy ạ!
– Xin lỗi nhé.
Tifa bỏ dở đống bát đĩa rửa được một nửa và đi theo cô bé. Cha mẹ ruột của Marlene đã mất cách đây khá lâu, và bạn thân nhất của cha cô bé, Barret, đã nhận nuôi cô. Vì thế Tifa đã biết cô bé kể từ khi quen Barret, gần một nửa cuộc đời của cô bé. Và kể từ khi Barret quyết định đi đâu đó, “để giải quyết một số chuyện” như lời anh nói, trách nhiệm chăm sóc Marlene tự nhiên rơi vào tay Tifa.
Denzel đang ngủ trên một trong hai chiếc giường kê sát nhau trong phòng trẻ em, hơi thở nhẹ và đều. Thật đau lòng khi nhìn thấy những dấu vết của Geostigma trên người một cậu bé tám tuổi. Cậu không tệ đi, nhưng cũng chẳng khá hơn chút nào. Cơn đau đến rồi đi, nhưng khi nó trở nặng, thì thực sự… rất tệ.
Dùng một miếng gạc ướt, Tifa chấm nhẹ lên vết bầm tím sẫm màu trên trán cậu, nơi một chất lỏng đen ngòm vẫn liên tục rỉ ra. Cậu hơi nhăn mặt nhưng vẫn tiếp tục ngủ.
Marlene nãy giờ vẫn đứng nhìn, nhưng giờ cô bé đã chui vào trong chăn của mình.
– Tifa này… Chị không nên cảm thấy cô đơn. Chị vẫn có chúng em mà.
– Chị biết. Chị xin lỗi. – Cô thực sự thấy có lỗi.
– Không sao đâu ạ. Chúng em cũng có những người để nhớ nhung mà.
– Ừ.
– Này, chị nghĩ anh Cloud giờ đang ở đâu?
Tifa lắc đầu. Anh ấy đang ở đâu đó trong Midgar, nhưng cô không thể nói chính xác là chỗ nào.
Khi Cloud không quay về lần đó, cô đã tự hành hạ mình bằng những viễn cảnh tồi tệ nhất, như việc anh bị tai nạn xe hay bị quái vật phục kích. Nhưng rồi mọi người nhìn thấy anh và báo lại. Họ bảo cô rằng anh vẫn đang làm việc, lái xe quanh thành phố và đôi khi ra cả bên ngoài. Anh không chết cũng chẳng bị thương. Anh đơn giản là đã bỏ nhà đi.
Thường thì Tifa có thể giả vờ như không có chuyện gì, ít nhất là vì bọn trẻ, nhưng cô không còn sức để làm thế nữa. Chẳng bao lâu sau, bọn trẻ cũng tự nhận ra điều đó.
– Tại sao anh ấy lại bỏ đi?
Làm như cô biết ấy. Có thể anh gặp vấn đề. Với cuộc sống của anh. Với cô.
Nhưng rồi, cô nhớ lại nụ cười cuối cùng mà Cloud dành cho cô, nó ẩn chứa một sự ân cần, như thể muốn nói: Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Hay là cô đã đọc nhầm nó? Có bao giờ cô thực sự biết anh đang nghĩ gì không?
Ngày hôm đó, ngày định mệnh. Thiên Thạch, lao xuống từ vũ trụ xa xăm, Dòng Lifestream phun trào từ hành tinh để đón đầu nó ngay phía trên Midgar.
Cứ để nó cuốn trôi tất cả đi, Tifa nhớ mình đã nghĩ như vậy. Quá khứ của mình. Quá khứ của chúng ta. Và cả mình nữa.
Ngay cả khi cảm thấy nhẹ nhõm vì cuộc chiến cuối cùng đã kết thúc, những gợn sóng đầu tiên của nỗi lo âu lạnh lẽo bắt đầu bóp nghẹt lồng ngực cô.
Liệu cô có thực sự phải tiếp tục sống bất chấp tất cả không? Bất cứ khi nào ai đó hỏi cô câu tương tự, cô đều trả lời không chút do dự: Chà, bạn phải tiếp tục sống thôi, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.
Ấy vậy mà, khi tự đặt câu hỏi đó cho chính mình, cô lại chẳng chắc chắn đến thế.
Khi Tập đoàn Điện lực Shinra phát triển năng lượng Mako và đưa nó đến với đại chúng, cả thế giới đã thịnh vượng. Nhưng ngay khi ánh sáng tràn ngập khắp vùng đất, bóng tối cũng ngày càng sâu thẳm hơn, và tổ chức chống Shinra mang tên Avalanche đã hoạt động để phơi bày những bóng tối đó ra trước công chúng.
“Họ tạo ra năng lượng Mako bằng cách hút cạn sự sống của hành tinh.”
Việc khai thác năng lượng Mako đã đặt hành tinh vào con đường dẫn đến sự hủy diệt. Avalanche cố gắng cảnh báo người dân, buộc Shinra phải quay đầu khỏi con đường tự sát đó. Và khi chẳng ai chịu lắng nghe, họ đã dùng đến những phương thức ngày càng cực đoan.
Cuối cùng, họ đã cho nổ tung một trong những lò phản ứng ở Midgar nằm ngay phía trên một khu dân cư đông đúc. Nhưng họ đã tính toán sai, và quả bom gây ra sức tàn phá lớn hơn nhiều so với dự tính, không chỉ phá hủy lò phản ứng mà còn cả các khu vực xung quanh.
Điều này cuối cùng đã trút toàn bộ cơn thịnh nộ của Shinra lên đầu nhóm Avalanche. Những gì diễn ra sau đó chỉ có thể gọi là một sự tàn bạo. Công ty đã phá hủy toàn bộ dải đất của Midgar nơi Avalanche ẩn náu, chôn vùi cả cư dân lẫn tất cả mọi thứ.
Mặc dù họ không tự tay đặt quả bom đó, nhưng Avalanche, dù gián tiếp hay không, phải chịu trách nhiệm cho cái chết của vô số sinh mạng.
Và Tifa đã là một phần của điều đó.
Cô cũng từng tin rằng những mục tiêu cao cả của Avalanche xứng đáng với sự hy sinh. Cùng với những người khác, cô đã chôn vùi những cơn nhói lòng của tội lỗi bên dưới sự tự mãn của đức hy sinh, bên dưới niềm tin rằng cô đang đặt cược mạng sống của mình vì “lợi ích lớn lao hơn”. Điều đó biện minh cho tất cả. Với tốc độ chóng mặt của những sự kiện diễn ra sau đó, Tifa và những người khác chẳng có lấy sự xa xỉ để dừng lại và suy ngẫm. Và khi cuộc chiến chống lại Shinra mất đi động lực khủng khiếp ban đầu, một kẻ thù khác đã tham chiến. Hắn tên là Sephiroth.
Điều đó đã đưa họ vào một hành trình mới. Cùng với Tifa là Cloud, anh bạn cô quen ở quê nhà; Barret, thành viên sống sót còn lại của Avalanche; cùng Aerith và Red XIII, những người đã gia nhập giữa cơn hỗn loạn. Nhóm rời Midgar cùng nhau và tìm thấy thêm những người bạn đồng hành trên đường đi—Cid, Cait Sith, Yuffie, Vincent—mỗi người đều có động cơ chiến đấu riêng.
