EPISODE: YUFFIE

0

Thành phố Lãng quên. Sau khi Aerith chết, họ đã để cô yên nghỉ tại con suối nhỏ ở đó, vì thế khi Yuffie, Cloud và những người khác cuối cùng cũng đánh bại Sephiroth, có vẻ như việc quay lại đó để báo tin cho cô ấy là điều tự nhiên.

Họ đứng cùng nhau bên mép nước. Không ai nói thành lời. Thay vào đó, mỗi người kể cho Aerith nghe câu chuyện của riêng mình, bằng những lời lẽ thầm lặng.

– Gặp lại sau nhé, – Vincent nói, bằng giọng gầm gừ trầm thấp.

Yuffie quay lại chỉ để thấy vạt áo choàng đỏ phấp phới. Anh ta đã rời đi rồi. Nghiêm túc đấy hả? Cứ thế này thôi sao, anh định bỏ rơi tất cả bọn tôi à?

– Này! Đợi một chút đã! – Cô chạy theo anh. – Kiểu chào tạm biệt gì thế hả? Tôi tưởng chúng ta là bạn bè chứ.

Vincent không quay lại, thậm chí không giảm tốc độ. Yuffie lao lên trước và chặn đường anh, ngước mắt trừng trừng nhìn anh, nhưng ánh mắt anh dường như dán chặt vào một điểm nào đó xa xăm. Cô không thể biết anh đang nghĩ gì, chỉ biết rằng một cảm xúc mãnh liệt nào đó đang chiếm lấy anh. Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rằng mình không có cách nào giữ anh lại.

– Tự lo cho mình nhé, nhóc con, – anh nói khi lướt qua cô.

Yuffie chớp mắt trước sự ân cần bất ngờ trong giọng nói của anh, rồi mỉm cười. Vậy là anh ta quan tâm, ít nhất là một chút. Cô có thể chấp nhận điều đó.

Cloud, Tifa, Barret, Cid và Red XIII đã chứng kiến cảnh đó.

– Em đoán anh ấy có nơi cần phải đến, – Yuffie báo cáo lại với họ.

– Tôi đoán gã “Người đàn ông bí ẩn” có cô nào giấu ở đâu đó và đang ngứa ngáy muốn đi gặp. Nhắc mới nhớ, cũng đến lúc tôi phải đi rồi, – Cid nói.

– Ừ. Tôi cũng thế, – Barret đồng tình.

Mọi người ai cũng có người muốn gặp, Yuffie nghĩ. Có gì sai đâu chứ? …Chẳng có gì cả. Dù vậy, cô không thể không phản đối.

– Vậy là cứ thế này thôi sao, hử?

– Ôi dào, chết tiệt. Nếu tất cả chúng ta thèm khát sự hiện diện của nhau đến thế, chúng ta đều biết tìm mọi người ở đâu mà.

Cid vừa nói vừa quay người định đi. Cloud và Tifa nhún vai; Red XIII nhìn những người khác và gật đầu đồng ý. Xì. Red chỉ đang giả vờ là mình không quan tâm thôi.

– Chắc thế, – Yuffie lầm bầm.

Vẫn cảm thấy không ổn lắm, nhưng rốt cuộc cô làm gì được chứ?

– Chắc bọn anh cũng đi đây.

Cloud và Tifa bắt đầu bước đi.

Đáng ghét thật. Thế này là tạm biệt thật rồi, Yuffie nghĩ. Được thôi. Nếu họ muốn thế, mình cũng chiều. Mình sẽ nói lời tạm biệt thật tình cảm và, sau đó…

Nhưng trước khi cô kịp nói gì, Barret hét lên:

– Chết tiệt, suýt thì quên.

Trời ạ. Chen ngang đúng lúc thế. Y như mọi khi. Lão ta cứ nghĩ mình là sếp sòng hay gì đó, nhưng lão có phải đâu. Trong khi cô trừng mắt nhìn anh, Barret tháo một số viên materia từ cánh tay súng của mình và đưa cho Cloud.

– Cái này để làm gì? – Cloud hỏi.

– Này! – Yuffie hét lên, to hơn mức cô dự định, khi cô nhận ra mình đã quên mất phần quan trọng, lý do chính khiến cô gia nhập nhóm ngay từ đầu.

– Nếu mọi người đang cho materia, cho em xin được không? Hay là, ờ, một nửa chỗ đó? Hay sao cũng được? Em sẽ mang về Wutai và giữ an toàn.

Những người khác đều nhìn cô, nhướng mày. Thường thì họ sẵn sàng làm trung tâm của sự chú ý, nhưng lần này thì khác.

Cô tiếp tục nói để che đậy sự xấu hổ của mình.

– Vấn đề là, em đã đi tìm materia khi tình cờ gặp các anh chị, và em gia nhập kiểu vì các anh chị có vẻ có rất nhiều đồ dư và có thể giúp em tìm thêm, và một số thứ các anh chị có thuộc hàng hiếm, nên nếu có dư, ý em là…

Kết hợp công nghệ tiên tiến do Shinra phát triển và những tri thức bí truyền được truyền lại bởi những nhân vật thông thái nghiên cứu về sự sống của hành tinh, materia chứa đựng sức mạnh vượt xa bất cứ thứ gì có trong tự nhiên.

– Và em chẳng biết gì về việc các anh chị đang làm hay các anh chị đến từ đâu. Thực ra đến giờ em vẫn không biết. Nhưng em đã chiến đấu bên cạnh mọi người suốt chặng đường, đúng không? Ý em là, rốt cuộc thì đâu phải vì materia. Em chỉ muốn giúp đỡ. Các anh chị là bạn của em, và giờ mọi chuyện đã kết thúc… Ý em là, thôi nào. Bao nhiêu lần em đã cứu mạng các anh chị rồi hả?

Ngay khi đang nói, cô đã nhẩm tính và nhận ra câu trả lời là: không lần nào. Úi chà.

– Sẽ khó khăn hơn rất nhiều nếu không có em đấy, – Tifa nói.

Điều đó làm cô bất ngờ. – Hả?

– Em mạnh mẽ, tươi sáng và vui vẻ. Giống hệt như con người mà chị ước mình có thể trở thành.

– Cái gì?! – Choáng váng, Yuffie không biết phải nói gì. Tifa mỉm cười lặng lẽ với cô. – Khoan đã, chị thực sự có ý đó sao?

– Ừ-hứ. – Tifa gật đầu chắc chắn.

– Ừm… hì, cảm ơn chị. – Ngay cả khi cố gắng không đỏ mặt, Yuffie bắt đầu suy tính.

Hây-hô, có khi mình sắp vớ bẫm vụ materia này rồi.

– Anh nghĩ sao, Barret? – Cloud hỏi.

Khoan, tại sao anh lại cần ý kiến thứ hai từ lão ấy chứ? Yuffie nghĩ, nhưng cô giữ im lặng và cố gắng duy trì nụ cười.

– Hừmmmm, – Barret càu nhàu. – Có Yuffie đi cùng cũng tốt. Sẽ không phủ nhận chuyện đó. Nhưng số materia này? Đó là một chuyện hoàn toàn khác.

– Không phải! Nó hoàn toàn liên quan! Có thể chúng ta đã xong việc đánh nhau với Sephiroth, nhưng em có những ý tưởng lớn, cực lớn để tái thiết Wutai. Đó là giấc mơ của em, và em cần materia cho việc đó!

– …“Tái thiết”? Một mình nhóc con cô đơn á?

Là Cid. Yuffie trừng mắt nhìn anh ta. Mấy lão già này cần ngừng ngay việc chen ngang đi!

– Nói đến chuyện đó, Midgar đang gặp rắc rối to đấy, – Cid tiếp tục.

– Ừ. Đúng vậy, – Cloud suy nghĩ một chút. – Được rồi, Yuffie. Thế này nhé, chúng tôi sẽ đưa materia cho em.

– Tuyệt vời! – Một cú đấm tay ăn mừng trong tư tưởng.

– Nhưng anh sẽ giữ lại một nửa để bảo quản an toàn.

– Cá—? Này! Không công bằng! – Chiến thắng vừa chớm nở đã bị giật khỏi tay, Yuffie chuẩn bị cho một tràng phản đối mới.

– Nghe này. Rất nhiều materia của chúng ta là loại dùng để chiến đấu. Nó sẽ chẳng giúp ích gì cho em hay bất cứ ai trong việc tái thiết thị trấn cả. Anh sẽ để em giữ các loại materia hồi phục, nhưng anh sẽ giữ phần còn lại. Trong số tất cả chúng ta, anh là người quen sử dụng những thứ nguy hiểm đó nhất.

– Được rồi, em đoán là em cũng không thực sự cần một kho vũ khí khổng lồ…

– Phải không?

– Nhưng có một ít thì vẫn tốt hơn chứ. Anh biết đấy, phòng khi, ờ, em không biết nữa. Phòng khi quái vật tấn công.

Yuffie vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

– Thế này đi. Khi em về đến Wutai, nếu em thấy mình thực sự cần materia tấn công để cảm thấy an toàn, hãy gọi cho bọn anh. Chúng ta có thể bàn bạc sau.

Cloud nói nghe có vẻ thuyết phục, nhưng Yuffie khá chắc chắn rằng anh ta đã quyết tâm giữ khư khư đống materia đó cho riêng mình. Nhưng mình đoán một kho dự trữ đầy ắp sức mạnh tàn phá cũng chẳng giúp ích được gì nhiều cho Wutai thật, cô nghĩ. Không phải bây giờ. Không giống như trước kia, khi chúng ta còn những trận chiến tuyệt vọng phải tham gia.

