[Final Fantasy X-2.5 ~Eien no Daishō~] Boy’s Side

0

1

Tidus đang cuộn tròn người ôm lấy đầu gối và lơ mơ ngủ trong bóng tối. Đột nhiên tận sâu trong tâm trí anh những hình ảnh được liên kết lại. Đó là những thứ có thể nhìn thấy ngay trước mắt hay là những quang cảnh nằm trong kí ức, chính bản thân Tidus cũng không thể phân biệt rõ. Trước mắt anh, một người đàn ông có tấm lưng rộng với mái tóc dài buông xõa đang ôm lấy một người phụ nữ nhỏ bé trong lòng. Họ giờ đã không còn tồn tại, cha mẹ của anh. Vào một ngày cha anh hoàn toàn biến mất còn mẹ anh đã qua đời sau đó vì quá đau buồn. Anh đang sống lại những ngày tháng thống khổ vì đã gây ra những tổn thương sâu đậm cho mẹ dù bản thân đã tự nhủ phải động viên an ủi bà.

Ngay sau đó, Tidus thấy mình ở giữa một đám đông, anh đang trả lời với vẻ mặt đắc ý cùng giọng nói phấn khởi. Phải chăng những vết thương trong lòng đã hoàn toàn lành lại. Thật kỳ lạ, trong lúc chính bản thân đang cố gắng hết sức để tâm trạng có thể trở lên tốt hơn, những nghi vấn đã hoàn toàn tan biến.

Một con quái vật khổng lồ đã tấn công thành phố nơi anh sinh sống – Zanarkand. Anh đã từng trông rất nực cười khi bỏ chạy trong hoảng loạn vì sợ hãi.

「Đừng lo, thứ ấy đến đây chỉ để đón cháu」

Chẳng mấy chốc Tidus đang bơi trong biển nước ở Spira và dạt đến một lục địa lớn. Vô cùng bối rối vì đó là một thế giới hoàn toàn khoác biệt so với quê hương của mình, thế nhưng nhờ vào sự tốt bụng và đối đãi thân thiện của con người nơi đây, bằng cách nào đó Tidus đã lấy lại được nụ cười, anh trở nên thân thiết với họ và cùng nhau bắt đầu một cuộc hành trình. Anh đã vung kiếm và đứng lên chiến đấu chống lại quái vật.

Khi bản thân nhận ra, anh biết mình đã yêu, một tình yêu chớm nở ngay từ lần đầu gặp mặt, nhưng số phận cay đắng đã sắp xếp phải chia ly. Không muốn chấp nhận vận mệnh này, anh chiến đấu chống lại nó, nhưng rồi mọi chuyện vẫn không thể thay đổi.

Tidus nhìn thấy một biển mây. Đó chính là kí ức ngày anh phải rời xa Spira. Trên boong tàu airship, cố gắng làm ra vẻ hiên ngang, Tidus lao đi và nhảy vào không trung, nhưng trong tim anh như đang chịu ngàn vết cứa.

「Yuna…」

Ngôn từ ấy vừa ngân vang, anh vươn đầu vùng dậy

「Yuna… anh đã về rồi đây」

Tầm nhìn trở lên rõ ràng hơn, ánh sáng dần lan tỏa tại thế giới nơi bóng tối bao trùm mà Tidus đang ở, cuối cùng anh cảm giác rằng mình đã có thể thoát ra khỏi đêm đen đầy hỗn độn này.

「Đi thôi」

Với tinh thần phấn chấn Tidus đạp mạnh về phía trước và tiến gần hơn đến với thế giới của Yuna. Chẳng mấy chốc anh cảm nhận rõ nơi đó đang ở ngay phía trước mặt mình, lằn ranh giữa “Thế giới này” và “Thế giới kia”. Anh nhìn thấy bức tường ánh sáng, thứ tượng trưng cho thế giới rực rỡ kia đang nhấp nháy như mời gọi mình. Cao hơn nữa, cao hơn nữa. Bơi lội chính là thứ mà Tidus đắc ý nhất.

「Chói quá đi…」

Xuyên qua bức tường ánh sáng, thứ đang đợi anh ở phía trước là một thế giới với màu xanh trắng của mây trời. Tidus đứng hình trong xúc động khi bầu không khí nồng hậu ấy lan tỏa khắp từ mũi cho đến tận phối, anh gần như đã quên mất cái cảm giác kích thích khứu giác này.

Trải rộng trước mắt anh lúc này chính là biển, biển chạy dài tới tận chân trời. Trong lúc đang cảm nhận sự rộng lớn vô biên ấy, Tidus nhận ra có vật gì đó khổng lồ đang chuyển động ngay dưới chân mình, chính là thứ mà vừa mới đây anh còn vùng vẫy trong đó, bóng đêm chuyển mình như một thực thể sống. Nếu bất cẩn bỏ qua nó có thể anh sẽ bị kéo ngược trở lại.

「Đến lúc đi rồi. Cuối cùng mình đã trở về」

Quay người lại phía sau, hòn đảo Besaid hiện ra ngay trước mắt. So với lần đầu tiên đến đây, hòn đảo hoàn toàn không hề thay đổi. Ở trung tâm, một tam giác màu xanh như một ngọn núi nhỏ vươn mình lên cao, bãi cát chạy dài trên biển vẫn luôn được những con sóng gột rửa.

Tidus đưa tay lên huýt sáo trên mặt biển không người, mặc dù không hề có bất cứ ai đáp lại nhưng trái tim anh cảm thấy bình yên. Từ ngũ quan cho đến cảm xúc đang dạt dào tuôn chảy này tất cả đều chính là hiện thực. Cho dù không có ai hồi âm nhưng có thể tự mình trải nghiệm và cảm nhận cũng đủ khiến Tidus thấy sảng khoái.

Tidus bơi hướng về phía bãi biển. Mình sẽ gặp lại ai đầu tiên nhỉ?