Những tình bạn mới nảy nở, nhưng gần như để trả giá cho điều đó, Aerith đã bị cướp khỏi tay họ.
Nhưng nhiệm vụ vẫn tiếp tục. Khi họ cảm thấy trận chiến cuối cùng đang đến gần, chỉ đến lúc đó Tifa mới thấy mình đang suy ngẫm về tất cả những gì đã đưa họ đến tình cảnh này và những quyết định họ đã đưa ra mà không màng đến thắng hay bại.
Đối với cô, mọi chuyện bắt đầu khi cô chỉ là một cô bé. Rắc rối nổ ra tại lò phản ứng Mako mà Shinra xây dựng gần Nibelheim, và ngôi làng, nhà của cô, bị đe dọa. Công ty đã phái Sephiroth đến để dẹp yên vụ việc, và hắn đã giết cha cô. Cô trở nên căm thù Shinra và Sephiroth đến mức đau đớn. Đó là quyết định dễ dàng nhất trên đời khi gia nhập Avalanche. Vì mối tư thù của cô. Không phải để cứu hành tinh hay nhân loại. Những khẩu hiệu chống Shinra và chống Mako mà cô hô hào chỉ là tấm bình phong chính nghĩa cho những động cơ đen tối của riêng cô.
Nhưng ngay cả khi nhân danh bảo vệ hành tinh, đã có quá nhiều sinh mạng bị tước đoạt. Huống chi là vì mục đích giải quyết một mối thù cá nhân.
Cảm giác tội lỗi, cô biết, nằm cuộn tròn bên trong cô, và cô chỉ có thể tự hỏi làm sao mình có thể tiếp tục sống với cái vòng tay ngột ngạt đó siết chặt quanh tim. Khi nhìn về nơi sẽ sớm trở thành tàn tích của Midgar, Tifa lo sợ cho tương lai của mình.
Nhưng bên cạnh cô, Cloud đang nhìn cùng một cảnh tượng và mỉm cười thanh thản. Nụ cười đó là thứ cô chưa từng thấy trong suốt hành trình của họ. Cloud cảm nhận được ánh mắt của cô.
– Gì thế?
– Cloud, anh đang cười.
– Thế à?
– Ừ.
– Đây là nơi bắt đầu. Một… – Anh ngập ngừng, tìm kiếm từ ngữ thích hợp. – Một cuộc sống mới, – cuối cùng anh nói.
– Anh sẽ tiếp tục sống. Anh nghĩ làm bất cứ điều gì khác sẽ là sai trái, sau tất cả những gì đã xảy ra.
– Ừ. Em nghĩ anh nói đúng.
– Tuy nhiên, khi nghĩ đến việc anh đã tự nhủ điều đó bao nhiêu lần rồi, anh lại thấy buồn cười.
– Ý anh là sao?
– Vì lần nào anh cũng làm hỏng bét cả.
– Chẳng buồn cười chút nào.
– Nhưng lần này… Anh nghĩ sẽ ổn thôi. – Anh suy nghĩ một chút trước khi nói thêm, – Bởi vì lần này anh có em.
– Chúng ta vẫn luôn có nhau mà, phải không?
– Ừ. Nhưng giờ thì anh đã hiểu điều đó có nghĩa là gì. – Cloud đáp, lại mỉm cười.
Tất cả họ cùng nhau đến thăm Aerith, người đang yên nghỉ dưới làn nước trong vắt, sâu thẳm tại Thành phố Lãng quên. Thế giới mà cô ấy đã hy sinh mạng sống để bảo vệ giờ đây đã an toàn. Đó là điều Tifa nói với cô ấy.
Nhưng rồi cô nghe thấy ai đó hỏi: “Thế còn cô thì sao? Cô có ổn không?” Đó là giọng của Aerith hay giọng của chính cô? Cô không phân biệt được. Và cô bắt đầu khóc.
Cô đã không có cơ hội để than khóc khi Sephiroth giết Aerith. Bất cứ nỗi đau thương nào cô cảm thấy lúc đó đều nhanh chóng chuyển hóa thành cơn giận dữ và lòng căm thù kẻ thù. Nhưng giờ đây, khi trở lại nơi này, nỗi đau thương trần trụi ấy mới thấm sâu vào tận tâm can. Bàng hoàng, cô nhận ra: Mình cũng đã gây ra chuyện này. Những việc mình làm cùng Avalanche đã khiến biết bao người phải chịu đựng cảm giác giống như mình lúc này. Cô nức nở to hơn. Nước mắt không chịu ngừng rơi.
– Tôi xin lỗi. Tôi thực sự, thực sự xin lỗi.
Cô cảm thấy bàn tay Cloud đặt lên vai mình. Anh ấy đang giữ mình lại, neo mình ở đây để mình không bị lạc lối, cô nghĩ. Mình có thể khóc bao lâu tùy thích. Rồi mình sẽ sẵn sàng để dựa vào vai anh ấy. Bởi vì mình thực sự không biết phải làm thế nào để vượt qua chuyện này một mình.
Hành trình gian khổ đã gắn kết tất cả bọn họ lại với nhau, ấy vậy mà, việc chia ly lại dễ dàng đến ngạc nhiên. Vincent rời đi chẳng chút nghi thức nào, cứ như một người lạ xuống tàu khi đến trạm vậy.
– Này, chẳng phải chúng ta là bạn bè sao? – Yuffie phản đối.
Có lẽ Barret là người đã đưa ra quan điểm rằng, vì họ đã cùng nhau sống sót qua tất cả, nên họ có thể tìm thấy nhau bất cứ lúc nào họ muốn. Hoặc có thể là Cid đã nói thế?
Tifa và Cloud đến quê hương của Barret ở Corel. Đối với Barret, mọi chuyện đã bắt đầu từ bi kịch tại lò phản ứng Mako của Corel. Anh liếc nhìn thị trấn một cái trong im lặng rồi nói: – Đáng lẽ không nên đến đây.
Tifa nhớ ra rằng anh cũng phải sống với cảm giác tội lỗi của riêng mình.
Vì thế họ đến Nibelheim, nơi từng là quê nhà của Tifa và Cloud. Nhưng nó chẳng mang lại cảm giác như trở về nhà. Nó chỉ khơi lại những ký ức không mời mà đến, sống động đến đau lòng.
– Chúng ta không nên ở lại đây, – Cloud nói. – Anh cảm thấy như chúng ta đang bị kéo ngược về quá khứ vậy.
Tifa cũng đang nghĩ y như thế.
Sau đó họ đến Kalm. Mẹ nuôi của Aerith, Elmyra, đang đợi ở đó cùng Marlene, cô bé mà họ đã gửi gắm cho bà chăm sóc. Cả hai đang ở nhờ nhà người thân của Elmyra tại đó. Barret và Marlene mừng rỡ khôn xiết khi gặp lại nhau.