– Thôi được rồi. Nhưng anh liệu mà bảo quản đồ của em cho tốt đấy nhé, Cloud, không là anh sẽ gặp rắc rối cực kỳ to đấy!

❦❦❦

– Vậy đấy. Ta là chủ sở hữu kho vũ khí materia lớn nhất thế giới.

Yuffie có một khán giả bất đắc dĩ là chú chim Chocobo mà cô đang cưỡi về Wutai.

– Mày nghĩ tao có nên kiếm một bộ quần áo mới ở đâu đó không? Ý tao là, bộ này nát bươm sau chuyến phiêu lưu đó rồi.

Cô phải trông thật bảnh bao trước mặt tất cả những người chắc chắn sẽ đổ xô ra cổng để chào đón cô trở về. Mọi người hẳn đã nghe tin rằng Meteor đã bị ngăn chặn nhờ công của cô và một vài người khác. Hiển nhiên là họ sẽ đòi nghe kể về những chiến công táo bạo của cô rồi.

– Mặt khác, có lẽ mình nên giữ nguyên bộ đồ rách rưới này. Thế thì mọi người mới thấy mình đã chiến đấu vất vả thế nào. Ừ. Thế mới ấn tượng chứ. Dù sao thì mình cũng chẳng có thời gian đi mua sắm, mình cần tập dượt cách mô tả độ “ngầu” của chúng ta cái đã!

Nhưng rồi, Yuffie nhận ra, cô chỉ thực sự biết về những đoạn mà cô có tham gia. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc hỏi về chuỗi sự kiện đã đưa thế giới đến bờ vực hủy diệt.

– Chết dở.

Chính xác thì mọi chuyện bắt đầu như thế nào? Lỗi tại ai mà thế giới lại bị dính chưởng bởi cái ngày-gần-như-tận-thế đó? Có khá nhiều thứ cô đã bỏ lỡ vì gia nhập nhóm giữa chừng.

– Đáng lẽ mình nên tóm lấy ai đó và moi tin tức mới phải. Thôi kệ. Đằng nào thì ở quê cũng chẳng ai biết gì sất. Mình sẽ tự biên tự diễn vậy. Sephiroth là một thành viên của SOLDIER làm việc cho Công ty Điện lực Shinra xấu xa, và rồi hắn nghĩ ra thứ gì đó còn xấu xa hơn. Cloud và những người khác đuổi theo hắn và chiến đấu với Shinra cùng một lúc. Rồi tên Sephiroth đáng ghét đó thi triển một loại siêu ma pháp gọi là Thiên Thạch để khiến một thiên thạch đâm vào hành tinh. Vì thế bọn mình đã liều mạng trong một trận chiến cực kỳ anh dũng để ngăn hắn lại. Hoàn hảo. Tóm tắt thế là ổn rồi.

❦❦❦

Yuffie không biết rằng tin tức về các sự kiện gần đây đã đến Wutai, và mọi người đã biết chuyện gì xảy ra. Ngoại trừ một số phần của câu chuyện. Chẳng hạn như, ví dụ, sự đóng góp của Yuffie và bạn bè cô.

– A ha!

Wutai đã hiện ra trong tầm mắt. Cô đã đi ngang qua nó vài lần trong những chuyến phiêu lưu gần đây, nhưng lần này cảm giác thật khác biệt. Nhiệm vụ của cô đã kết thúc, và đây là một cuộc trở về nhà thực sự. Yuffie rướn người về phía trước trên lưng Chocobo và ngắm nhìn quê hương từ xa.

– Hả? Cái quái gì…? – Cô lấy tay áo quệt má, lau đi những giọt nước mắt bất chợt. Mình khóc vì cái quái gì thế này?

Trời mới tờ mờ sáng khi Yuffie đến Wutai. Cô tháo cương cho con Chocobo và vỗ mông cho nó chạy đi. Cô cúi gằm mặt khi len lỏi qua các con phố, cô chưa sẵn sàng để mọi người biết mình đã ở đây. Cô chạy thẳng đến ngôi nhà nơi cha cô, Godo, chắc chắn đang ở đó, nghĩ rằng tuy bộ đồ rách rưới sẽ gợi cảm xúc hơn khi kể chuyện, nhưng ít nhất cô cũng nên rửa cái mặt cái đã.

Cốc, cốc, cốc. Godo đang ở lối vào, dùng vồ gỗ đóng vào một cái cột.

– Đoán xem ai đây? – Yuffie nói, một nụ cười mong đợi nở trên môi. Godo quay lại nhìn cô.

– Đúng rồi đấy. Là con đây. Trở về từ cuộc phiêu lưu. Bọn con đã làm được rồi.

Godo gật đầu nghiêm nghị.

– Ta mừng vì thấy con về nhà an toàn, và ta hy vọng con đã xong mấy chuyến đi chơi nhỏ lẻ của mình một thời gian rồi, bởi vì thị trấn của chúng ta đang gặp rắc rối, và mọi người phải xúm vào giúp đỡ. Wutai cần sức mạnh của những người trẻ tuổi.

Nói rồi, ông vác lên vai thứ trông giống như một túi dụng cụ mộc và đi về phía trung tâm thị trấn.

– Này, khoan đã! – Yuffie vội vã đuổi theo. Ông đang bước đi rất nhanh, rõ ràng là đang vội. – Cha không muốn biết về cuộc phiêu lưu của con sao? Còn màn chào đón hoành tráng của con thì sao? Mọi người đâu hết rồi?

Vừa chạy lúp xúp cố gắng theo kịp, cô vừa kể một cách hào hứng và vắn tắt đến mức tối đa về cuộc phiêu lưu với bạn bè và cách họ đã kêu gọi Dòng chảy sinh mệnh để cứu hành tinh khỏi sự diệt vong. Godo dừng khựng lại và ném cho cô một cái nhìn ngờ vực.

– Nghe thú vị đấy, chắc chắn rồi. Nhưng không, bọn ta chẳng có tin tức gì về tung tích của con cả. Tất cả những gì bọn ta nghe được là có một cuộc cãi vã giữa đám ngốc ở Shinra và một chiến binh SOLDIER mất trí, và cả thế giới bị nhấn chìm trong hỗn loạn vì chuyện đó. Cuối cùng, vũ trụ nổi giận và quyết định chấm dứt cuộc cãi vã bằng cách gửi Thiên Thạch đến đập nát hành tinh, nhưng hành tinh đã đánh trả bằng cách giải phóng Dòng chảy sinh mệnh để phá hủy Meteor. Còn về con và bạn bè con… chẳng ai nhắc đến cả, – ông nói với vẻ khá nghiêm túc.

– Vũ trụ quyết định á? Nghe chẳng lọt tai tí nào! Ai nói với cha thế?

– Chà. Đó là cách diễn giải của riêng ta, dựa trên các sự kiện. Có lẽ sự thật nằm ở chỗ khác, nhưng có quan trọng gì đâu?

Ông nhìn cô. – Yuffie, nếu ta là con, ta sẽ không đi rêu rao với mọi người rằng con có liên quan đâu, dù đúng hay sai. Dòng chảy sinh mệnh đã ảnh hưởng nặng nề đến chúng ta ở đây. Có rất nhiều sự giận dữ. Mọi người đang tìm vật tế thần để đổ lỗi cho việc bắt đầu toàn bộ mớ hỗn độn này đấy.

– Cha đùa con chắc! – Trong cơn thất vọng, Yuffie tung ra một loạt cú đấm gió liên tiếp vào không khí. Vút-vút-vút.

– Ta hy vọng con sẽ chuyển hóa nguồn năng lượng dồi dào đó và sử dụng nó cho lợi ích của thị trấn.

– Vậy rốt cuộc vấn đề là gì? Cha cần con giúp cái gì chứ? – Cô bĩu môi, cuối cùng cũng chịu nhìn quanh.

Cô đã không nhận ra khi mới đến, nhưng nhiều tòa nhà đã bị hư hại, một số bị nặng hơn những cái khác. Mái ngói đỏ của võ đường đã tồn tại qua bao thế hệ bị sập một phần, và hầu hết ngói nằm vỡ vụn trên mặt đất.

Nhìn chằm chằm vào đống đổ nát, Yuffie bắt đầu cảm thấy bất an.

– Chuyện gì đã xảy ra?

– Wutai nằm trên đường đi của Dòng chảy sinh mệnh. Đó là một đêm kinh hoàng; mọi tòa nhà trong thị trấn đều kẽo kẹt và rên rỉ. Ta chắc là Midgar còn chịu hậu quả tệ hơn, nhưng các tòa nhà ở đây đều cũ kỹ cả rồi. Thiệt hại còn nhiều hơn những gì chúng ta thấy từ bên ngoài. Có những cây cột nứt, dầm gãy, tường lún. Ngay cả những tòa nhà trông còn nguyên vẹn cũng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nên ta đang dùng cái vồ này để… Yuffie, con có đang nghe không đấy?

Cô đang chăm chú nhìn những người đang làm việc trên các tòa nhà, gia cố tường và sửa chữa dầm. Khá nhiều người trong số họ bị bầm tím và băng bó.

– Mọi người có ổn không? Có ai bị thương không?

– Nhiều người bị thương lắm. Nhưng tạ ơn trời đất, ít người bị thương nặng.

– Nhưng vẫn có người bị nặng?