「Em ở đâu? Yuna」

Vào lúc đó, tiếng động cơ ầm ầm như sấm vang vọng khắp bầu trời.

Một chiếc Airship được sơn màu tím chủ đạo đang tiến lại gần từ phía chân trời. Tidus không hề suy nghĩ mà bỏ chạy, nhưng con tàu đã ở ngay trên đầu, phần khoang chứa phía dưới thân tàu mở ra. Dường như không thể chờ đợi thêm một chút nào nữa, Yuna lao ra từ bên trong. Cô sử dụng phần cửa khoang chứa như một chiếc cầu trượt và nhảy xuống dưới mặt biển.

Ngay cái nhìn đầu tiên, đó là một Yuna hoàn toàn khác với anh đã biết, cô mặc trên mình một bộ trang phục hoạt bát mà Tidus chưa từng nghĩ đến. Một thoáng suy nghĩ, thế nhưng ngay sau đó anh nhận ra, trong mắt người con gái đang chạy lại gần không gì khác ngoài niềm vui mừng khi nhìn thấy anh. Xóa tan chút cảm giác kỳ lạ đó, chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi, cô gái với niềm hạnh phúc bao trùm ấy đã chạm đến tận những phần trống rỗng trong sâu thẳm trái tim anh.

「Là anh thật sao?」

Sau một chút lưỡng lự, cuối cùng Yuna cũng lấy hết can đảm để hỏi.

「Anh đoán thế」

Anh đã muốn đưa ra câu trả lời cho cô ấy. Từ từ lùi lại một chút, Yuna đang tìm kiếm đáp án chính xác, không, phải là cô đang tìm kiếm những điểm khác biệt.

「Sao vậy?」

「Không! Mừng anh đã về」

Tidus thở phào nhẹ nhõm

「Anh về rồi đây」

Vừa nói Tidus vừa ôm chầm lấy Yuna, không, là siết chặt lấy cô ấy. Anh thoáng chút ngập ngừng nếu như cô ấy từ chối thì mình sẽ thế nào đây.

「Anh đã về」

Anh lặp lại câu nói ấy không biết bao nhiêu lần bên tai cô, chẳng mấy chốc Yuna vòng tay qua eo anh và nhẹ nhàng đáp lại 「Mừng anh trở về」

「Này!!!!」 Một giọng nói từ xa vang đến 「Tìm chỗ khác mà âu yếm nhá」

(Wakka)

Trên bãi biển nhỏ có rất nhiều người đang tập trung, Wakka, Lulu và cả mọi người trong làng.

「Đừng có cản trở người ta」

Tidus tay trong tay cùng Yuna chạy về phía Wakka. Từ giờ trở đi, một cuộc sống mới, hay hơn thế nữa những chuỗi ngày tràn ngập niềm vui sẽ bắt đầu, chỉ nghĩ như vậy trong lòng Tidus cảm thấy rộn ràng hơn bao giờ hết.

「Mà này, hình như em đã thay đổi nhỉ」

「Vì rất nhiều điều đã xảy ra」

Yuna cố ý nhấn mạnh câu trả lời. Tuy nhiên dù câu chuyện của cô ấy có nội dung thế này đi nữa, nhưng có vẻ như việc chúng tôi bây giờ có thể tươi cười cùng nhau nắm tay và chạy chính là kết quả.

「Anh muốn nghe!」

Dân làng trông có vẻ rất mong ngóng, có lẽ Yuna đã vắng mặt khỏi nơi này một thời gian. Tất nhiên một bộ phận trong số những người ra chào đón họ, có những khuôn mặt thân quen với Tidus: Datto, Letty, Jassu, Botta, Jappa – những thành viên đầy hoài niệm của đội tuyển Besaid Aurochs.

Trong lúc đang cùng mọi người chia sẻ niềm hạnh phúc khi gặp lại, Wakka làm khuôn mặt đắc ý với một em bé sơ sinh trên tay.

「Con của tôi đấy, Inami. Dễ thương không này」

「Ừ, cơ mà… Ế! Ai là mẹ đứa bé?」

「Là tôi đấy」

Một giọng nói mang đầy vẻ thách thức lên tiếng trả lời. Ngay khi quay lại nhìn, một bộ ngực vĩ đại đập thẳng vào mắt Tidus, đó chính là Lulu.

「Đúng là một mĩ nhân nha」

Phưn, Lulu khịt mũi cười nhẹ và đoạt lấy đứa bé từ trên tay Wakka.

「Em đã nói với anh bao lần đừng có phơi con ra trước gió biển」

「Nó là một đứa con của đảo, đằng nào thì…」

「Chẳng phải anh đã nói sẽ đợi đến khi nó bắt đầu con sóng đầu tiên sao?」

「Nhưng mà…」

Thôi nào thôi nào, Tidus cười và chen vào giữa 2 người.

「Dù sao đi nữa cũng chúc mừng 2 người. Kết cục cuối cùng rồi cũng phải vậy đúng không, 2 người đã gắn bó với nhau đúng như tôi nghĩ」

「Đúng vậy, tuy không phải thường xuyên nhưng đôi khi tôi cảm thấy anh ta thật dễ ghét」

「Này, này!」

「Rồi sao?」 Lulu mặc kệ Wakka mà tiếp tục hỏi Tidus 「Trước hết cậu sẽ ở lại đây 1 thời gian phải không?」

「Nếu có thể, tôi muốn làm như vậy」

Bỗng dưng Tidus cảm thấy một chút bất an.

「Aa, đừng hiểu nhầm, tất nhiên cậu luôn được chào đón…」

Lulu đảo mắt nhìn xung quanh, mọi người cũng đã bắt đầu di chuyển.