Cẩn trọng hết mức có thể, Cloud báo tin cho Elmyra về số phận của Aerith. Họ không chắc bà sẽ đón nhận tin đó như thế nào, nhưng cả ba đều xin lỗi vì đã không thể cứu được Aerith.
– Ta chắc chắn các cháu đã làm tất cả những gì có thể. Các cháu không cần phải xin lỗi ta, – Elmyra nói.
Tifa và những người khác không biết phải đáp lại thế nào. Phải không? Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể chưa?
Thị trấn Kalm vốn yên bình nay tràn ngập người tị nạn từ Midgar. Người dân địa phương đã mở cửa nhà làm nơi trú ẩn khẩn cấp, và ngay cả nhà trọ cũng cung cấp phòng miễn phí cho những người thành phố mất nhà cửa.
Nhưng số lượng người quá đông không thể chứa hết, và những người kém may mắn không có phòng trọ phải chen chúc trên đường phố, tất cả đều kiệt sức, nhiều người trong số họ bị bệnh.
– Họ bảo bệnh đó lây đấy. Tôi không muốn Marlene dính phải cái đó. Rời khỏi đây thôi, – Barret nói với sự lo lắng không thể nhầm lẫn của một người cha.
– Ừ. Đi thôi, – Cloud đồng tình.
– Được rồi. Vậy chúng ta đi. Nhưng đi đâu?
– Quay lại với thực tại bị gián đoạn của chúng ta.
– Cái quái gì thế? – Barret hừ mũi.
– Cuộc sống bình thường.
– Tuyệt. Chúng ta định tìm cái đó ở đâu đây?
– Tôi chưa biết, nhưng chúng ta sẽ tìm thấy thôi. – Cloud quay sang Tifa. – Phải không?
– Phải ạ! – Marlene lanh lảnh xen vào, tràn đầy năng lượng.
Tifa cũng gật đầu, nhưng cô đang tự hỏi, giống như Barret, rằng cuộc sống bình thường đó rốt cuộc có thể ở nơi đâu.
Cả bốn người họ đến Midgar, nơi đang bắt đầu gượng dậy sau sự hỗn loạn của vụ va chạm hụt với Thiên Thạch và những hậu quả sau đó. Mọi người đang bận rộn xây dựng cho tương lai, hoặc ít nhất, là cho ngày mai. Con rắn độc của sự tội lỗi trong Tifa lại siết chặt vòng kìm kẹp. Vẫn còn rất nhiều người ở đây, rất nhiều sinh mạng, vậy mà cô đã nhìn xuống từ bầu trời và nghĩ rằng chẳng có gì quan trọng cả. Hạnh phúc khi thấy tất cả bị cuốn trôi đi.
Xấu hổ một lần nữa vì sự ích kỷ của bản thân, cô thú nhận với Cloud và Barret những gì cô đã nghĩ trên tàu bay. Họ hiểu, nhưng họ vẫn trách nhẹ cô.
– Chẳng quan trọng chúng ta đi đâu hay làm gì, – Barret tuyên bố. – Không ai trong chúng ta có thể sớm chạy thoát khỏi tội lỗi của mình đâu. Nên chúng ta cứ phải tiếp tục sống thôi. Sống hết phần đời còn lại để cố gắng chuộc lỗi. Đó là con đường duy nhất chúng ta có.
– Chẳng giống em chút nào khi cứ để bản thân bị đè nặng như thế, – Cloud bảo cô khi họ chỉ còn lại một mình.
– Chà, giờ thì em thế đấy.
– Không. Em mạnh mẽ hơn thế. Và nếu em đã quên cách để trở nên mạnh mẽ, anh sẽ phải nhắc cho em nhớ vậy.
– Anh á, anh sẽ làm thế sao?
– Nếu anh có thể. – anh đáp, đột nhiên đỏ mặt.
Ban đầu, họ bận tối mắt tối mũi với việc nắm bắt tình hình ở Midgar. Người dân thiếu thốn đủ mọi loại nhu yếu phẩm, và chẳng ai biết phải bắt đầu tìm kiếm từ đâu. Barret, Cloud và Tifa thu thập thông tin, sau đó chia nhau ra lan truyền tin tức, chỉ cho mọi người nơi tìm những thứ họ cần, giúp đỡ những người không thể tự mình đi lấy. Và ban đêm, họ ngủ bên dưới Cái Đĩa, thứ mà mọi người đồn rằng sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Một ngày nọ, sau khi Barret giúp tháo dỡ một ngôi nhà để lấy vật liệu, anh mang về tiền công dưới dạng một chai rượu, một cái lò sưởi dầu hỏa và vài loại trái cây.
– Nhìn cái này xem. – anh nói với nụ cười nhếch mép.
Chỉ với một tay, Barret khéo léo pha chế một ly cocktail. Tifa và Cloud dè dặt nhấp môi trong khi Barret nốc cạn hết ly này đến ly khác, kể lại những kỷ niệm về những ngày tươi đẹp hơn. Lần anh uống quá chén và ngã xuống giếng. Chuyện anh định đi cầu hôn người vợ quá cố, nhưng run quá nên uống đến mức chẳng còn biết trời trăng gì, đừng nói đến việc biết mình đang nói cái gì. Hai người kia không thể nhớ lần cuối cùng họ cười nhiều đến thế là khi nào.
Ngày hôm sau, Barret trông vô cùng nghiêm túc và tha thiết.
– Mọi người biết chúng ta phải làm gì không? Mở một nơi để chúng ta có thể bán thứ này.
– Ai cơ? Anh và tôi á? – Cloud đáp, ngạc nhiên.
– Không phải chúng ta, đồ ngốc! Cậu nghĩ ai trong hai thằng mình có khiếu tiếp khách hả? Không, phải là Tifa.
– Em ư? – Cô hỏi.
– Cô là dân chuyên nghiệp mà, phải không?
Một quán rượu tên là Thiên Đường Thứ Bảy từng là căn cứ hoạt động của Avalanche, cung cấp thu nhập cho các thành viên và kinh phí cho các chiến dịch. Tifa đã từng là người pha chế, quản lý, và bất cứ vai trò nào khác cần thiết để giữ cho quán hoạt động.
– Theo cách tôi thấy, dân Midgar chia làm hai nhóm, – Barret tiếp tục. – Những kẻ lê lết không thể chấp nhận chuyện đã xảy ra với thành phố, và những kẻ xông xáo vui vẻ tận dụng những gì có thể. Và này, tôi hiểu cảm giác của cả hai bên. Ai cũng có vấn đề của riêng mình, khác biệt duy nhất là cách họ đối mặt với nó, phải không? Nhưng có một thứ gắn kết mọi người lại với nhau, đúng không? Rượu!
– Anh nghĩ thế à?
– Nhìn xem. Hôm qua, chúng ta say bí tỉ, và chúng ta đã cười. Kiểu như, cười thật sự ấy. Chúng ta đã có thể quên đi vài thứ, hử? Ít nhất là trong một lúc.
– Đúng là rất vui.
– Thấy chưa? Mọi người cần điều đó lúc này! Vậy nên, Tifa, cô tính sao?