– Phải, rất tiếc là thế. Không phải ai cũng hồi phục, và con hay ta cũng chẳng thể làm gì nhiều cho họ. Mặt khác, các tòa nhà thì… – Godo giơ ra một cái vồ thứ hai mà ông vừa lôi từ túi dụng cụ.

– Cha nói chúng ta không thể giúp người bị thương. Nhưng cha sai rồi.

Yuffie lấy một viên materia hồi phục từ túi của mình và giơ lên trước mặt cha.

– Ồ? – Godo nheo mắt cảnh giác. – Nào, con còn cái gì khác trong cái túi đó nữa?

– Chỉ toàn mấy thứ giống thế này thôi. Con định mang về cả đống materia đủ loại, nhưng… Chà, cha biết đấy, mấy thứ dùng để đánh nhau hơi nguy hiểm, và con nghĩ tốt nhất là không nên để nó nằm vương vãi gần nhà dân, đúng không?

– Quả thực. Con rất khôn ngoan đấy.

Godo nhìn đánh giá võ đường mái đỏ.

– Sẽ tốn chút công sức đấy, nhưng chúng ta có thể lợp lại mái.

Rồi ông gầm lên với một nhóm người đang làm việc gần đó.

– Này, đằng kia! Tất cả mọi người, lại đây giúp một tay! Chúng ta cần sửa cái mái này và biến nó thành bệnh viện!

Những ngày tháng làm thợ săn materia tạm thời gác lại, Yuffie bắt đầu sự nghiệp mới với tư cách là một thầy thuốc. Bất cứ ai đến gặp đều ra về với lòng biết ơn vì sự giúp đỡ của cô. Cô vẫn khao khát được kể cho ai đó nghe về những chiến công cứu rỗi hành tinh của mình, nhưng khi chứng kiến Dòng chảy sinh mệnh đã tàn phá quê hương như thế nào, cô nhận ra rằng lòng biết ơn của bệnh nhân có lẽ còn quan trọng hơn việc tự ca ngợi bản thân.

Một số người bị thương nặng đến mức ngay cả materia của cô cũng không thể giúp họ bình phục ngay trong một lần điều trị. Nhưng với sự kiên nhẫn và tận tâm, cô đã giúp ngay cả những người bị ảnh hưởng nặng nề nhất trở nên lành lặn trở lại. Giá như mình có sức mạnh tinh thần lớn hơn, cô nghĩ. Thì phép thuật chữa lành sẽ mạnh hơn nhiều.

Về bản chất, materia là Dòng chảy sinh mệnh được kết tinh. Và vì các tinh thể rất ổn định, cần phải có một “cú hích” để giải phóng sức mạnh ra ngoài, một loại dao động hòa hưởng được thúc đẩy bởi năng lượng tinh thần của người niệm chú. Đó là một công việc vắt kiệt sức lực, và việc phải sử dụng materia cả ngày đã gây tổn hại đến tinh thần của cô.

Vào cuối mỗi buổi tối, Yuffie thường mệt mỏi rã rời, hầu như không thể mở mắt nổi. Cô sẽ hạ tấm biển PHÒNG KHÁM CỦA YUFFIE tự làm xuống và đổ gục xuống giường, cố gắng ngủ đủ giấc để phục hồi sức lực cho ngày điều trị tiếp theo.

– Ưm…

Có lẽ ngày mai mình sẽ nghỉ một bữa, cô nghĩ. Đi tìm ít Ether hay gì đó. Phải rồi. Ngay cả khi đi cùng nhóm của Cloud, họ cũng luôn tạm dừng nhiệm vụ khi hết Ether mà.

Cốp, cốp… Bang, bang…

Ai đó đang gây ra tiếng ồn khủng khiếp.

– Uuuuugh, để cho tôi yên đi được không! Tôi đang cố ngủ đây này! – Yuffie hét lên, nhưng rồi cô ngồi bật dậy.

Nhỡ đâu có ai đó đến tìm mình vì trường hợp khẩn cấp thì sao?

Cốp, cốp… Bang, bang…

Không, tiếng động quá lớn, không giống tiếng gõ cửa. Nghe giống như… . Giống tiếng búa đóng đinh.

– Thế là xong. Con cứ ngồi yên trong đó một lúc đi. – Đó là giọng của cha cô.

– Hả?

Yuffie lao ra cửa, nhưng khi cô cố mở nó ra, cánh cửa không hề nhúc nhích.

– Này! Cha, cha làm cái gì thế? Cửa không mở được!

– Ta đóng đinh nó lại rồi. Giờ thì ta muốn con tự hỏi mình tại sao. Sao con dám giấu kín một chuyện như thế chứ? Ở yên trong đó và suy nghĩ về những gì con đã làm đi!

Yuffie chẳng hiểu mô tê gì về việc tại sao mình lại bị nhốt trong chính phòng mình để “tự kiểm điểm”. Cô đã vô tình thô lỗ với ai sao? Hay dùng nhầm phép materia cho bệnh nhân?

– Cha?!

Không ai trả lời.

– Xin chào? Có ai không? – Giọng cô nghe đầy sợ hãi và cô đơn.

Nhưng rồi cô nhận ra rằng, còn hơn cả sợ hãi, cô đang mệt. Chiếc giường đang vẫy gọi.

– Đồ ngốc già nua! Đợi con ngủ xong một giấc, cha sẽ phải trả giá.

❦❦❦

Rầm!

Nghe như ai đó đang đá vào tường. Yuffie mở mắt. Cô cảm thấy đỡ hơn một chút. Ít nhất, cảm giác như cô đã ngủ được vài tiếng.

– Giờ thì sao đây?

– Yuffie, đồ ngốc!

Giọng của một cô gái trẻ, có lẽ trạc tuổi cô. Nhưng không phải người cô quen. Tại sao một người cô thậm chí không quen biết lại gọi cô là đồ ngốc? Chuyện này bắt đầu quá sức chịu đựng rồi.

Yuffie bắt đầu nổi cáu.

– Đồ ngốc thì có! Tôi đã làm gì chứ?

– Mẹ của Yuri bị bệnh là tại cô đấy!

– Bệnh ư? Sao lại là lỗi của tôi?

– Cô đã mang mầm bệnh từ Midgar về!

– Tôi thậm chí còn chẳng biết cô đang nói về cái gì!

Nhưng không có tiếng trả lời. Thay vào đó, cô có thể nghe thấy tiếng mắng mỏ trầm thấp của người lớn. Tuyệt thật, cá là họ đang bảo cô ta đừng nói chuyện với mình, Yuffie nghĩ.

Cốp!

Thỉnh thoảng, có thứ gì đó ném vào tường. Mọi người đang ném đá vào võ đường. Và đây là một trong những tòa nhà đẹp nhất Wutai, niềm tự hào của thị trấn.

Họ ghét mình đến mức ném đồ vào võ đường và làm mẻ cả tường, Yuffie nghĩ, và một cục nghẹn dâng lên trong cổ họng cô.

– Mình đã làm gì chứ?

Cô cứ lặp đi lặp lại câu hỏi đó với chính mình cho đến khi những tia nắng ban mai đầu tiên bắt đầu lọt qua các khe nứt trên tường.

– Yuffie? Này Yuffie, cậu còn ở trong đó không?

Câu hỏi kiểu ngớ ngẩn gì thế? Yuffie nghĩ. Nhưng giọng nói đó thực sự chứa đựng sự quan tâm. Cô rón rén lại gần bức tường.

– Ai muốn biết đấy?

– Tớ là Yuri. Cậu chắc không nhớ tớ đâu. Chúng ta từng chơi với nhau hồi còn bé.

Lại một giọng nói cô không nhận ra. Và cô cũng chẳng thể nhớ nổi người bạn thuở nhỏ này trông như thế nào. Nhưng cô nhớ đã nghe thấy cái tên này. “Mẹ của Yuri bị bệnh là tại cô đấy.” Hẳn là cậu Yuri đó.

– Mẹ cậu thế nào rồi? Bác ấy bị bệnh, đúng không? Có người bảo đó là lỗi của tớ.

– Mẹ tớ không ổn lắm. Không ai biết nguyên nhân là gì. Có thứ chất lỏng đen chảy ra từ tai bà ấy, và bà ấy đau đớn lắm. Chỉ nhìn thôi cũng thấy đau lòng.

– Ồ. Nghe kinh khủng thật. – Yuffie cúi đầu, cố gắng không tưởng tượng ra căn bệnh ghê rợn đó.

– Đúng vậy. Nhưng tớ không nghĩ đó là lỗi của cậu.

– Hả? – Cô ngẩng phắt lên.

– Đợi chút. Tớ sẽ đưa cậu ra khỏi đây.

Két… Két… Cô có thể nghe thấy tiếng những thanh gỗ đóng đinh bị cạy ra bằng xà beng.

Rồi cánh cửa mở ra, và một chàng trai trẻ đẹp trai với sống mũi thanh tú và mái tóc dài buộc đuôi gà xuất hiện ở ngưỡng cửa.

– Xong rồi.

– Cảm ơn.

Cô vẫn không nhớ ra người bạn thuở nhỏ này, nhưng cậu ta không cần phải biết điều đó.

– Yuri! Gặp lại cậu vui quá!

– Ồ, cậu nhớ tớ thật à!

– Tất nhiên là nhớ chứ.

Cô cảm thấy hơi tội lỗi khi nói dối, nhưng cô đang cần đồng minh lúc này, mà điều đó có nghĩa là Yuri và gần như chẳng còn ai khác trên thế giới này nữa.

– Ôi thôi. Cha cậu và những người khác kìa. Chúng ta phải té khỏi đây thôi.