「Trước hết, hãy quay về làng đã」

Dùng vải quấn che cho đứa nhỏ lại đến tận cằm, Lulu nhanh chóng hòa vào cùng dòng người. Điều tối quan trọng với cô ấy lúc nào chính là đứa nhỏ, đương nhiên rồi, mặc dù hiểu rõ điều đó nhưng Tidus lại cảm thấy thoáng chút cô đơn.

「Được rồi, đi thôi nào」

Wakka vui vẻ khoác lấy vai Tidus và kéo đi.

Trên đường trở về, từng thành viên của Aurochs lần lượt đến và nói chuyện với Tidus. Chính nhờ vào điều đó, anh có thể nắm rõ tường tận tất cả những sự kiện xảy ra với đội tuyển như thể chính mình cũng được trải qua trong thời gian bản thân vắng mặt.

Theo lời kể từ Datta và Kappa, những câu chuyện chứa đầy niềm tự hào của đội chính là về anh, điều này làm Tidus cảm thấy hạnh phúc. Câu chuyện về những tuyển thủ mới để có thể trở thành thành viên của đội đã chuyển đến hòn đảo Besaid sinh sống cũng khiến anh thêm ấm lòng. Tất cả là nhờ vào việc Tidus đã tham gia Aurochs cũng như diễn biến mùa giải năm ấy.

Sau khoảng nửa giờ mọi người đã về đến làng.

「Hôm nay sẽ các trưởng lão sẽ đứng ra mở tiệc bắt đầu từ lúc hoàng hôn. Hãy tới giúp đỡ, nhớ xuất hiện với tình trạng hoàn hảo nhất và để lại ấn tượng tốt nhé. Nếu cậu muốn nghỉ ngơi thì hãy sử dụng căn lều đằng kia」

Lulu chỉ về phía căn lều to nhất trong làng, đó chính là lều của Crusader.

「Mọi người trong đội Crusader giờ sao rồi?」

「Thời đại bây giờ, họ có thể sống theo bất cứ cách nào mình muốn. Còn nữa, phòng của Yuna thì ở trong điện thờ, vẫn là chỗ như trước kia.」

「Hiu Hiu」

Wakka lên tiếng trêu đùa trong lúc đang vận chuyển đống củi sẽ được dùng cho buổi tiệc. Tidus cảm thấy mặt mình như đang đỏ ửng hết lên.

「Gì đấy?」 Lulu thở ra với cái giọng lạnh lùng 「Đừng có đi tới đó, cậu tuyệt đối phải nín nhịn không được làm mấy chuyện dẫn đến hiểu nhầm đâu đấy. Tối thiểu trước khi Yuna giới thiệu cậu với các trưởng lão thì tuyệt đối không được, hơn nữa việc giới thiệu hay không không liên quan, mọi người sẽ suy nghĩ thế nào tất cả phụ thuộc ở lời nói và hành động của cậu. Sau khi các ngôi đền mất đi chức năng vốn có của mình, Yuna chính là chỗ dựa niềm tin cho những người từng là tu sĩ trước đây. Còn nữa đừng bao giờ quên điều này, thậm chí đến cả bản thân Yuna cũng không thể tự do sống theo cách mà con bé muốn.」

Lulu kết thúc bằng cách nhún vai, đứa bé trong tay cô bắt đầu quấy.

「…Yuna không cảm thấy hạnh phúc ư?」

「Tự đi mà hỏi con bé ấy.」

「Nếu mà hỏi chuyện ấy, Yuna sẽ đánh trống lảng thôi」

Thấy Tidus nói vậy Lulu làm một khuôn mặt thể hiện sự đồng cảm.

「Theo những gì tôi thấy, thì đại khái thì là như vậy. Con bé cảm thấy mình phải có trách nhiệm trước tình cảnh đó, nhưng dân làng lại tạo ra sự ngột ngạt cho con bé. Chính vì vậy nó đã cùng Rikku bắt đầu một cuộc hành trình bay đi khắp nơi」

「Họ đã làm gì?」

「Đủ thứ, hỏi trực tiếp con bé đi. Nhưng dù gì đi nữa cũng đừng tạo ra rắc rối cho Yuna」

「Tôi hiểu rồi」

Sau khi Lulu rời khỏi căn lều, Tidus tiếp tục dành thời gian cùng với đội tuyển Besaid Aurochs.

Yuna đang đứng trước điện thờ, ở một nơi mà không ai có thể nghe thấy nhưng cô lại không thể nói chuyện cùng anh, bất cứ ai cũng muốn nói chuyện cùng Yuna, cô hoàn toàn không có cơ hội để thoát ra. Dĩ nhiên Yuna có thể lấy một lý do nào đó mà rời đi, nhưng cô không bao giờ làm một chuyện vô tình như vậy. Đó chính là Yuna, lòng tốt bụng đó là điểm mạnh của cô, nhưng vào thời điểm như lúc này, cô cảm thấy trong lòng thật đối lập.

「Chắc chắn lúc này Yuna đang rất muốn nói chuyện với cậu」, Wakka quả quyết một cách xót xa. Anh đã thử đến bàn bạc nhưng các trưởng lão ngoan cố nhất quyết không có ý định để triệu hồi sư đi.

「Sao bây giờ, có vẻ mọi người đang cảnh giác với cậu đấy」

「Cảnh giác? Này nhé tôi cũng là một Vệ sĩ của Yuna cơ mà, chúng ta đã cùng làm nên thành quả ấy, chẳng phải tên tuổi tôi cũng trở nên nổi tiếng theo một cách nào đó à, như vậy tôi cũng phải nhận được sự tôn trọng chứ?」

「Có lẽ anh nên tự mình nói thì hơn」

Một giọng mang vẻ trách móc vang lên, ngay khi Tidus quay lại phía sau nhìn Rikku đã đứng sẵn ở đó.

Một làn da cháy nắng màu ca cao được phơi bày một cách bạo dạn, so với những ấn tượng trong kí ức thì Rikku giờ trông mạnh mẽ hơn hẳn.