Tifa không có câu trả lời ngay lập tức. Cô hiểu ý Barret, nhưng ý tưởng mở một quán rượu khác mang lại cảm giác như quay ngược về quá khứ, về những ngày tháng Avalanche.
– Thử xem sao, Tifa. Nếu khó quá, em luôn có thể nghỉ mà.
– Ôi dào, chết tiệt, sẽ không khó đâu! – Barret cãi lại. – Nếu Tifa không làm việc, cô ấy sẽ chỉ ngồi ủ rũ, và trước khi kịp nhận ra thì cô ấy sẽ chẳng làm được gì khác nữa đâu.
Có lẽ anh ấy nói đúng.
Vậy là họ bắt đầu chuẩn bị. Họ tìm được một địa điểm trong thị trấn đang mọc lên dọc theo con đường chính phía đông Midgar, và bắt đầu vận chuyển vật liệu xây dựng từ thành phố ra. Tin đồn lan đi, và chẳng mấy chốc họ đã có một đội quân tình nguyện nhỏ, những người mà họ từng giúp đỡ bằng mạng lưới thông tin khiêm tốn của mình, xúm vào giúp dựng mái và tường.
Barret gào thét ra lệnh như một trung sĩ trên thao trường, trong khi Cloud đi vòng quanh lặng lẽ đưa ra những điều chỉnh. Tifa học lại cách pha chế và cải tiến công thức để làm ra loại đồ uống êm dịu hơn. Cô cũng lên thực đơn cho quán, sử dụng những nguyên liệu mà họ có thể tìm được nguồn cung ổn định. Marlene trở thành linh vật chính thức, một nguồn khích lệ tinh thần cho những người đang lao động trên công trường. Những khó khăn mới nảy sinh mỗi ngày, chẳng có cái nào dễ giải quyết, nhưng việc vượt qua chúng mang lại cho tất cả họ cảm giác thành tựu.
Đôi khi, khi Tifa bắt gặp chính mình đang cười, cô lại bị cảm giác tội lỗi đánh gục—cô có quyền gì để được hạnh phúc, sau tất cả những nỗi đau cô đã gây ra?
Nhưng rồi một cuộc khủng hoảng khác lại cần sự chú ý của cô, và như Barret dự đoán, cô thấy mình chẳng còn mấy thời gian để ủ rũ. Khi Cloud thông báo rằng nơi này sắp sửa sẵn sàng để khai trương, Barret chỉ ra rằng đã đến lúc họ phải chọn một cái tên.
Cả hai người đàn ông đều có rất nhiều ý tưởng, nhưng ý tưởng của Cloud thì tẻ nhạt, còn của Barret nghe giống tên quái vật cần tránh xa hơn là tên quán rượu. Cuối cùng, quyền quyết định thuộc về Tifa. Cloud và Barret hứa sẽ không phàn nàn về bất cứ cái tên nào cô chọn. Nhưng ngày khai trương đã cận kề, việc cần làm ngày càng nhiều, và việc nghĩ ra một cái tên bị đẩy xuống cuối danh sách.
– Này, ừm, chị đã chọn tên chưa ạ? – Marlene rụt rè hỏi.
– Chà, chị vẫn đang nghĩ, – Tifa nói. – Em có ý tưởng nào không?
– Em thích Thiên Đường Thứ Bảy.
Đó là cái tên duy nhất mà Tifa đã cố gắng tránh. – Tại sao em thích tên đó?
– Ở đó rất vui! Nếu chúng ta làm một Thiên Đường Thứ Bảy khác, chúng ta sẽ lại vui vẻ như xưa.
Tất nhiên rồi. Người lớn cứ mải mê với những âm mưu và lý tưởng cao siêu, nhưng đối với bé Marlene, Thiên Đường Thứ Bảy chỉ là một mái nhà hạnh phúc nơi Barret, Tifa và bạn bè họ quây quần.
– Hừm. Thiên Đường Thứ Bảy, hả?
Họ không thể xóa bỏ quá khứ. Tất cả những gì họ có thể làm là chấp nhận nó và tiếp tục sống. Tifa đã quyết định.
Thiên Đường Thứ Bảy đã thắng lớn ngay từ ngày đầu khai trương. Bất cứ ai cũng có thể tự pha món Gangbuster kiểu Corel tại nhà nếu họ muốn, và thú thật thì đồ ăn ở quán cũng chẳng có gì quá đặc sắc. Rốt cuộc thì Tifa cũng chỉ có thể xoay xở với nguồn nguyên liệu hạn chế mà cô kiếm được. Nhưng dù vậy, mọi người vẫn đang tìm kiếm một nơi chốn như thế này, một nơi họ có thể dành thời gian với bạn bè và uống cho qua buổi tối. Một nơi họ có thể tận hưởng hiện tại, hoặc quên nó đi và mơ về tương lai.
Khách hàng không có tiền mặt có thể trao đổi hàng hóa để trả tiền. Thực đơn có rất nhiều nước trái cây và các loại đồ uống khác, nên các gia đình có thể mang theo con cái. Chỉ những món đồ uống nào Marlene đã nếm thử và gật đầu “duyệt” mới được đưa vào danh sách phục vụ. Quả thực, cô bé đã trở thành một sự hiện diện không thể thiếu trong quán rượu. Vào buổi tối, trước khi trời quá khuya, cô bé giúp làm bồi bàn, và cô nhóc chẳng bao giờ ngần ngại đuổi cổ những vị khách đã uống quá chén.
Barret thường ôm một chai rượu ngồi trong góc. Có lẽ anh nghĩ mình là bảo vệ, dù điều đó chẳng cần thiết chút nào. Trong khi đó, công việc của Cloud là đi thu mua nguyên liệu cho cả việc nấu nướng lẫn chưng cất rượu, nhưng cũng có những trắc trở, hóa ra anh chàng chẳng phân biệt nổi củ cà rốt với rau gysahl. Lúc đầu, Tifa thấy buồn cười khi một Cloud dũng mãnh lại bắt đầu cuộc sống mới bằng việc học tên các loại rau củ, nhưng rồi khi nhớ ra lý do tại sao anh lại mù mờ về những thứ cơ bản như vậy, cô lại nghĩ lại. Không, mình không nên cười.
Cloud không giỏi khoản mặc cả buôn bán, hay nói đúng hơn là dở tệ. Dù vậy, việc thu mua nhu yếu phẩm là nhiệm vụ của anh, và kinh nghiệm thương lượng với người khác mang lại nhiều giá trị hơn so với cái giá cắt cổ mà đôi khi anh phải trả. Cloud đang tiến những bước về phía trước, và cô tự hào về anh vì điều đó.
Tuy nhiên, cùng lúc đó, cô tự hỏi liệu Cloud có đang làm việc quá sức vì cô hay không. Một ý nghĩ lo lắng ập đến. Một ngày nào đó, khi quán rượu đã đi vào hoạt động trơn tru, liệu anh ấy có quyết định rời đi không?