Yuri đưa tay ra, và Yuffie nắm lấy nó trước khi kịp tự hỏi tại sao mình lại để cậu ta dẫn đường. Cậu kéo cô ra khỏi võ đường, và họ chạy nhanh hết sức có thể, tay vẫn nắm chặt tay.

– Yuffie! Yuffie, đứng lại! Thần linh ơi, Yuri, cậu muốn nhiều người bị bệnh hơn nữa sao?!

Với giọng nói của cha cô mờ dần phía sau, cả hai chạy ra khỏi thị trấn và lao vào vùng nông thôn. Cô ngay lập tức cảm thấy dễ chịu hơn. Cô đã quá ngán ngẩm việc bị ông già mình chỉ đạo rồi.

Yuffie và Yuri cứ thế chạy, tay trong tay suốt quãng đường. Họ tiếp tục chạy cho đến khi không còn ai đuổi theo nữa.

Rồi Yuri đột ngột dừng lại gấp đến mức cô không kìm được mà đâm sầm vào cậu.

– Lối này.

Yuri rẽ sang một hướng mới. Ngay lập tức, Yuffie nhận ra tại sao cậu lại dừng đột ngột như vậy, một con quái vật đang ở phía trước, rít lên giận dữ. Đối với một người như cô, với đầy kinh nghiệm chiến đấu với quái vật, con này chẳng phải mối đe dọa lớn, ngoại trừ nọc độc. Yuffie buông tay Yuri và chuẩn bị chiến đấu. Cô không mang theo vũ khí, nhưng nắm đấm là đủ.

– Yuffie, nó có độc đấy!

– Tớ biết.

Rồi, hoàn toàn bất ngờ, Yuffie bị một cảm giác déjà vu mạnh mẽ đánh úp. Tất nhiên rồi! Giờ mình nhớ ra Yuri là ai rồi!

Cô nhớ lại một lần họ đang chơi bên cạnh các bức tượng Da-Chao, và một vài con bọ lông lá khổng lồ bay về phía họ. Sau khi mô tả chi tiết tất cả những cách chúng có thể làm họ đau, Yuri lập tức bỏ chạy. Yuffie thì không, kết quả là bị đốt vài phát và không thể ra khỏi giường trong ba ngày.

– Tớ có materia để xử lý chất độc.

Vút! Con quái vật lao vào cô. Ngay khi Yuffie định đập nó xuống đất, một con dao nhỏ gọn bay vèo qua không khí và xuyên thủng con quái vật. Nó rơi xuống, co giật, và rồi nằm im. Yuffie nhìn chằm chằm Yuri khi cậu thu hồi con dao và trượt nó vào bao da buộc trên cánh tay. Giờ khi họ đã dừng lại, cô mới thấy cậu được trang bị đầy đủ cho việc phiêu lưu, quần áo du hành, ủng chắc chắn, giáp tay và những mảnh giáp khác.

– Cậu từng gọi tớ là đồ nhát gan. Nhớ không? Nhưng tớ không còn là một đứa trẻ con nữa đâu.

– Cậu đã định bỏ chạy lúc đầu mà.

– Chẳng việc gì phải mạo hiểm nếu tớ có thể tránh được. Nếu có chuyện gì xảy ra với tớ, mẹ tớ sẽ chỉ còn lại một mình. Đi thôi.

– Cậu có muốn nói cho tớ biết chúng ta đang đi đâu không? Mẹ cậu sẽ không lo lắng sao?

– Chỉ một lát thôi mà.

Yuri thò tay vào cái túi da đeo trên lưng và lấy ra một chiếc phi tiêu (shuriken). Nó không có sức công phá như những chiếc cỡ lớn mà Yuffie ưa dùng hiện nay, nhưng đó là loại vũ khí truyền thống của Wutai mà cô đã sử dụng gần như từ khi biết nhớ.

– Đây, tớ mang cái này cho cậu.

– Cảm ơn.

Cô ném thử chiếc shuriken. Nó xoay tít trong không khí, vẽ một vòng cung rộng và quay trở lại với cô. Cô bắt lấy nó với vẻ thờ ơ điêu luyện.

– Không tệ. – Cô nhe răng cười.

– Cậu khá đấy.

Tất nhiên là mình khá rồi. Mình vừa trở về từ một hành trình giải cứu hành tinh tuyệt vời mà lị. Ý mình là, mình đã giúp triệu hồi Dòng chảy sinh mệnh đấy! Nghiêm túc mà nói, đã đến lúc mọi người bắt đầu công nhận những gì mình đã làm.

– Cậu biết đấy, chuyện này chẳng giống một cuộc về nhà như tớ mong đợi chút nào. Một bữa tiệc chào mừng là đòi hỏi quá đáng lắm sao?

– Tớ sẽ tổ chức một bữa tiệc cho cậu vào lúc nào đó. Ở quán Rùa Thiên Đường nhé?

– Trời ạ. Nghe hoành tráng ghê. Không hề.

Họ ngồi cùng nhau trên đỉnh đồi, nơi có thể nhìn thấy ánh đèn của Wutai nhấp nháy phía xa. Mỗi lần Yuffie định bắt chuyện, Yuri lại lo lắng nhìn quanh để đảm bảo không có ai nghe thấy. Vì thế họ ngồi trong im lặng.

– Mọi chuyện ở Midgar thế nào? – Yuri hỏi sau một lúc, vẫn đang rà soát khu vực xem có ai đuổi theo không.

– Một mớ hỗn độn toàn tập. Thiên Thạch đến khá gần, và Dòng chảy sinh mệnh ập đến đẩy nó đi, và ngay cả trước đó, đã có vài vụ nổ… ồ, và một cuộc tấn công của quái vật khổng lồ nữa. Ý tớ là, tớ không có mặt ở đó để chứng kiến tất cả mọi chuyện, nhưng cũng khá tệ.

Phải. Mặc dù mình đã giúp cứu thế giới, nhưng có quá nhiều thứ mình đã bỏ lỡ.

– Thế còn về căn bệnh?

– Căn bệnh nào cơ? Tớ chẳng biết gì về bất kỳ căn bệnh nào hay cái gì đại loại thế. Tớ về đến đây, và việc tiếp theo tớ biết là ông già tớ đang đóng đinh cửa phòng tớ.

– Bác ấy không nói cho cậu biết tại sao à?

– Không. Chắc tại ổng nghĩ tớ vẫn là một đứa con nít không hiểu chuyện.

– Tớ không nghĩ thế. Tớ cá là bác ấy chỉ không biết phải nói thế nào thôi. Tớ cũng đã không biết phải nói gì với mẹ tớ.

Yuri nghe có vẻ hối lỗi vì lý do nào đó.

– Căn bệnh này tệ đến mức nào?

– Tin từ Midgar là nó thường gây tử vong.

– Ồ.

Yuffie cảm thấy tội nghiệp cho cậu, nhưng cô không thể kìm được việc đặt câu hỏi.

– Tại sao mọi người lại nghĩ là lỗi của tớ?

– Bọn tớ chỉ mới nhận được tin về nó hôm qua. Một căn bệnh khủng khiếp đang hoành hành ở Midgar. Và bọn tớ biết ngay đó là cùng một thứ mà mẹ tớ mắc phải, và cả một số người khác nữa. Nên họ họp hành gì đó và đoán là cậu đã mang nó về. Cậu là người duy nhất ở Midgar gần đây.

Yuri nhìn cô với vẻ hối lỗi, nhưng cô không nhận ra.

– Đó là toàn bộ lý lẽ của họ sao?! Chắc chắn rồi, tớ đã ở Midgar, nhưng tớ chưa gặp mẹ cậu, và tớ thậm chí còn chẳng biết những người bệnh khác là ai! Và bên cạnh đó, tớ không bị bệnh!

Cô đứng bật dậy mà không nhận ra, hét lớn. Cô muốn đấm vào thứ gì đó.

– Chuột mang mầm bệnh, nhưng chúng không bị bệnh.

– Vậy giờ cậu đang bảo tớ là chuột đấy hả?

– Không, không phải tớ. Đó chỉ là những gì mấy người già nói thôi. Và thực ra cậu đã gặp những người khác. Khi cậu điều trị cho họ ở võ đường.

– Thì sao chứ? Chuyện này thật nực cười!

– Họ bị bệnh sau lúc đó.

– Không phải lỗi của tớ!

Yuffie túm lấy cổ áo cậu. Cô biết Yuri không có lỗi, nhưng cô vẫn tức giận.

– Vậy thì hãy chứng minh điều đó đi, – Yuri nói, không hề nao núng.

Cô buông cậu ra.

– Ừ. Chắc chắn tớ sẽ làm thế! Chắc chắn phải có ai đó khác cũng từng ở Midgar. Chúng ta sẽ tìm ra chúng và vạch mặt chúng! Rồi tất cả những kẻ ngốc đã buộc tội tớ có thể đến quỳ mọp dưới chân tớ và cầu xin sự tha thứ. Bắt đầu với lão Đầu-Toàn-Phân ở nhà. Ôi trời. Họ không biết họ đang đối mặt với ai đâu!

Cô hét lên, đứng thẳng và vung nắm đấm vào thế giới.

– Cậu chẳng thay đổi gì cả. Vẫn lúc nào cũng chỉ tôi, tôi, tôi.

Câu nói đó làm cô khựng lại.

– Ý cậu là sao?

– Chúng ta nên tìm thuốc chữa, chứ không phải tìm ai đó khác để đổ lỗi. Tớ cá là chúng ta có thể làm được, nếu chúng ta hợp tác với nhau.