「Yahoo! Lâu rồi không gặp!」

Sau màn chào hỏi một cách ồn ào, cô quay lại phía sau, có vẻ ai đó sau lưng cô đang gọi. Một cô nàng đầy vẻ nam tính với mái tóc suôn mượt bổ đôi xuất hiện. Cô ấy mặc một bộ đồ hở vai màu đen bao phủ từ trên xuống dưới, nếu so sánh với Rikku cô ấy có vẻ trầm tĩnh hơn.

「Đây là Pain, đồng đội của bọn em, cô ấy đang hoạt động cùng với Yuna.」

「Tôi đã được nghe kể nhiều về anh từ Yuna, đến mức khó chịu luôn」

Pain nhìn Tidus như thể đang đánh giá một lượt.

「Mới chỉ 2 năm trôi qua thôi nhỉ. Vậy mà…」

Rikku tiến lại nhìn chòng chọc Tidus giống như đang dí sát mũi vào mặt anh.

2 năm, Tidus được nghe kể một cách cụ thể mọi sự kiện, đáy lòng anh trở nên nặng nề, anh cảm giác như mình đang trực tiếp chạm vào những gì đã diễn ra thông qua câu chuyện, đại khái anh đã hiểu những ngày tháng ấy, thế nhưng… chỉ 2 năm.

「Anh hoàn toàn không thay đổi gì nhỉ」

Tidus không biết nên khóc hay cười trước những từ ngữ ấy, cuối cùng anh đành nở một nụ cười.

「Còn em thì…」

Không thay đổi mấy, Tidus định nói vậy nhưng khi anh nhìn về phía Rikku lúc này đang cúi gập người xuống và khoang 2 tay trước ngực, anh chợt nhìn thấy bóng dáng của Yuna.

「…Chẳng hề thay đổi gì cả」

Không hề suy nghĩ nhiều Tidus kết thúc câu nói, lúc này anh đang chú ý đến Yuna, sở thích về trang phục của cô ấy đã khác, và có lẽ chính bên trong bản thân cũng đã thay đổi.

「Này, nhìn đây coi. Anh đang nói chuyện với em đấy.」 Rikku cong cớn môi lên và nói. 「Anh đấy, hình như khác trước rồi.」

「Em vừa mới nói anh không thay đổi gì đấy thôi.」

「Nhìn thì thế thôi. Nhưng giờ em mới nhận ra bên trong anh thay đổi rồi, ngày xưa nhé, anh ngớ ngẩn hơn thế này nhiều nhưng bù lại là sự thân thiện」

「Độc miệng quá nhé.」

Thực chất Tidus đã muốn phản pháo lại nhưng Rikku vờ như lờ đi và nở một nụ cười. Sau đó cô bắt đầu kể về những sự kiện đã diễn ra trong 2 năm qua.

Rikku kể về rất nhiều thứ, nào là “Chuyến đi để tìm ra sự thật”, “Thợ săn Sphere”, “Gullwings”………., lúc đầu Tidus còn chen ngang vào để hỏi nhưng Rikku tiếp tục liến thoắng một cách vui vẻ với toàn những cái tên và sự kiện mà anh không biết, dần dần Tidus cảm thấy bực bội.

「Nghe giống như mọi người đã có một quãng thời gian vui vẻ nhỉ.」

「Ế, anh cảm thấy khó chịu rồi à?」

「Anh chẳng có bất cứ thứ gì để kể hết, điều đó làm anh thấy tủi thân. 2 năm trời không hề gặp gỡ vậy mà anh không có gì để nói, rốt cuộc anh đã làm cái quái gì suốt 2 năm vừa qua?」

「Giải lao thôi!」

Pain nói xen vào, khóe miệng cô hơi nhếch lên cười trông như là đang đùa. Nhưng đúng, dù có cứ tiếp tục ngồi đây nói chuyện đi nữa anh cũng chẳng thể hiểu hết được mọi chuyện.

「Thực sự thì có vẻ mọi người đã rất vui, nó làm anh không cảm thấy gánh nặng nếu như mọi người phải trải qua những tháng ngày trong nước mắt vì sự biến mất của anh.」

Sau khi anh nói những lời đó nhẹ nhàng như không có gì, Rikku nhướn mày nhăn mặt.

「Anh nói là khóc ư, em đã rất tức giận thì có. Rốt cục nó là chuyện quái gì, chuyện quái gì đã xảy ra với anh? Tại sao anh lại phải biến mất? Sau đó em mới được nghe kể và có thể hiểu ra vấn đề.」

「Sao cơ?」

「Yuna ấy…」 Pain xen vào như đang tự nói với bản thân 「Đúng là cuộc hành trình của Gullwings đã khiến cô ấy rất vui, thế nhưng đó không phải là toàn bộ. Tôi nghĩ là cô ấy đã luôn làm quá sức của bản thân, nào là Thợ săn Sphere, nào là Buổi hòa nhạc. Đúng, những điều đó làm cô ấy vui, nhưng cuối cùng thì mục đích vẫn luôn là anh. Tôi cũng chẳng biết rõ cô ấy làm thế để có thể gặp lại anh lần nữa, hay để cố gắng quên anh.」

「Tôi ư?」

「Đúng, lý do mà Yuna bắt đầu rời khỏi làng và chu du đây đó là vì viên Sphere có chứa hình ảnh của anh.」

「Hả?」

「Đó là một chàng trai có tên là Shuyin, người yêu của anh ấy là Lenne. Cô ấy là triệu hồi sư vào khoảng 1000 năm trước và đồng thời cũng là một ca sĩ được mọi người hâm mộ. Chúng tôi đã trải qua những sự kiện xoay quanh 2 người họ, Shuyin có gương mặt giống hệt anh. Vì thế Yuna đã nghĩ đó chính là anh cũng như cô ấy có thể gặp lại được anh. Đáng tiếc là không phải vậy.」

「Mặc dù vậy nhưng bọn em đã toàn tâm tìm hiểu và bị cuốn vào trận chiến với thứ vũ khí cơ giới của 1000 năm trước.」

「1000 năm trước ư…」

Chỉ cần nghe qua thôi cũng đủ thấy đó là một chuyện tồi tệ, nhưng thường thức của mọi người ở Spira hoàn toàn khác biệt với Tidus, thế nên khi mới nói được nửa chừng, anh bỗng dưng im lặng.