Cô lắc đầu, như để xua đi ý nghĩ đó, và tự nhủ một cách kiên quyết rằng không được đòi hỏi quá nhiều ở tương lai khi cô đang có quá nhiều thứ trong hiện tại.
Thực ra Barret mới là người đầu tiên thông báo sẽ rời đi. Hài lòng với sự khởi đầu vững chắc của quán rượu, anh bảo họ rằng anh phải để Marlene lại và đi đâu đó.
– Tôi phải đi giải quyết một số việc.
Tifa rất buồn, nhưng Cloud chỉ lặng lẽ gật đầu, như thể Barret đã bàn trước chuyện này với anh.
– Giải quyết một số việc ư? – Tifa cáu kỉnh. – Tất cả chúng ta đều có những việc cần giải quyết mà, anh biết đấy.
– Phải, nhưng công việc của cô là chứng minh cô có thể cho đi chứ không chỉ biết nhận về. Cô có thể lo liệu việc đó ngay tại đây.
Rồi Barret rời khỏi quán, lầm bầm rằng anh phải đi chuẩn bị.
– Anh biết trước rồi à? – Cô chất vấn Cloud.
– Ừ.
– Anh không cố ngăn anh ấy lại sao?
– Không. Anh ấy nói đây là nơi của em, nơi em thuộc về, nên…
– Em đoán thế là xong rồi nhỉ.
Cloud… Anh cũng nghĩ thế sao? Tifa muốn hỏi.
Đêm trước ngày Barret khởi hành, Marlene, người vẫn luôn ngủ trên giường của Tifa, lại trèo lên nằm cạnh Barret. Tifa có thể nghe thấy hai cha con nói chuyện đến tận khuya.
Anh rời đi vào sáng sớm. Khi anh bước đi, Marlene nói với theo:
– Gửi thư cho con nhé, cha? Và gọi điện nữa!
Barret vẫy nhẹ cánh tay phải, nơi anh đã gắn một khẩu súng máy thay cho cánh tay giả mà anh vẫn dùng gần đây. Anh quay lưng lại như thể muốn nói: Chiến đấu là cách duy nhất giúp ta biết sống cho đúng cách. Anh sẽ tìm thấy cuộc sống như thế nào? Một cuộc sống không chỉ có chiến đấu, Tifa thầm cầu nguyện. Một cuộc sống mà anh học được cách cho đi nữa.
– Anh Cloud và chị Tifa có thể là cha mẹ tạm thời của con! Nên cha đừng lo, con sẽ chăm sóc họ! – Marlene nói.
Tifa và Cloud nhìn nhau. Cha mẹ của con bé ư?
Rồi Barret quay lại gầm lên:
– Ừ, con trông chừng họ nhé! – Giọng anh hơi lạc đi. – Gia đình là phải gắn bó với nhau!
Nếu cô muốn tiếp tục sống mà không bị nghiền nát dưới sức nặng của tội lỗi, cô cần có những người khác bên cạnh. Ngay cả khi họ mang cùng những vết thương hay cùng một gánh nặng tội lỗi trên vai, việc an ủi và hỗ trợ lẫn nhau là cách duy nhất để họ có thể tiến về phía trước.
Có lẽ chúng ta có thể gọi đó là một gia đình. Và trong một gia đình, mọi người phải gắn bó với nhau. Nếu chúng ta có nhau, có lẽ chúng ta có thể vượt qua cơn bão này… và cả những cơn bão sắp tới nữa.
– Vậy là chúng ta là một gia đình, – cô thì thầm.
– Đúng thế ạ! – Marlene líu lo. – Cả anh nữa đấy, Cloud.
– Tuyệt thật. – Cloud nói, đầy vẻ quả quyết. Anh liếc nhìn Tifa, và cô khẽ gật đầu với anh.
Có thể vẫn còn rắc rối phía trước. Nhưng cô quyết định sẽ ngừng lo lắng về việc họ là gì của nhau.
Chắc khoảng vài tháng sau khi quán rượu mở cửa. Tifa nhận được một cuộc điện thoại từ Cloud, lúc đó đang đi ra ngoài tìm kiếm nhu yếu phẩm.
Anh có một yêu cầu. – Liệu có ổn không nếu in một phiếu ăn uống trọn đời miễn phí tại Thiên Đường Thứ Bảy? Chỉ một cái thôi.
Tifa đồng ý, chẳng bao giờ hỏi lý do. Cô biết Cloud hẳn phải muốn thứ gì đó ghê gớm lắm nếu anh đề nghị trao đổi một thứ kỳ quặc như vậy.
Màn đêm buông xuống, và Cloud trở về nhà trên một chiếc mô tô không giống bất cứ chiếc nào cô từng thấy. Sau đó, bất cứ khi nào rảnh rỗi không phải làm việc ở quán, anh lại lúi húi sửa sang nó. Anh đưa về những kỹ sư mà anh gặp ở đâu đó và bàn bạc với họ về việc nâng cấp. Có vẻ như có rất nhiều người đang giúp Cloud hoàn thiện chiếc xe. Marlene và lũ bạn hàng xóm thường đứng nhìn say mê. Cảnh tượng đó làm Tifa yên lòng. Chúng ta là một gia đình, và chúng ta đang trở thành một phần của thế giới này.
Hầu hết các ngày, Cloud đi ra ngoài Midgar để tìm hàng, thường là đến Kalm. Anh hay thuê xe tay ga hoặc xe tải, đôi khi đi bằng Chocobo. Nhưng giờ đây, với chiếc xe riêng để đi bất cứ đâu và bất cứ lúc nào, anh có thể đi xa hơn và làm Tifa ngạc nhiên với những loại nông sản khó tìm.
Một đêm nọ, có cuộc gọi đến Thiên Đường Thứ Bảy tìm Cloud. Anh nói chuyện không lâu rồi bảo Tifa rằng anh phải ra ngoài.
– Đi đâu thế? – Tifa hỏi.
– Anh không chắc phải nói với em thế nào…
Cloud giải thích rằng trong khi đi thu mua vật tư, đôi khi anh được nhờ vận chuyển đồ đạc về Midgar. Cuộc gọi vừa rồi là từ một trong những mối cung cấp rau củ thường xuyên của anh, người đang có một việc gấp. Một chuyến giao hàng, cần phải đến nơi ngay trong đêm nay.
Cloud có vẻ mặt của một đứa trẻ bị buộc phải thú nhận bí mật.
– Sao anh trông lúng túng thế?
– Anh chỉ… Xin lỗi vì đã không nói với em.
– Nói với em cái gì?
– Rằng anh có công việc khác này.
Tifa bật cười.
Rồi anh giải thích rằng anh cảm thấy áy náy khi giấu cô vì việc này có liên quan đến tiền bạc. Anh đã dùng khoản thu nhập thêm đó để đổ vào chiếc xe của mình. Trả tiền cho các phụ tùng và nâng cấp.
Y hệt một đứa trẻ con, Tifa nghĩ. Nhưng bằng cách nào đó, cô cảm thấy chạnh lòng khi biết Cloud đã tìm thấy một thế giới khác để sống, một thế giới mà cô không phải là một phần trong đó.