– Nhưng mà…

Cậu ta nói có lý. Mặc dù điều đó vẫn chẳng làm dịu đi cơn giận đang gặm nhấm dạ dày cô.

– Nếu cậu tìm ra thuốc chữa, mọi người buộc phải thay đổi ý kiến về cậu. Lúc đó cậu sẽ nhận được lời xin lỗi hay gì đó.

– Tớ đoán thế.

Cô cân nhắc điều đó. Những gì Yuri nói là đúng, và việc tìm ra thuốc chữa thực sự sẽ là điều tốt nhất và tử tế nhất nên làm. Nhưng cô vẫn muốn tìm ra ai thực sự là người có lỗi, chỉ để làm rõ ràng rằng đó không phải là cô.

– Yuffie? Mẹ tớ có thể không còn nhiều thời gian nữa. Tớ thực sự cần sự giúp đỡ của cậu.

– Được rồi.

Cô luôn có thể tìm ra thủ phạm sau.

❦❦❦

Cặp đôi bỏ lại Wutai sau lưng và đi về phía nam, đến một vùng nổi tiếng với các hang động materia. Shinra từng định xây dựng một lò phản ứng mako ở đó, nhưng người dân địa phương đã phản đối kịch liệt, dẫn đến những cuộc đụng độ gay gắt. Dù vậy, việc Shinra chọn địa điểm đó để xây lò phản ứng chỉ có thể có nghĩa một điều: Dòng chảy sinh mệnh ở đó rất mạnh.

Trước thảm họa, khu vực này chỉ có thể tiếp cận bằng những con Chocobo được nuôi đặc biệt để thồ người qua địa hình đồi núi hiểm trở. Nhưng vụ phun trào Dòng chảy sinh mệnh đã biến đổi cảnh quan, và giờ họ có thể đi bộ đến đó.

Lý do Yuri tìm đến Yuffie không phải vì cô là nghi phạm gây ra dịch bệnh. Mà là vì cô đã bị ám ảnh bởi materia từ khi còn bé.

– Chắc chắn phải có một loại materia chữa được bệnh dịch Midgar chứ nhỉ? – Yuri nói.

Đó là cái tên cậu bắt đầu dùng để gọi căn bệnh.

– Có thể.

– Cậu có người bạn nào biết chắc chắn không?

Yuri đưa một chiếc điện thoại di động mới toanh, sáng bóng về phía cô. Yuffie nảy ra một ý.

– Đợi chút.

Cô lấy chiếc máy PHS mà cô đã dùng trong suốt hành trình gần đây ra và… không có sóng. Vì thế, cô kiểm tra danh bạ để tìm số và quay số bằng điện thoại của Yuri. Chuông vừa reo chưa kịp dứt hồi đầu thì đã có người bắt máy.

– A lô, chị Tifa hả? Em đây, bạn thân nhất của chị, Yuffie đây!

Cô nói chuyện với Tifa, rồi đến Cloud, nhưng chưa ai tìm ra loại materia nào có thể chữa được bệnh dịch Midgar. Họ chỉ có thể cho cô biết tình hình ở Midgar tệ đến mức nào và không ai biết cách ngăn chặn nó. Mọi người đang chết dần chết mòn, và ai cũng sợ hãi. Họ cũng bảo cô rằng nó xuất hiện ngay sau khi Dòng chảy sinh mệnh chặn đứng Thiên Thạch.

– Mọi người cũng mù mờ như chúng ta thôi.

– Vậy là vẫn chưa có thuốc chữa?

– Này, nhìn kìa. Trông như một cái hang mới. Vào xem có materia không nào!

Yuffie trả điện thoại lại cho Yuri. Khe nứt mà cô phát hiện nằm dưới chân một vách đá dựng đứng. Có vẻ như nó vừa nứt ra khi Dòng chảy sinh mệnh biến đổi địa hình khu vực này. Cô bắt đầu chạy chậm về phía đó.

Họ dành cả tiếng đồng hồ hoặc hơn trong hang, căng mắt tìm kiếm ánh lấp lánh của materia.

– Aaa! Chẳng có lấy một mẩu vụn nào.

– Nhưng đây là hang mới mà, đúng không? Chẳng phải nghĩa là sẽ không có gì sao? Ý tớ là, không phải cần thời gian để nó tích tụ lại à? Sao cậu lại chọn chỗ này thế? – Yuri nói đầy lo lắng.

Thú thật là Yuffie cũng chưa thực sự suy nghĩ thấu đáo.

– Chà, nếu, ờ, Dòng chảy sinh mệnh phun trào khắp nơi, thì nó có thể đã làm rơi rớt lại ít materia chứ. Đúng không?

Có thể chứ? Điều đó có khả thi không? Ai mà biết được?

– Chắc vậy. Tớ đoán cậu là chuyên gia mà.

Giọng Yuri run run. Việc lang thang trong một cái hang tối tăm và phải chiến đấu với quái vật dọc đường không hẳn là chuyện vui vẻ gì. Ngay cả với Yuffie, thợ săn materia gan dạ.

– Hế lôooo! Materia ơi, ra đây đi, ra đây đi, các em ở đâu rồi! – Cô hét lên, cố gắng làm không khí bớt căng thẳng.

Nếu cô còn thấy giật mình thon thót ở một nơi như thế này, thì Yuri chắc chắn phải sợ chết khiếp. Cậu ta đã đi thám hiểm hang động bao nhiêu lần rồi? Chắc là chưa bao giờ. Cô nên nhẹ nhàng với cậu ta một chút.

– Ra ngoài một lát để tính lại chiến thuật đã.

Ngay cả trong bóng tối lờ mờ, cô cũng có thể thấy cậu nhẹ nhõm hẳn đi.

Họ đang đi về phía lối ra thì chạm trán một con quái vật mới. Thoạt nhìn, nó trông giống một con chuột chũi khổng lồ, nhưng những cái gai nhọn như kim tua tủa khắp người và đôi mắt sáng quắc tàn độc cho thấy nó là một thứ khác hẳn.

– Con này dễ ợt!

Yuffie khoác lác, hy vọng khích lệ tinh thần Yuri, và không lãng phí thời gian ném chiếc shuriken đi. Nó trúng đích, nhưng con quái vật phản công bằng cách phun một quả cầu lửa vào họ. Cô né được, chỉ trong gang tấc, trong khi phía sau cô Yuri cũng kịp nhảy sang một bên trong cơn hoảng loạn. Quả cầu lửa nổ tung trên mặt đất giữa hai người.

– Yuffie, coi chừng! – Cô nghe Yuri gọi. Yuri đang nhìn chằm chằm vào chỗ quả cầu lửa vừa nổ.

– Thần tốc hộ thân! – cậu hét lên.

Trong cùng khoảnh khắc đó, chiếc shuriken quay trở lại tay Yuffie như một cái boomerang, và cô ném nó đi lần nữa. Lưỡi dao xoay tít của nó cắm phập vào giữa hai mắt con quái vật, và nó ngã xuống chết tươi. Chiến thắng thuộc về họ.

– Ôi trời, Yuffie, tớ vừa định hạ gục nó mà.

– Quáaaa chậm. Tớ không thể tin được là cậu lại mất nhiều thời gian đến thế, – cô nói. Cô hối hận ngay vì sự gay gắt của mình. – Nhưng tớ có thể thấy là cậu đã luyện tập chăm chỉ.

– Tớ có thể phản ứng chậm, nhưng tớ có thể bù đắp bằng kỹ năng.

– Có thể. Nhưng nếu không nhanh thì cũng chẳng quan trọng đâu. Tốc độ là tất cả, dù là tấn công hay phòng thủ. Hiểu chưa?

Yuffie kiễng chân lên, định làm một màn trình diễn tốc độ của mình thì…

– Yuffie, nhìn kìa! – Yuri lùi lại, nỗi sợ hãi hiện rõ trên mặt. – Dưới đất ấy!

Một loại chất lỏng nào đó đang rỉ ra từ vết lõm trên mặt đất nơi quả cầu lửa của con quái vật vừa nổ. Trong ánh sáng lờ mờ, họ không thể chắc chắn đó là gì—nhưng bằng cách nào đó, họ biết đó không phải là nước bình thường. Yuffie rùng mình. Nó làm cô nổi da gà. Như thể nó tỏa ra một loại tà khí nào đó.

– Ra khỏi đây thôi, – Yuffie nói, bắt đầu chạy nước rút.

Phía sau họ, dòng nước bắt đầu chảy mạnh hơn. Nó bắt đầu phun ra khỏi mặt đất thành những tia lớn, leo lên các bức tường và trần hang, như thể đang tìm đường thoát ra ngoài. Nó chảy ngày càng nhanh, đuổi kịp họ. Những giọt nước nặng trịch rơi xuống từ trần hang, và họ phải che đầu bằng tay khi chạy. May mắn thay, họ đã thả các dấu hiệu ở những ngã ba để chỉ đường ra, và chẳng bao lâu sau họ đã đến được lối ra và lao ra ngoài trời.

Phong cảnh tắm trong ánh trăng, và ở ngoài này sáng hơn trong hang rất nhiều. Yuffie quay lại nhìn và thấy dòng nước đã dừng lại bên trong hang, nhưng nó vẫn nhỏ giọt từ trần xuống và làm sàn hang ướt đẫm, bóng loáng. Ngay cả ở ngoài này, với ánh trăng chiếu vào miệng hang, dòng nước trông vẫn đen kịt như mực.