「Đúng thế, em cũng không biết rõ lý do, nhưng đó là việc xảy ra ngay trước mắt, chính vì thế không còn cách nào khác là phải dấn thân vào. Nó là cái gì? Rốt cục là chuyện gì? Nếu mà cứ cố nghĩ để hiểu chắc em chết trước đó luôn mất.」

Rikku ngoe nguẩy lắc đầu và lè lưỡi làm điệu bộ.

「Cỗ máy khổng lồ đã được hồi sinh đó có tên là Venagun. Nó vô cùng to lớn và nguy hiểm nhưng kết quả cuối cùng thì…」

Pain nheo mắt lại và nhìn về phía Tidus.

「Hmm?」

「Dựa theo những gì mà Yuna nói, như phần thưởng cho việc một lần nữa giải cứu Spira, Fayth sẽ mang anh quay trở lại.」

「Vậy tức là việc tôi đang có mặt ở đây lúc này là nhờ ơn từ Fayth?」

「Phải là sự cố gắng của Yuna chứ.」

Rikku lớn tiếng phê phán, âm thanh ấy tiếp tục vang vọng ra khắp nơi, mọi người ở xung quanh bỗng dưng ngừng tiếng nói chuyện, như một cơn sóng sự tĩnh lặng tiếp tục lan tỏa và mọi ánh nhìn đều hướng về nơi này. Ánh mắt lạnh lẽo từ những trưởng lão đang vây quanh Yuna như một sự trách móc.

Ánh mắt của anh và Yuna gặp nhau.

Cô mấp máy miệng “Em xin lỗi, để lát sau nhé”.

Mặc dù cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng Tidus lại quyết định làm như bất mãn với việc bị bỏ mặc lại ở đây và nhún vai. Ngay lập tức Yuna lặp lại “Để, tí, nữa” với cái vẻ cương nghị. Cô cố nhăn mày lại tỏ thái độ la mắng như một bà lão để cho anh thấy. Biết bị Yuna mắng, Tidus bỗng trở lên luống cuống, anh cuống cuồng gật đầu lia lịa.

Thế nhưng cái “Để lát sau” ấy đã không hề xuất hiện.

Sau khi có quá nhiều cuộc trò chuyện lan man, Yuna quay sang nói riêng với người phụ nữ cao tuổi bên cạnh rằng cô cần đi thay quần áo, người phụ nữ dẫn theo Yuna đi về phía điện thờ. Tidus làm đúng theo lời khuyên của Lulu và đi giúp đỡ mọi người chuẩn bị cho yến tiếc nhưng tất cả mọi người trong làng cùng chung tay nên chẳng mấy chốc đã còn không còn gì để làm. Cuối cùng anh chỉ còn cách làm một khuôn mặt ngơ ngác quay ra cười với Rikku và Paine.

Ba người lại bắt đầu cuộc trò chuyện, họ kể cho anh nghe những điều từ lúc anh biến mất và về Kimahri Ronso, đó là câu chuyện xoay quanh Tân Yevon, Youth League và Bè phái Máy móc.

Khi được nghe kể về buổi trình diễn âm nhạc của Yuna, anh thấy lòng mình như lửa đốt. Nó khác hẳn với cuộc hành hương đứng lên đối diện với cái chết đang truy đuổi mà anh đã từng trải qua, đó là một cuộc hành trình mà họ đã phải đặt cả nửa mạng sống vào.

「Sao thế? Anh thấy không thoải mái à?」

「Không hẳn.」

「Em đã phải cố gắng hết sức để kể rồi đấy nhé.」

Rikku nổi giận đùng đùng và nói rằng sẽ trở về Airship, Paine nhờ anh chuyển lời đến Yuna rằng họ sẽ quay trở lại trong một vài ngày tới. Tidus đành miễn cưỡng trả lời rồi tiễn biệt họ.

Việc thấy mình cô độc giữa những người đang tất bật xung quanh thật tồi tệ, không thể chịu đựng hơn được nữa, Tidus trốn về lại căn lều và ngã nhào lên giường. Trong lúc anh trằn trọc qua lại với đủ thứ suy nghĩ vẩn vơ không biết bao lần, bầu trời phía trên căn lều đã tối dần lại.

Theo dự định thì yến tiệc sẽ bắt đầu lúc mặt trời khuất bóng, vậy là chẳng còn bao lâu nữa. Tidus nằm ôm gối và mơ tưởng Yuna sẽ đến với dáng vẻ áy náy vì đã để anh phải đợi.

Thế nhưng người xuất hiện lại là Wakka.

「Sau khi thuyền cá đêm quay trở về thì hãy đến giúp họ vận chuyển. Đó là nghĩa vụ của đội Aurochs nên cậu cũng phải đến.」

Trên đường đi, cả đội Auroch hào hứng nói chuyện rằng họ sẽ chơi Bliztball trong khoảng thời gian mà tàu cá từ ngoài vịnh vào đến bờ. Hơn thế nữa họ sẽ thực hiện một cuộc chạy đua ra đến bờ biển, ngay khi Kippa vừa nói vậy, khuôn mặt đầy tính ganh đua hiện lên trên mỗi người. Mặc dù vui vẻ đồng ý nhưng khi chạy xuống con dốc, Tidus bắt đầu giảm tốc độ và mải mê suy nghĩ, vẫn như mọi khi đó là những điều về Yuna.