Đồng thời, cô cũng mừng vì chân trời của anh đang rộng mở hơn.
Có lẽ đây là cảm giác của một người mẹ chăng. Khi tiễn Cloud đi rồi, Tifa còn lại một mình với những cảm xúc mới mẻ đang lớn dần bên trong. Cô nhận ra mình đang hạnh phúc.
Tifa đang dần học cách đối mặt tốt hơn với cảm giác tội lỗi của mình. Không phải là cô quên đi bất cứ điều gì. Có thể một ngày nào đó cô sẽ bị trừng phạt vì những sai lầm đã gây ra, nhưng cho đến lúc đó, cô sẽ sống hướng về tương lai thay vì chìm đắm trong quá khứ. Cô sẽ chứng minh cho bản thân thấy rằng mình có thể cho đi chứ không chỉ biết nhận về.
Tifa gợi ý Cloud biến dịch vụ giao hàng thành một công việc kinh doanh chính thức. Anh có thể nhận đơn đặt hàng ngay tại quán. Em và Marlene có thể trực điện thoại.
Ban đầu Cloud còn lưỡng lự, nhưng sau một đêm suy nghĩ, anh đã đồng ý với ý tưởng đó. Cô không chắc tại sao anh lại do dự như vậy. Tuy nhiên, cô kìm lòng không lo lắng về điều đó. Có lẽ anh chỉ hồi hộp khi biến công việc nhỏ của mình trở nên chính danh hơn.
Dù sao đi nữa, đó là sự khởi đầu của Dịch vụ Giao hàng Strife.
Công ty đặt trụ sở tại Midgar, nhưng ngay từ đầu, họ đã hoạt động trên phạm vi toàn thế giới. Chà, ít nhất là bất cứ nơi nào chiếc xe của Cloud có thể đưa anh đến. “Bất cứ đâu là quảng cáo sai sự thật đấy,” Cloud từng cười bảo thế.
Cũng giống như Thiên Đường Thứ Bảy, công việc kinh doanh phát đạt nhanh chóng. Vào thời buổi đó, việc vận chuyển thứ gì đó đến nơi khác chẳng hề dễ dàng chút nào. Quái vật vẫn còn nhan nhản khắp nơi, đường xá và đường ray ở mọi chỗ vẫn hư hỏng và chưa được sửa chữa sau biến động của Dòng chảy sinh mệnh. Công việc đòi hỏi phải chạy từ góc này sang góc khác của thế giới không phải là thứ ai cũng làm được. Nhu cầu dành cho dịch vụ của Cloud là rất lớn.
Cloud gặp khó khăn trong việc giao tiếp, ấy vậy mà anh lại đang giúp gắn kết mọi người lại với nhau thông qua những món đồ họ trao đổi. Tifa nghĩ điều đó thật tuyệt vời.
Cuộc sống “gia đình” của họ thay đổi rất nhiều khi dịch vụ giao hàng cất cánh. Nhưng thực sự không phải theo chiều hướng tốt hơn.
Cloud hiếm khi ở nhà, ngoại trừ buổi sáng sớm và đêm muộn. Đương nhiên, cơ hội để cả ba trò chuyện cùng nhau ít đi hẳn. Tifa đóng cửa quán mỗi tuần một lần, nhưng điều đó không nhất thiết có nghĩa là Cloud cũng nghỉ vào ngày đó. Anh gần như chẳng bao giờ từ chối khách hàng. Mặc dù cô rất muốn anh thỉnh thoảng nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày cùng hai chị em, nhưng cô cảm thấy đòi hỏi đó thật ích kỷ nên đành giữ trong lòng.
Chính Marlene là người nhận ra những thay đổi ở Cloud.
– Đôi khi anh ấy cứ nhìn lên trời và chẳng nghe em nói gì cả. – cô bé phàn nàn với Tifa.
Ngay từ đầu anh vốn không phải người hay chủ động bắt chuyện với Marlene, nhưng anh cũng không bao giờ lờ đi khi cô bé nói chuyện với mình. Tifa biết Cloud luôn cố gắng ân cần với Marlene theo cách riêng, giống như bất kỳ ai không biết cách đối xử với trẻ con.
– Chị cá là anh ấy chỉ mệt thôi.
Nhưng bất chấp những lời trấn an của cô, điều đó vẫn khiến Tifa bận lòng. Marlene là một đứa trẻ tinh ý, rất nhạy cảm với tâm trạng của người lớn.
Vào ngày nghỉ của họ, Tifa và Marlene vào dọn dẹp căn phòng dùng làm văn phòng của Cloud. Một trong những tờ phiếu giao hàng nằm vương vãi đập vào mắt Tifa.
Người gửi: Elmyra Gainsborough.
Mặt hàng: Một bó hoa.
Nơi đến: Thành phố Lãng quên.
Cô gom nó lại cùng những tờ phiếu khác như thể không nhận ra điều gì. Nhưng trong lòng cô đang nổi sóng.
Di chuyển từ nơi này sang nơi khác để giao hàng, Cloud đang chạm mặt với quá khứ. Cô biết rằng sự bất lực của anh trong việc bảo vệ Aerith vẫn đè nặng lên tâm trí anh. Anh đang cố gắng vượt qua điều đó và sống cho tương lai, nhưng nếu anh buộc phải quay lại đó, quay lại nơi cô ấy đã rời bỏ họ mãi mãi, chẳng phải nỗi đau và sự hối hận sẽ lại ùa về, xé toạc những vết thương cũ hay sao?
Đêm hôm sau, khi Tifa đóng cửa quán, Cloud đang ngồi uống rượu tại quầy, một việc anh hiếm khi làm. Ly của anh đã cạn. Cô do dự một chút rồi đi tới, rót thêm cho anh.
– Em uống cùng được không? – Cô có những chuyện cần phải nói.
– Anh muốn uống một mình. – anh đáp.
Tifa mất bình tĩnh trước câu nói đó, và cô gắt lên với anh.
– Thế thì mang chai về phòng anh mà uống.
Thỉnh thoảng Barret có gọi điện về. Anh chẳng bao giờ nói mình đang làm gì hay sống ra sao. Anh chỉ muốn biết Marlene thế nào, và rồi đòi nói chuyện với con bé.
Có lẽ Marlene nghĩ Tifa không nghe thấy khi con bé nói bằng giọng nhỏ xíu, cô đơn: – Anh Cloud và chị Tifa không hòa thuận với nhau.
Tifa nỗ lực hết sức để nói chuyện với Cloud. Khi có Marlene ở quanh, cô càng cố gắng hơn. Cô cố giữ cho câu chuyện nhẹ nhàng và tránh bất cứ điều gì nghiêm trọng. Cloud có vẻ bối rối trước sự thay đổi của Tifa, nhưng anh cũng đáp lại đủ tốt và cố gắng hợp tác, như thể anh biết cô đang cố làm gì. Marlene cũng tham gia vào, và Tifa bắt đầu nghĩ rằng có lẽ nỗ lực của mình đang được đền đáp.
Một buổi sáng nọ, cô kể lại một câu chuyện vui về một trong những khách quen của quán.