– Tớ chắc chắn thứ đó không phải là nước.

Yuri không trả lời. Thực tế là cậu không hề ở bên cạnh cô.

– Yuri!

Cô do dự trong tích tắc, rồi lao ngược trở lại vào trong hang. Cô tìm thấy cậu chỉ cách cửa hang vài bước chân, ngã gục trên sàn. Cô cố giúp cậu đứng dậy, nhưng chân cậu không còn chút sức lực nào. Tốt nhất là cô có thể đỡ cậu ngồi dậy.

– Đứng dậy đi! Yuri, cậu phải đứng dậy!

– Tớ không thể. Cứ bỏ tớ lại đi, Yuffie. Không thì cậu sẽ…

– Đừng có ngốc thế! Tớ không thể thay cậu chăm sóc mẹ cậu được đâu!

Yuffie xốc nách cậu lên và bắt đầu kéo cậu đi giật lùi.

– Quá muộn rồi, – Yuri lầm bầm khi chất lỏng màu đen rỉ ra từ khóe miệng cậu.

Ở đâu đó giữa các hang động và Wutai, Yuffie ngã gục xuống đất, kiệt sức.

– Cố lên nào, Yuri. Cố đi bộ giúp tớ với. Nếu cậu chết ở đây, đó cũng sẽ là lỗi của tớ. Yuri bỏ đi với Yuffie, người vừa ở Midgar về, và rồi cậu ấy chết vì bệnh dịch Midgar? Tớ sẽ không bao giờ thuyết phục được họ rằng đó không phải lỗi của tớ đâu!

– Đó không phải lý do… – Yuri chỉ có thể thốt ra vài từ một lúc, như thể việc thở cũng làm cậu đau đớn – …cậu đã kéo tớ… suốt quãng đường về đây…

– Ừm, đúng là thế đấy.

– Không. Cậu không thể… lừa tớ đâu…

Cậu ngập ngừng, không thể nói hết câu.

Hoảng hốt, Yuffie ghé sát vào mặt cậu. Vẫn ổn. Cậu ấy vẫn còn sống. Mình chỉ cần đưa cậu ấy về với mẹ cậu ấy thôi. Cô đứng dậy và luồn tay xuống dưới nách cậu lần nữa.

– Cô trông như đang cần giúp đỡ đấy.

Giật mình bởi giọng nói, Yuffie quay phắt lại. – Red!

– Phiền cô gọi tôi là Nanaki được không? – Red XIII nói. Cô không thể không nhận thấy giọng cậu có vẻ hơi cáu kỉnh.

– Cậu làm gì ở đây thế? – cô hỏi.

– Tôi đang trong hành trình tìm kiếm những thứ để ghi nhớ. Mới chỉ bắt đầu thôi.

Ngay cả khi cõng Yuri trên lưng, Nanaki vẫn chạy những bước dài dễ dàng trên địa hình gồ ghề. Yuri nằm vắt vẻo sấp mặt xuống, gần giống như một bọc quần áo mang đi giặt, và Yuffie chạy bên cạnh họ, giữ tay lên người bạn mình để cậu không bị trượt xuống. Nanaki kể với cô rằng Wutai là điểm dừng chân đầu tiên trong hành trình của cậu, và cậu định đi về phía đông từ đó. Cậu bắt đầu với Wutai vì đó là điểm cực tây của thế giới được biết đến.

Với niềm tự hào của một người bản xứ, Yuffie thông báo với cậu rằng, thực ra, Wutai là trung tâm của thế giới, chia đôi biển cả mênh mông ở phía tây và đất liền ở phía đông. Yuffie thấy Yuri rung lên bần bật và trong một giây, cô sợ cậu đang lên cơn co giật. Nhưng khi nhìn kỹ mặt cậu, cô thấy cậu đang cười khúc khích. Thứ chất lỏng đen đã ngừng chảy ra từ miệng cậu.

– Nanaki, kể chuyện gì cho bọn tớ nghe đi. – cô thì thầm với cậu.

– Hừm… – Nanaki suy nghĩ một chút. – Được rồi. Vậy là tôi có một cái điện thoại di động mới. Khi tôi trở lại Midgar cùng Cloud và Tifa, có một thương gia đang phát miễn phí toàn bộ hàng trong kho vì, theo lời ông ta, hơn bất cứ thứ gì, mọi người cần giữ liên lạc trong cơn khủng hoảng thế này. Ông ta là một người tốt, hử? Đó là những mẫu điện thoại đắt tiền đấy, và mọi người cứ bảo tôi là cái máy PHS cũ của tôi lỗi thời rồi, nên tôi lấy một cái.

– Chắc khó dùng lắm với một gã có móng vuốt nhỉ. Tớ cá là chẳng bõ công.

– Nhắn tin đúng là hơi lóng ngóng, tôi thừa nhận thế. Màn hình dính đầy vết lưỡi, và lúc nào cũng ướt nước dãi, chắc không tốt cho máy lắm đâu. Tôi hiếm khi ghen tị với con người, nhưng ngón cái đối xứng sẽ hữu ích thật đấy. Tôi cứ nghĩ mãi về chuyện đó.

Rồi Nanaki chợt có một ý nghĩ, và cậu nheo mắt nhìn cô đầy nghi ngờ.

– Mà tại sao cô lại quan tâm xem tôi dùng nó dễ hay khó chứ?

– Ồ, thôi nào! Cậu hầu như không dùng được nó, chính cậu vừa nói thế còn gì!

Cô đứng chắn ngay trước mặt cậu, và cậu dừng lại.

– Nó sẽ hữu ích hơn nhiều cho một người như tớ. Nên đưa nó cho tớ đi!

Cô bắt đầu lục lọi đống đồ đạc buộc trên người cậu.

– Cô nghiêm túc đấy à? Cô đang thực sự định trấn lột tôi đấy. – Nanaki phản đối khi Yuffie tìm thấy một cái dây đai giấu trong bộ lông dày của cậu.

Nó có vẻ quấn quanh cổ cậu, giống như một cái đai tiện ích đeo sai chỗ, và cô cúi xuống để kiểm tra nó. Có một cái túi da nhỏ nhưng chắc chắn gắn vào đó.

– Hê hê. Bắt được rồi nhé.

– Yuffie, tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ tha thứ cho cô vụ này đâu.

– Hoàn hảo. Thế thì cậu cũng sẽ không bao giờ quên tớ.

Nanaki có vẻ cam chịu số phận mất điện thoại khi cô cúi xuống và đưa tay về phía cái túi.

– Yuffie, lấy của tớ này, – Yuri nói. – Tớ có một cái y hệt.

Một khoảng lặng.

– Lấy ở Midgar.

– Khoan, cái gì cơ? Midgar á? Bằng cách nào?

– Tớ cũng đã ở đó.

– Nhưng thế thì cậu… – Đã lờ mờ hiểu ra ý nghĩa của chuyện này, Yuffie hoàn toàn mất bình tĩnh. – Đồ khốn kiếp!

– Tớ xin lỗi. Tớ nghĩ tớ đã mang mầm bệnh về Wutai. Và mẹ tớ bị lây từ tớ. Bạn bè của bà lại lây từ bà… Và tớ nghĩ, nếu tớ có thể tìm ra cách chữa trị… thì việc lỗi tại ai sẽ không còn quan trọng nữa…

Yuffie nhìn chằm chằm vào cậu, chết lặng.

– Nanaki, cậu cho tớ xuống được không? Cảm ơn.

❦❦❦

Họ ngồi trên đồng cỏ, ngắm nhìn những ngọn cỏ cao dập dờn trong gió. Nanaki gối đầu lên hai chân trước.

Yuri thú nhận tất cả. Mẹ cậu đã ngã bệnh từ nhiều tháng trước, không phải bệnh dịch Midgar mà là một căn bệnh khác thường gặp ở vùng này. Bệnh tình trở nặng, bà ngày càng yếu đi và bắt đầu nói về cái chết. Yuri quyết tâm phải làm gì đó. Cậu nhớ đến Yuffie, cô bạn thuở nhỏ, và niềm đam mê săn lùng materia của cô. Vì thế cậu quyết định tự mình đi tìm materia.

Nhưng cậu không đủ gan dạ để một mình dấn thân vào vùng hoang dã tìm materia tự nhiên. Thay vào đó, cậu đến Midgar, hy vọng có ai đó trong Shinra sẽ cho cậu một ít. Không may, cậu đến nơi ngay lúc Thiên Thạch xuất hiện trên bầu trời. Ngày nào cậu cũng lết bộ lên Tòa nhà Shinra, cố gắng tìm người chịu lắng nghe câu chuyện của mình và cho cậu materia, nhưng công ty đang rối ren, chẳng ai rảnh rang để ý đến một thằng nhóc rách rưới từ vùng quê. Khi cậu xoay xở tóm được một nhân viên có vẻ thông cảm, họ bảo cậu rằng materia là thiết bị quân sự và không phải để bán, ít nhất là không phải bởi Shinra.

– Rồi… ngày đó đến. Tớ trốn trong nhà trọ ở khu ổ chuột và vượt qua đợt phun trào của Dòng chảy sinh mệnh. Sáng hôm sau, mọi người ở phía trên đều chạy xuống khu ổ chuột, nhưng tớ vẫn cố len ngược dòng người để đi lên. Tớ đã đi ngang qua rất nhiều người bệnh.