Có lẽ hiện tại cô ấy đang tìm mình, giá như mình ở lại làng thì….

「Tidus, chậm chạp quá đấy!」

Ai đó hét lên, mặc dù đã nghĩ rằng bản thân đang dốc toàn lực để chạy, nhưng khi anh để ý thì phía sau mình đã chỉ còn lại mỗi Wakka.

「Này, tối rồi đấy, đừng có để bị ngã, đừng cố quá đấy!」

「Wakka」 thành viên trong đội ở phía trước đáp trả 「từ bỏ đi, anh sẽ bị thương đấy.」

Tidus mỉm cười khi nghe Wakka đáp lại 「Trật tự đi!」

「Tất cả mấy người, đứng lại coi!」

Vì Wakka có cố dậm chân thế nào đi nữa cũng không thể đuổi kịp, nên mọi người trong đội quyết định chạy chậm lại. Nhân cơ hội đó Tidus cũng giảm tốc độ và chẳng mấy chốc dừng hẳn lại.

「Anh quả thực đã giải nghệ rồi nhỉ, Wakka.」

Wakka đang đầm đìa mồ hôi và thở hổn hển nhưng vẫn cố gật đầu, sau đó anh bắt đầu bước đi.

「Lúc tôi cùng cậu ra sân ở đại hội Luca đã là 2 năm trước rồi, lúc đó tôi cũng có kế hoạch định giải nghệ, đã kể rồi còn gì?」

Thực ra thì, mặc dù đã định nghỉ hẳn nhưng sau đó tôi lại trở thành huấn luyện viên của đội. Rồi mùa giải tiếp theo chúng tôi đã thua tan nát, trước kia khi năm nào cũng thua cuộc thì chúng tôi không hề suy nghĩ gì, nhưng thảm bại năm ấy thực sự rất đáng tiếc, không chỉ mỗi tôi, tất cả mọi người trong đội đều vậy. Vì thế chúng tôi đã tập luyện một cách vô cùng chuẩn mực mỗi ngày. Đám trong làng cũng giúp đỡ chia sẻ bớt công việc để chúng tôi có thể chuyên tâm vào Bliztball. Nhìn Datto và Letty tôi thực sự đã rất muốn trở lại thi đấu. Thế nhưng đúng lúc ấy Yuna nói rằng sẽ tham gia cùng Gullwings, bụng Lu thì ngày một to hơn và thêm vào đó tôi bắt đầu đảm nhận trọng trách trong làng… nói về động lực thì tôi chẳng thua bất cứ ai đâu, tôi vẫn còn trẻ mà, thế nhưng…」

Tidus nhún vai như để nói rằng 「Tôi hiểu rồi, anh vẫn luôn thiếu quyết đoán như mọi khi.」

「Nhưng ngày nào tôi cũng bị Lu la mắng.」

Wakka nói với một vẻ mặt ngượng ngùng, mọi người trong Aurochs đã đi cách xa tận phía trước, hình bóng của họ cũng đã biến mất khỏi tầm mắt.

Vừa đi vừa suy nghĩ về thất bại trong 2 năm vừa rồi, Wakka có vẻ hơi khách khí khoác lấy vai Tidus. Tiếp tục miên man trong lúc lục lọi lại kí ức của bản thân và bị đẩy đi bởi Wakka, họ băng qua con đường bao quanh hòn đảo mang tên “Con đường thác nước”. Họ trở nên ướt sũng do những giọt nước rơi xuống từ trên phía vách đá như một cơn mưa phùn, chẳng mấy chốc Wakka đưa tay lên trên đầu và gãi gãi mái tóc của Tidus, quả thật mọi thứ rất lạ lùng.

「Gì vậy?」

Tidus thô lỗ gạt tay Wakka ra.

「Xin lỗi, tôi chỉ muốn xác nhận lại.」

Wakka nói với vẻ mặt tạ lỗi.

「Thực sự là cậu, đúng không? Cậu không phải là ảo ảnh, không phải thứ đến từ Farplane đúng không?」

「Ra đó là dự định của anh, đương nhiên, tôi là hàng thật.」

「Đúng thế rồi ha.」

Wakka điều chỉnh lại tâm trạng và cười lớn với cái giọng hào sảng của mình.

Thế nhưng Tidus lại chú tâm tới “cái thứ đến từ Farplane”. Farplane là nơi nếu bạn cầu nguyện, hình bóng người chết sẽ hiện ra và thậm chí có thể trò chuyện. Tidus nhớ lại về thời điểm lần đầu tiên anh đến Farplane, anh nghĩ về mẹ trong lúc vẫn tiếp tục bị đẩy đi, quả thực lúc ấy anh đã nhìn thấy hình bóng của mẹ, thế nhưng chẳng phải lúc đó anh cũng như mẹ, đều là “cái thứ đến từ Farplane” hay sao.

「À này, đó thực sự chỉ là những ảo ảnh thôi đúng không?」

「Nếu mà xét theo ảo ảnh thì họ là thật.」

「Hả?」

「Tôi chưa từng suy nghĩ xem đó là thực tại hay ảo ảnh, thế nhưng với giải thích của hiện tại thì theo những gì tôi hiểu được là đám ảo quang trùng sẽ phản ứng lại với mơ ước trong đầu của những người viếng thăm Farplane và trở thành hình ảnh mà họ mong muốn. Kể cả như được tạo ra để đáp ứng những người muốn trò chuyện. Chính vì thế, họ, sẽ không bao giờ yêu cầu muốn được nghe điều gì từ phía chúng ta, nếu cậu cần được động viên thì họ sẽ động viên, nếu cậu cần nghe la mắng thì họ sẽ la mắng một cách nghiêm khắc.」

「Hế!!!」

Giải thích đơn giản dễ hiểu thế này thật không giống Wakka một chút nào. Tidus hoàn toàn không ngờ đến việc mình sẽ được hiểu ngọn ngành nhanh như vậy.