– Ừ, chuyện đó chắc sẽ làm anh phát điên mất. – Cloud đưa ra ý kiến.
– Anh chị đang làm em phát điên mất! – Marlene hét lên.
Cả Cloud và Tifa đều trân trân nhìn con bé.
– Chị đã kể câu chuyện y hệt như thế này rồi, và anh Cloud cũng nói câu y hệt như vậy rồi!
Mọi chuyện chẳng đi đến đâu cả. Nhưng họ vẫn ở bên nhau, vì họ là gia đình. Họ sống trong cùng một ngôi nhà, và họ sống bằng cách làm việc cùng nhau. Có lẽ chúng ta không nói chuyện hay cười đùa nhiều như chúng ta có thể. Nhưng chúng ta vẫn là gia đình, cô nghĩ. Hoặc ít nhất, cô cố gắng nghĩ như thế.
Sau đó, cô ngồi bên cạnh Cloud khi anh đang ngủ và hỏi câu hỏi mà cô không dám thốt ra khi anh thức: – Chúng ta vẫn ổn, phải không anh?
Tất nhiên, không có câu trả lời nào, chỉ có tiếng thở chậm và đều của anh. Liệu việc anh ngủ ở đây có đủ không? Chỉ riêng điều đó có biến họ thành một gia đình không?
– Anh có yêu em không?
Đột nhiên, mắt anh mở ra, và anh nhìn cô một cách lơ mơ.
– Này, Cloud. Anh có thương Marlene không?
– Có. Anh chỉ không biết phải cư xử thế nào với con bé đôi lúc.
– Nhưng chúng ta đã ở bên nhau một thời gian dài rồi mà.
– Có lẽ anh cần nhiều hơn là chỉ thời gian.
– …Thế còn anh và em thì sao?
Cloud không trả lời.
– Xin lỗi anh, – Tifa nói. – Em không biết tại sao mình lại hỏi những điều này nữa.
– Đừng xin lỗi. Đó là… vấn đề của anh. – Cloud nhắm mắt lại.
– Chúng ta có thể biến nó thành vấn đề của chung mà.
Tifa đợi anh nói điều gì đó, nhưng anh không bao giờ trả lời.
Không lâu sau đó, Cloud đưa Denzel về nhà. Cậu bé đã mượn chiếc điện thoại di động không có người trông coi của Cloud và gọi cho Thiên Đường Thứ Bảy.
Nghe thấy giọng người lạ phát ra từ điện thoại của Cloud khiến Tifa bất chợt hoảng sợ. Nhưng sau vài phút thót tim, Cloud đã cầm máy.
– Chuyện gì đang xảy ra thế, Cloud?
Vì lý do nào đó, anh gặp khó khăn khi trả lời.
– Cậu bé đó, nhóc ấy có ổn không?
– Không ổn lắm. Thằng bé cần giúp đỡ.
– Anh có thể đưa nhóc ấy về đây.
– Có vẻ như… thằng bé bị Geostigma.
Tifa sững người. Đó là căn bệnh xuất hiện ngay sau khi Dòng chảy sinh mệnh dâng trào chặn đứng Thiên Thạch. Không ai biết nó đến từ đâu hay làm thế nào để chữa trị. Nó ảnh hưởng đến mọi người theo những cách khác nhau, giết chết một số người và để những người khác dường như vẫn khỏe mạnh như trước.
Một số người khẳng định nó lây lan. Theo những gì Tifa thấy, cô không nghĩ là nó lây. Nhưng nhỡ đâu có khả năng đó thì sao? Nhỡ cậu bé này mang mầm bệnh vào nhà họ thì sao? Nhỡ Marlene bị nhiễm thì sao? Và ngay cả khi họ an toàn, việc này có thể ảnh hưởng xấu đến việc kinh doanh nếu tin đồn lan ra rằng họ đang chứa chấp một người mắc bệnh.
Nhưng cô đã đề nghị đưa cậu bé về nhà, và cô không thể nuốt lời chỉ vì cậu bé bị ốm.
– Họ bảo bệnh này không lây đâu. – Cloud nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô.
Cô nhận ra rằng Cloud muốn đưa cậu bé về nhà.
– Được rồi. Anh đưa nhóc ấy về đi.
– Anh sẽ đi lối cửa sau. Có ai trông chừng Marlene không?
– Có.
Tifa mừng vì Cloud đã lường trước nỗi sợ của cô và tỏ ra thận trọng vì Marlene và công việc kinh doanh của quán. Cô nhận ra anh đã không mong đợi cô đồng ý nhưng vẫn muốn đưa cậu bé về. Cô tự hỏi tại sao.
Sau đó, khi cậu bé hồi phục chút sức lực, Tifa đã nghe câu chuyện của cậu. Một khi đã nghe rồi, cô nhận ra cậu bé được định mệnh sắp đặt để ở lại đây.
Denzel mất cha mẹ trong vụ phá hủy Sector 7. Sector 7 bị phá hủy để trả đũa Avalanche. Mình là một phần của chuyện đó, và vì thế cậu bé là trách nhiệm của mình. Mình phải nuôi nấng cậu bé này tốt nhất có thể. Denzel tìm thấy Cloud chỉ để cậu ấy có thể đến với mình.
Cô giải thích với Cloud rằng cô muốn Denzel ở lại như một phần của gia đình họ. Cloud chỉ lặng lẽ gật đầu, còn Marlene thì vui sướng khôn xiết.
Ban đầu, Denzel cứ khăng khăng rằng cậu bé chỉ ở lại đây một thời gian ngắn thôi. Nhưng khi bắt đầu phụ giúp việc ở quán rượu và văn phòng của Cloud, cậu bé bắt đầu mở lòng với mọi người.
Việc kinh doanh tại quán bắt đầu đi xuống. Những khách quen cũ ngừng lui tới. Khách mới thì thưa thớt hơn. Người lớn hiểu lý do tại sao, nhưng tất nhiên họ không nói gì, và noi gương Tifa cùng Cloud, Marlene cũng giữ im lặng.
Sau khi trời tối, khi quán đã đóng cửa, Tifa ngước lên từ đống bát đĩa trong bếp và nhìn thấy Cloud, giám đốc của Dịch vụ Giao hàng Strife, đang ngồi ở chiếc bàn trung tâm cùng với các trợ lý của mình, Marlene và Denzel. Căn bệnh Geostigma chưa bao giờ buông tha Denzel, nhưng có rất nhiều ngày cơn đau và cơn sốt thuyên giảm, đó là khoảng thời gian cậu bé dành để bám đuôi Cloud.
Thông thường, Cloud ở bên ngoài hầu hết cả ngày vì công việc. Những giờ phút sau khi anh về nhà là vô cùng quan trọng đối với Denzel; đó là thời gian cậu được ở bên người hùng của mình. Và đúng vậy, đối với cậu bé, Cloud là một người hùng. Tất nhiên là thế rồi, xét đến cách cậu và Cloud gặp nhau, cách Cloud đến giải cứu cậu khi các triệu chứng của Geostigma xuất hiện không báo trước. Và trong suốt thời gian đó, Denzel phải vật lộn với nỗi sợ hãi cái chết.