Khu vực quanh trụ sở Shinra là một vùng thảm họa, và Yuri nhận ra thế giới đã thay đổi, cậu cần phải quay về Wutai. Khi về đến nhà, mẹ hỏi cậu đã đi đâu, và cậu nói dối rằng mình đã đến Gold Saucer để xả hơi.

– Tớ không chịu nổi việc phải nói với mẹ rằng tớ đã đi tìm materia để chữa bệnh cho bà nhưng lại trở về tay trắng.

– Tớ hiểu cảm giác đó. – Yuffie nói. Cô vẫn còn giận vì cậu đã giữ im lặng để mọi người đổ lỗi cho cô, nhưng nói ra lúc này cũng chẳng ích gì.

– Cậu biết không, – Nanaki chen vào. – Có người nói rằng materia chứa đựng trí tuệ của người Ancient.

– Ừ, tớ có nghe nói thế, – Yuri đáp.

– Có thể người Cổ nhân cũng không chữa được bệnh của mẹ cậu. Nó có thể chưa tồn tại vào thời đại của họ. Vì thế loại materia mà cậu cố tìm kiếm có khả năng là không tồn tại ngay từ đầu. – Nanaki trầm ngâm.

– Nanaki! Sao cậu cứ phải tiêu cực thế hả? Họ thực sự rất thông thái, tớ cá là họ hoàn toàn có thể chữa được nó vào lúc nào đó.

– Vậy tại sao chưa từng có ai tìm thấy loại materia đó chứ? Chắc chắn nếu nó thực sự tồn tại, nó đã phải xuất hiện… Ái dồi ôi!

Yuffie búng mạnh vào mũi Nanaki. Cô nghi ngờ cậu nói đúng, và điều đó làm cô tức giận. Bởi vì nếu có những căn bệnh ngoài kia không có materia chữa trị, thì có lẽ cũng chẳng có loại materia nào ngăn chặn được thứ bệnh dịch khủng khiếp khiến người ta rỉ ra chất nhờn đen và chết trong đau đớn kia.

– Trời ạ, Nanaki. Cậu đúng là đồ đáng ghét.

– Tôi đã làm gì sai chứ?

Họ mới rời Wutai có hai ngày, nhưng khi đến gần, họ thấy một tòa nhà mới đã được dựng lên vội vã cách thị trấn một đoạn ngắn.

– Cái gì thế kia? Nanaki, cậu đi thám thính xem!

– Tôi á? – Nanaki ngơ ngác, nhưng cũng lanh lẹ chạy đi khi thấy Yuffie dợm tay định búng mũi cậu cái nữa.

– Tớ không nghĩ cậu ấy thích bị cậu làm thế đâu. – Yuri cười khúc khích. Thật tốt khi nghe cậu cười.

Thực tế là cậu trông đã khá hơn. Nếu Nanaki và mình cứ tiếp tục diễn hài thế này, có khi Yuri sẽ cười cho đến khi cái bệnh dịch Midgar kia biến mất luôn không chừng.

Nanaki sớm quay lại.

– Có giường bên trong. Khoảng mười cái. Bốn cái đã có người nằm. Những người đó trông như bị mắc bệnh dịch vậy.

Yuffie và Yuri nhìn nhau.

– Yuri, leo lên nào, – Nanaki nói.

Yuffie phóng đi mà không đợi Yuri leo lên lưng Nanaki. Cô chạy đến căn chòi và tìm một ô cửa sổ nhỏ để nhìn trộm. Đúng như Nanaki báo cáo, bốn người dân thị trấn đang nằm trên giường.

– Cái gì thế này? – Cô quay lại hỏi Nanaki.

– Cách ly. Dân làng tin rằng căn bệnh này lây lan, nên họ giữ người bệnh tránh xa ra. Ít nhất thì trông có vẻ là vậy.

– Vậy là họ tống khứ những người bệnh ra đây, giữa đồng không mông quạnh thế này á?

Yuffie nói, rồi đi vòng quanh tìm lối vào.

– Yuffie, khoan đã!

Phớt lờ sự phản đối của Nanaki, cô bước vào trong.

– Không, không, không. Thế này thật khủng khiếp! – cô hét lên chẳng với ai cụ thể.

– Chào Yuffie. Thật ngạc nhiên khi thấy cháu ở đây. Nhưng sao cháu lại tức giận thế? – một trong những bệnh nhân bình tĩnh nói.

Có gì đó quen thuộc trong giọng nói của người phụ nữ. Là mẹ của Yuri.

– Người bệnh cần được chăm sóc, chứ không phải bị tống vào cái chòi bên ngoài thị trấn thế này! Thế là không đúng!

Yuffie biết tại sao dân làng làm thế, nhưng cô không thể chấp nhận được.

– Thôi nào, cháu yêu. Khi có bệnh truyền nhiễm lây lan, người ta cần cách ly mọi người. Chắc chắn cháu biết điều đó mà, – mẹ Yuri nhẹ nhàng đáp.

– Nhưng… nhưng mà…! – Đó là từ duy nhất cô thốt lên được.

– Ồ, tuyệt thật. Họ xây hẳn một ngôi nhà riêng cho chúng ta này. – Yuri nói khi Nanaki cõng cậu vào.

– Cậu nghĩ chuyện này buồn cười lắm sao?

– Nghe này, không có gì to tát đâu. Mọi người đang sợ hãi. Họ còn làm gì được nữa chứ? Chỗ này ổn với chúng tớ cho đến khi cậu tìm ra thuốc chữa.

Tớ ư? Nhỡ tớ không tìm được thì sao? Yuffie muốn hỏi. Nhưng thay vào đó, cô nuốt trôi cục tức.

– Trời ạ! Làm như tôi cần nghỉ ngơi hay gì ấy!

Yuffie dành hai tuần để chăm sóc các nạn nhân của bệnh dịch Midgar. Bất chấp việc cách ly, những bệnh nhân mới vẫn tiếp tục được đưa đến bệnh viện dã chiến. Một ngày nọ, cha cô đến thăm, giữ khoảng cách cảnh giác với căn chòi.

– Có thể nó không lây đâu. Mọi người vẫn đổ bệnh ngay cả khi đã cách ly. Nghĩa là… chà, có lẽ chúng ta đã quá vội vàng. Ta xin lỗi.

Nhưng lời xin lỗi của Godo chẳng làm tinh thần Yuffie khá hơn chút nào. Giờ thì quan tâm làm quái gì chuyện đó! Chúng ta vẫn phải tìm ra nguyên nhân gây bệnh, cô nghĩ.

Cô bảo Nanaki cần phải đi ra thế giới và cố gắng tìm hiểu thêm về bệnh dịch, và cô ra lệnh cho cậu rời đi ngay trong ngày hôm đó. Cho đến nay, căn bệnh chỉ ảnh hưởng đến con người, nhưng cô không muốn mạo hiểm. Không cần thiết để cậu nán lại cái nơi đầy bệnh tật này.

– Này Yuffie, tớ nghĩ tớ tìm ra rồi, – Yuri nói. – Tại sao một số người bị bệnh còn một số thì không.

– Giả thuyết của cậu là gì?

– Chà, những người ở trong này hoặc là đã bị bệnh sẵn, như mẹ tớ, hoặc bị thương nặng khi Dòng chảy sinh mệnh đánh trúng. Họ đều đã chuẩn bị tinh thần để chết.

– Cậu chắc không?

– Ừ. Ý tớ là, bọn tớ đã nói chuyện rất nhiều trong căn chòi này. Ai cũng giống nhau cả. Kể cả tớ.

– Cậu đã nghĩ mình sắp chết á? Khi nào? – Yuffie giật mình hỏi.

– Trong hang động. Nhớ lúc tớ ngã xuống và bị bao phủ bởi thứ nước kỳ lạ đó không…  Ồooo!

Họ nhìn nhau.

– Có thể nào đó là nguồn gốc không? – Yuffie buột miệng.

Điều đó nghe rất hợp lý. Nước có thể là nguyên nhân gây bệnh. Yuffie lập tức hỏi tất cả bệnh nhân xem họ có uống hay tắm bằng thứ nước nào cảm thấy lạ hoặc sẫm màu hơn bình thường không.

Cô không đi đến kết luận chắc chắn nào. Mọi người đều nhận thấy nước có vị khác đi kể từ khi Dòng chảy sinh mệnh quét qua thị trấn, nhưng điều đó không làm họ lo lắng. Wutai lấy nước từ giếng, và nước thường có vị lạ sau các trận động đất, khi bụi và trầm tích rơi vào mạch nước ngầm. Một số người bệnh đã bị Dòng chảy sinh mệnh đánh trực tiếp. Những người khác có thể đã uống phải nước giếng bị ô nhiễm vì lý do nào đó. Chưa có gì được chứng minh, nhưng Yuffie cảm thấy như họ đang tiến gần hơn đến câu trả lời.

Yuffie và Yuri kể cho Godo những gì họ tìm được, và cùng nhau họ viết ra một danh sách ngắn các quy tắc cho những người chưa bị nhiễm. Cẩn trọng với mọi nguồn nước. Cố gắng đun sôi tất cả nước trước khi uống và tắm rửa. Đừng suy nghĩ về việc mình sẽ chết như thế nào.

❦❦❦

Trong năm tiếp theo, Yuffie luân phiên giữa việc ở lại Wutai chăm sóc bệnh nhân và đi ra nước ngoài tìm kiếm phương thuốc. Cô cố gắng chỉ làm một trong hai việc, nhưng khi ở bên bệnh nhân, cô lại lo lắng rằng mình nên ra ngoài tìm thuốc chữa, và khi đang đi, cô lại lo cho bệnh nhân và khao khát được trở về với họ.