Wakka rất tốt bụng, thế nhưng người bạn lớn tuổi ứng xử không nhanh nhạy này, người từ bé đã luôn đặt niềm tin vào những lời răn dạy của Yevon rồi cuối cùng phát hiện ra bản thân bị lừa gạt. Tuy vậy anh ấy vẫn phải tiếp tục sống, dù cho đã mất hoàn toàn chỗ dựa niềm tin thì vẫn phải tiếp tục sống. Có lẽ để có thể bước tiếp phần đời còn lại Wakka đã gạt bỏ những lời răn dạy của Yevon sang một bên và cố gắng lý giải mọi điều xung quanh mình. Điều đó đã được thể hiện qua câu trả lời vừa rồi.

「Nhưng đây là Besaid, không phải là Farplane đúng chứ, thế nên tôi là người thật.」

Vừa nói Tidus vừa nhéo mạnh vào eo Wakka, cố ý hét lên với cái giọng thảm thiết, Wakka cắm đầu bỏ chạy.

2

Nhờ vào ân huệ từ biển cả nên Besaid là một nơi sở hữu nguồn tài nguyên phong phú thế nhưng lượng hải sản đánh bắt hầu như chỉ đủ để sử dụng cho người dân trên đảo. Nguồn thu chính của Besaid đến từ những sản phẩm dệt đặc biệt chỉ có tại nơi này. Thời gian gần đây, với tư cách là quê nhà của Đại triệu hồi sư Yuna, lượng lớn du khách tới nơi này tham quan cũng đã mang lại lượng tiền không nhỏ cho đảo. Một bộ phận của điện thờ được tu sửa lại trở thành phòng trọ, bên cạnh đó những căn lều trong làng cũng được trang hoàng hơn để phục vụ những người tham quan.

Vào thời điểm khi ra đến bờ biển, bầu trời đã ngả sang màu da cam thế nhưng thuyền cá vẫn chưa về tới nơi.

「Con thuyền kia trông lạ quá?」

Tidus chỉ về chiếc thuyền đang được thả neo tại bến tàu và hỏi.

「Đó chính con thuyền Ace, ngầm chỉ đến cậu đấy!」

Wakka trả lời với một sự đắc ý trên mặt.

Nó là chiếc thuyền luyện tập Auroch Ace, thứ mà Tidus đã được nghe kể không biết bao lần trong suốt nửa ngày từ lúc anh quay lại đến giờ, nhưng nó hơi nhỏ hơn so với tưởng tượng của anh. Phía mũi thuyền được trang trí bởi một thứ như một tấm bia kỉ niệm, có vẻ như tượng trưng cho chiếc cúp vô địch tại đại hội Blitzball. Đồ vật ấy không phải là vàng mà chỉ được sơn một lớp mạ vàng lên mình, tạo một cảm giác chứa đầy cái mùi nghèo đói.

「Chính nhờ chiếc thuyền này, mà Auroch mới có thể thay đổi.」

Từ bờ biển đi ra cho đến tận ngoài khơi đi chăng nữa, độ sâu của biển ở Besaid vẫn khá nông, do đó việc thực hiện những cú nhảy cao vượt lên trên mặt biển luôn ẩn chứa rủi ro. Chính vì điều này mà để tránh nguy hiểm xảy ra khi luyện tập, đội tuyển Auroch luôn thiếu tính cơ động khi di chuyển lên xuống.

Nhờ vào chiếc thuyền luyện tập chuyên dụng này họ có thể đi đến những vùng nước đảm bảo về độ sâu bắt cứ thời điểm nào mình muốn, từ đó chiến thuật của đội tuyển Auroch đã có một bước tiến vượt bậc. Cụ thể là “Deep and Shallow kick”, chiến thuật hoàn hảo trên toàn bộ sân thi đấu hình cầu, nó đã tạo ra thành công lớn khi được đưa vào sử dụng.

「Hơn thế nữa đó còn là một cuộc cách mạng trong Blitzball của chúng ta.」

Botta ưỡn ngực tự hào và nói. Như để tán thưởng Tidus đấm nhẹ vào ngực Botta.

「Ban đầu nó là một chiếc thuyền nhỏ chở hàng hóa của Kilika, nhưng chúng tôi đã cải tạo lại. Mọi người trong làng đã góp tiền giúp đỡ chi phí cần thiết cho việc chỉnh sửa và duy trì. Chính vì thế chúng tôi không thể phụ lại kì vọng của mọi người.」

Dưới hiệu lệnh dõng dạc của đội trưởng hiện tại – Letty, tất cả mọi người bắt đầu khởi động. Trong lúc còn đang làm giãn gân cốt, Wakka đã hoàn thành việc chia đội, Datto, Letty, Botta, Jassu, Keepa, những thành viên mới Rash, Karam, Mesker cộng thêm cả Tidus cùng Wakka là vừa đủ 10 người để có được 2 đội.

Sau khi Letty dùng tay huýt một tiếng sáo cao vút, trận đấu được bắt đầu.

Đây là hình thức đấu tập được biết đến với cái tên Half Blitz khi sàn đấu chỉ từ phần mặt biển trở lên, bất kể cầu thủ có mang theo bóng hay không nhưng nếu như toàn thân chìm vào trong nước sẽ bị phạt Penalty. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi Tidus đã bị phạt tới 2 lần, anh vẫn chưa thể điều khiển cơ thể mình một cách thoải mái.

「Đừng để tâm, đừng để tâm!」

Lời động viên từ mọi người chỉ càng khiến anh thấy thất vọng hơn.

Trước đây có sự chênh lệch lớn giữa một tuyển thủ ngôi sao như anh với những tay mơ nhà quê như họ, là do Tidus đã lụt nghề hay do các tuyển thủ của Auroch giờ đã trở nên mạnh hơn.