Cậu bé muốn hỏi Cloud mọi thứ; ngay cả khi cậu có những câu hỏi mà Tifa có thể trả lời được, cậu vẫn sẽ đợi cho đến khi Cloud về nhà. Có lần, cô nửa đùa nửa thật bảo cậu rằng cô mới là người nấu ăn, nên cậu nợ cô một sự cởi mở hơn mới phải. Denzel dùng giọng điệu người lớn và thông báo với cô rằng cậu là người dọn dẹp quán và nhà cửa, nên họ hòa nhau.
Điều đó cũng đúng. Denzel dọn dẹp rất kỹ lưỡng. Khi cô hỏi liệu cậu có học điều đó từ người mẹ quá cố của mình không, cậu nói không. Vài ngày sau, Cloud kể cho Tifa nghe tất cả về người phụ nữ đã dạy Denzel cách dọn dẹp. Thằng bé kể cho Cloud nhưng không kể cho mình. Điều đó làm cô buồn phiền. Tại sao thằng bé không chịu nói chuyện với mình chứ?
Nó làm cô bứt rứt đến mức cô thậm chí đã phàn nàn về điều đó với một trong những khách quen.
– Ồ, bọn con trai là thế đấy, – cô nhận được câu trả lời. – Nghe như chuyện gia đình bình thường, lành mạnh thôi mà.
Cô không hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng cô thích những từ ngữ đó. Gia đình bình thường, lành mạnh. Sẽ tuyệt biết bao nếu điều đó là sự thật? Đôi khi sau giờ đóng cửa, cô nhìn ba người họ ngồi quanh chiếc bàn trung tâm và thấy một người cha trẻ cùng hai đứa con của mình. Và khi cô đến tham gia cùng, họ luôn chào đón cô bằng những nụ cười toe toét.
Cloud sẽ trải một tấm bản đồ ra để lên kế hoạch lộ trình cho công việc ngày hôm sau, trong khi Denzel và Marlene phân loại các đơn hàng. Khi Marlene gặp một cái tên mà con bé không đọc được, con bé sẽ hỏi Denzel, và cậu sẽ chỉ cho con bé, tự hào vì được làm người anh trai thông thái; nhưng nếu cậu cũng không đọc được, cậu sẽ hỏi Cloud. Thói quen của Cloud là đưa cho bọn trẻ một cây bút và bảo chúng viết từ đó ra vài lần, nói rằng chúng cần phải viết đúng chính tả thì mới học thuộc được.
Sau đó, khi chúng khớp tên trên phiếu đặt hàng với tên trên bản đồ, Marlene và Denzel sẽ năn nỉ Cloud kể cho chúng nghe những nơi đó trông như thế nào. Cloud sẽ đưa ra những mô tả ngắn gọn nhất: nhiều người, hầu như không có người, đầy rẫy quái vật, đi vào từ phía bắc an toàn hơn.
Tifa tự hỏi liệu bọn trẻ có hài lòng với những câu trả lời ngắn ngủn đó không, nhưng chúng có vẻ hạnh phúc. Cô luôn muốn kể cho chúng nghe nhiều hơn, và khi cô làm thế, Denzel sẽ quay sang Cloud và hỏi xem những chi tiết cô đưa ra có đúng không. Điều đó cũng làm cô bứt rứt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chẳng phải điều đó chỉ có nghĩa là cậu bé cảm thấy thoải mái với cả hai người họ sao? Trong các gia đình thực sự, con cái và cha mẹ luôn có những người yêu thích riêng. Chuyện gia đình bình thường, lành mạnh. Phải không?
Cô bắt đầu nghĩ rằng việc đưa Denzel vào vòng tròn của họ đã làm cho nó trở nên trọn vẹn hơn. Rằng điều đó đã gắn kết họ lại với nhau thành một gia đình thực sự. Cloud đang cắt giảm khối lượng công việc và dành nhiều thời gian hơn cho bọn trẻ vào buổi tối, và những cuộc trò chuyện nhỏ nhặt ngớ ngẩn hàng ngày mà họ từng có đang bắt đầu quay trở lại.
– Thế anh đã giải quyết được vấn đề đó chưa? – Tifa thắc mắc.
– Vấn đề gì?
– Vấn đề của anh ấy.
– Ồ. – Cloud rơi vào im lặng.
– Không sao đâu nếu anh không muốn nói về nó.
– Không, anh muốn. Chỉ là… Anh không biết liệu mình có thể giải thích đúng hay không. – anh nói.
– Nếu một người đã ra đi, thì chẳng ai có thể làm gì được nữa, đúng không? – Tifa gật đầu.
– Nhưng bây giờ, anh có một cơ hội khác để cứu một mạng sống. Và anh đang nghĩ, có lẽ… điều đó là khả thi. Ngay cả đối với anh.
– Denzel sao?
– Ừ.
– Anh có nhớ cái ngày anh đưa Denzel về nhà không?
– Nhớ chứ.
– Đối với em, nghe có vẻ như anh đã quyết tâm đưa thằng bé về dù em có thích hay không.
– Không, anh…
Cloud trông giống như một đứa trẻ biết rằng mình sắp bị mắng.
– Cứ nói cho em biết đi. Em sẽ nghe anh nói hết trước khi quyết định xem mình có giận hay không.
Cloud gật đầu.
– Anh… – Anh ngập ngừng. Rồi nói một lèo: – Anh tìm thấy Denzel trên mặt đất bên ngoài nhà thờ của Aerith, và anh nghĩ cô ấy hẳn đã dẫn đường cho thằng bé đến với anh.
– Anh đã ở nhà thờ.
– Anh không cố ý giấu em.
– Nhưng anh đã làm thế.
– Anh xin lỗi.
– Tại sao? Em chưa bao giờ bảo anh không được đến đó. Nhưng lần tới, em sẽ đi cùng anh.
– Được.
– Nhưng mà, Cloud này, anh sai rồi.
Anh ném cho cô một cái nhìn không chắc chắn.
– Aerith không dẫn Denzel đến với anh.
– Anh biết. Chỉ là cảm giác lúc đó thế thôi.
– Ý em không phải thế, – Tifa nói nhẹ nhàng. – Cô ấy đã dẫn Denzel đến với chúng ta. Đến với gia đình của chúng ta.
Cloud nhìn sâu vào mắt cô. Rồi anh mỉm cười.
Chỉ vài ngày sau đó, anh đã ra đi. Cô đã nghĩ mình nhìn thấy lời hứa về một tương lai trong nụ cười ấy. Có phải mình đã tưởng tượng ra lời hứa đó không?
Tifa hôn lên những gương mặt đang ngủ say của bọn trẻ và đi đến văn phòng của Cloud. Cô phủi một lớp bụi mỏng trên bức ảnh chụp tất cả bọn họ cùng nhau. Rồi cô nhấc điện thoại lên và quay số. Chuông reo vài lần và rồi chuyển sang hộp thư thoại.
Chương trước Trang chính Chương sau