Họ phải xây căn chòi thứ hai. Ba đứa trẻ bị bệnh, tất cả đều là anh em, tám, sáu và bốn tuổi. Yuffie buồn lòng khi tưởng tượng những đứa trẻ nhỏ như thế lại nghĩ mình sắp chết, nhưng khi chúng kể cho cô nghe chuyện đứa nhỏ nhất ngã xuống sông, và hai đứa lớn bị cuốn vào dòng nước khi cố cứu em, và chúng suýt chết đuối… chà, đó là sự xác nhận thêm rằng cô và Yuri có thể đã đúng.

Geostigma, thế giới bắt đầu gọi nó như vậy. Thứ nước đen kỳ lạ đó là vật trung gian. Căn bệnh xâm nhập vào cơ thể con người khi họ buông xuôi, khi ý chí sống của họ suy sụp.

Mẹ của Yuri qua đời. Yuri vẫn cười đùa, như thể cậu đã thề với bản thân rằng Yuffie sẽ không bao giờ thấy cậu tắt nụ cười.

Một năm nữa trôi qua. Geostigma vẫn đang lan rộng mà không có thuốc chữa trong tầm mắt. Đến lúc này, các nhà nghiên cứu và bác sĩ trên khắp thế giới đang đi đến những kết luận tương tự về bản chất căn bệnh, nhưng hầu hết người dân thường vẫn tin rằng người nhiễm bệnh có khả năng lây lan, nên nạn nhân và cả gia đình họ thường phải sống trong điều kiện tồi tệ. Bị đẩy vào hoàn cảnh khốn cùng như vậy, các thành viên khác trong gia đình có nguy cơ mắc bệnh cao hơn, điều này chỉ càng làm cho huyền thoại dai dẳng kia khó bị bác bỏ.

Yuffie đang đến gần Corel thì nghe thấy tiếng gầm gừ cơ khí từ xa. Cô không thể xác định nó đến từ đâu cho đến khi nhìn lên và thấy một chiếc tàu bay khổng lồ đang đến gần. Cô vẫy tay. Cô chưa từng thấy chiếc tàu bay này trước đây… nhưng chắc chắn, cô nghĩ, Cid phải ở trên đó.

– Nàayy! Dưới này này!

Cô nhảy cẫng lên và vẫy tay điên cuồng, nhưng chiếc tàu bay khổng lồ vẫn lừ đừ bay đi, có vẻ không hay biết gì.

Cô có nghe nói Cid đang cố chế tạo một cỗ máy mới chạy bằng dầu mỏ thay vì mako. Mọi người bảo anh sẽ không bao giờ làm được, nhưng có vẻ như anh đã chứng minh họ sai. Chẳng ngạc nhiên chút nào.

Con tàu đang hướng về phía tây, về hướng Thị trấn Rocket. Yuffie đang nghĩ có lẽ mình cũng nên đến đó, thì thấy chiếc tàu bay vòng lại. Nó hạ xuống cách cô một đoạn ngắn, đủ xa để cô không bị thổi bay bởi luồng gió từ những cánh quạt khổng lồ. Khi con tàu đã đáp xuống, cô chạy lại gần, vẫy tay vui sướng.

– Này!

Cửa nắp mở, và Nanaki phóng vụt ra, lao thẳng về phía cô. Yuffie dang tay định ôm, nhưng khi Nanaki nhảy lên, cô nghĩ lại và né sang một bên vào phút chót.

Cậu nhìn lại cô đầy trách móc.

– Tại sao cô lại né?

– Trời ạ, Nanaki. Nhìn cậu xem… cậu to xác quá. Tôi có việc tốt hơn để làm thay vì bị đè bẹp dí đấy.

– Tôi vẫn kích cỡ như lần trước chúng ta gặp nhau mà.

– Chắc tại trông cậu hung dữ hơn hay sao ấy.

– Tôi cho rằng tôi sẽ phải coi đó là một lời khen vậy.

– Chào nhé, Yuffie! – Cid sải bước tới, trông khỏe khoắn và tự tin. Ông ấy giảm cân à?

– Em đoán cái kia là của anh hả? – cô nói, hất hàm về phía con tàu.

– Chuẩn cơm mẹ nấu rồi! Công việc chết tiệt để đưa cái thứ khốn kiếp đó lên trời đấy, anh nói cho cô biết. Đây là chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của nó.

– Trông có vẻ mọi thứ đều hoạt động tốt.

– Cũng tàm tạm. Cái động cơ chết tiệt ngốn nhiên liệu như điên. Chỉ còn đủ để đưa nó đi nửa vòng thế giới thôi.

– Anh có kiếm thêm được không? Nhiên liệu ấy.

– Anh đành phải đặt hết hy vọng vào cái gã Barret dở hơi kia, nên cũng chẳng nín thở mà chờ đâu. Hắn đang đi tìm mỏ dầu mới. Bọn anh đã đóng gói hết khoan với tháp, sẵn sàng lên đường ngay khi hắn hú một tiếng.

Bất chấp vẻ thiếu tin tưởng vào khả năng của Barret, giọng Cid nghe đầy hy vọng.

– Ồ, vậy là anh đã gặp Barret rồi sao?

– Ừ. Còn rầu rĩ hơn cả bình thường, nhưng anh đoán có lẽ hắn đã bắt đầu thông suốt rồi. Ít nhất thì lúc đi trông hắn cũng có vẻ vui. Thế, muốn đi một vòng không?

– Em ổn, cảm ơn anh.

– Cô từ chối anh đấy à? Vẫn chưa hết cái bệnh say tàu xe chết tiệt đó sao?

Làm như bị say xe là một sự lựa chọn ấy, Yuffie nghĩ, rồi quyết định bật lại.

– Đúng thế. Và em cũng không định “hết” đâu. Ninja vĩ đại Yuffie chỉ có một điểm yếu hoàn toàn không liên quan này thôi, và đó chỉ là vì những tên ngốc như anh sẽ lo lắng phát sốt lên nếu một người phụ nữ không có điểm yếu nào cả.

– HÀ HÀ HÀ! Cô không cần lo về vế sau đâu, cô có đầy điểm yếu ra đấy!

Chết tiệt, cô nghĩ. Lại thua rồi. Nhưng cô không kìm được nụ cười.

– Dù sao thì. Anh sẽ không ép cô lên tàu. Nhưng hãy bảo trọng, và cứ tiếp tục làm những gì cô đang làm nhé.

Cid quay người rời đi. Điều đó nhắc cô nhớ ra.

– Này, Cid.

– Gì?

– Chắc chắn phải có một loại materia chữa được Geostigma. Đúng không anh?

Nanaki quay mặt đi khi cô nói điều đó.

– Còn tùy. Cô nghĩ sao? – Cid hỏi, nhìn thẳng vào mắt cô.

– Em biết là có! – Yuffie nói, to và kiên quyết.

Anh chỉ tay vào cô và gật đầu chắc nịch.

– Thế thì cô sẽ tìm thấy nó! – Anh tuyên bố. Và đó là lời tạm biệt của anh.

Phải rồi, Yuffie nghĩ, nhìn anh đi bộ trở lại con tàu. Anh ấy chỉ nói thế thôi. Anh ấy đang giả vờ biết tuốt giống hệt mấy lão già hay làm. Nhưng… anh ấy đã nói chính xác những gì mình muốn nghe.

Chẳng bao lâu sau, động cơ gầm lên, và con tàu bay vút lên bầu trời. Nó nghiêng cánh về phía Thị trấn Rocket và từ từ nhỏ dần về phía xa.

– Ấy chết, – Nanaki lẩm bẩm. – Ông ấy bỏ quên tôi rồi.

– Cậu có thể đi cùng tớ.

– Cô định đi đâu?

– Hang động materia ở phía bắc.

Biểu cảm của Nanaki rất khó đọc, nhưng nhìn cái cách cậu cứ nhìn về phía con đường, cô biết cậu muốn nói gì đó.

Cô nhảy lên lưng cậu và chồm tới ôm lấy cổ cậu, rồi nắm lấy cổ tay trái bằng tay phải và siết chặt sao cho cánh tay trái thít vào họng cậu.

– Yuffie, cô đang siết cổ tôi đấy…

– Nói đi! Cậu có điều muốn nói với tớ, nên nhả ra ngay! Nhanh lên!

– Được rồi, được rồi. Buông tôi ra đã!

Cô nới lỏng tay.

– Tôi muốn nói y hệt điều tôi đã nói trước đây. Tôi nghĩ cô đang theo đuổi một nhiệm vụ ngu ngốc. Cô có thể lục tung mọi hang động trên thế giới này, và cô sẽ không bao giờ tìm thấy materia chữa bệnh đâu.

Yuffie không nói gì và siết chặt tay lại lần nữa.

– Đau đấy!

– Geostigma còn đau hơn.

– Được rồi.

Nanaki nhún vai và bắt đầu chạy nước kiệu về phía bắc với Yuffie trên lưng. Đung đưa trên lưng Nanaki, cô mỉm cười với chính mình. Cậu chẳng hiểu gì cả, người bạn bốn chân ngốc nghếch của tớ ơi. Cuộc tìm kiếm của tớ đang mang lại cho họ hy vọng, ở Wutai kia kìa. Yuri và tất cả những người khác. Nên tớ sẽ tiếp tục tìm kiếm. Thợ săn materia này chưa nghỉ hưu đâu!

Chương trước Trang chính Chương sau

You might also like
Leave A Reply

Your email address will not be published.