「Beclem Clash」

Letty hét lớn và tung một cú sút khiến quả bóng bay đập thẳng vào mặt Tidus. Beclem là huấn luyện viên trước đây của Auroch, người nổi tiếng về tính nghiêm khắc, đó là điều mà Tidus đã từng được nghe ai đó kể. Tidus bị đánh bại bởi một kĩ thuật mà anh không hề biết đến được truyền lại từ một người mà anh chưa từng gặp mặt. Anh biến cảm xúc không muốn có mặt ở đây của mình thành một trò đùa và lăn ra giả chết. Cả 2 tay và chân Tidus buông thõng, anh thả trôi cơ thể trên mặt biển, cùng lúc đó một giọng nói khách sáo vang lên.

「Bàn tiếp theo sẽ là kết thúc nhé. Đội nào giành thêm được một điểm sẽ thắng.」

Nghe đến đó Tidus lập tức vùng dậy, Keepa chủ nhân của âm thanh vừa rồi đang nở một nụ cười gượng gạo.

「Mặt trời sắp lặn rồi, nên cũng không thể nhìn thấy bóng nữa」

Keepa vội vã bổ sung thêm.

Chẳng mấy chốc thuyền cá đã trở về trong ánh đuốc sáng rực rỡ, toàn đội Auroch nhanh chóng bắt tay vào giúp họ thả neo và dỡ hàng. Trong chiếc thùng gỗ lúc này đầy ắp những con cá tươi vừa được đánh bắt, các tuyển thủ cùng ngư dân chia những chiếc túi nhỏ và đeo lên lưng.

「Ơ? Thế còn tôi?」

Tidus không hề có thứ gì để mang.

「Lượng cá không đủ, hoàn toàn không được như kì vọng…」

Người ngư dân trung niên trả lời rồi bỗng dưng dừng lại. Ông nheo mắt nhìn chằm chằm vào Tidus, so với bộ ria mép rậm rạp trên mặt thì ông ấy có một nước da trắng nhợt nhạt.

「Xin chào, tôi là Tidus.」

「Bria.」

Vừa nói Bria vừa giơ chiếc đinh ba ra, ý như dù không phải là cá nhưng hãy vác thứ này.

「Tất cả được bắt bởi cái này à?」

Bria lắc đầu nhẹ.

「Cá được bắt bằng lưới, còn cái này là vũ khí.」

「À, để đối phó với quái vật nhỉ?」

「Này nói chuyện chút được chứ.」

「Ế?」

Bria không hề đáp lại mà quay sang gọi Wakka, mặc dù không nghe được cuộc trò chuyện từ hai người họ nhưng thông qua những biểu hiện của Wakka, Tidus cũng đại khái có thể hiểu được nội dung.

Các thành viên trong đội Auroch vừa tranh luận về phương thức chế biến món cá vừa đi trở về làng, bỏ lại Tidus cùng Bria trên bờ biển.

Mặt biển trông thật yên bình dưới ánh trăng, đám sinh vật ma pháp bán trong suốt Flan lúc này đang lắc lư băng ngang qua bãi cát trên bờ biển mà không hề để ý tới 2 người bọn Tidus rồi biến mất vào trong rừng cây. Anh nghĩ rằng quái vật chắc hẳn vẫn còn tồn tại, chỉ tới đây Tidus bỗng thấy thất vọng. Liệu giờ anh còn có thể chiến đấu? Hay cũng giống như trận Blitzball vừa rồi, anh giờ chỉ còn là một cái bóng của bản thân trong quá khứ.

「Tôi đã quên mất đấy.」

Bria nhìn xuống quả bóng dưới chân và lẩm bẩm

「Chuyền qua đây.」

Tidus nói, anh đã nghĩ rằng nếu không phải mở miệng trò chuyện thì tốt hơn, thế nhưng ánh mắt của Bria đã hoàn toàn bỏ qua quả bóng mà nhìn chằm chằm vào Tidus. Chẳng còn cách nào khác, anh chỉ còn cách tiếp nhận ánh nhìn ấy một cách chính diện.

Mái tóc đen dài bay trong gió, có vẻ như phán đoán lúc đầu của anh rằng đây là một người đàn ông trung niên đã hoàn toàn sai, trông cậu ta vẫn còn trẻ. Thế nhưng do bộ râu lùm xùm che hết nửa khuôn mặt từ miệng xuống đến cằm nên anh đã không nhìn rõ, hơn nữa còn là do đôi mắt vô cùng đặc trưng đó, con ngươi mang một màu xanh ảm đạm như một viên bi thủy tinh, thứ vốn chỉ có ở những người đã trải qua vô vàn mưa gió.

「Ánh mắt ấy…」

Bria đột nhiên cất lời. Tidus nhanh chóng cắm mũi đinh ba xuống cát và lao lên đón quả bóng.

「Như đang quá chăm chú nhìn vào một thứ gì đó xa xăm.」

「Gì!!?」

Mặc dù Tidus đang suy nghĩ để tiếp tục cuộc trò chuyện một cách dài hơn, nhưng Bria chỉ im lặng không nói.

Anh sút quả bóng vọt hẳn lên trên đầu, khi nó rơi xuống, Tidus nhẹ nhàng bắt lấy bằng tay phải và uyển chuyển chuyền sang tay trái rồi đến đầu gối, đầu và 2 vai, đó là một chuỗi hành động mượt mà như đã khắc sâu trong cơ bắp của anh.

「2 năm trước hình như anh không sống ở đây?」

Vì bản thân không phải là kiểu người có thể cứ yên lặng mãi không nói gì, nên Tidus đành đầu hàng trước và bắt chuyện.

「À là do tôi muốn được sinh sống ở gần ngài Đại Triệu Hồi Sư」

「Hmm.」

「Tôi chịu trách nhiệm quản lý điện thờ dưới quyền hạn của các thầy tu. Tôi được cử đến đây từ Bevelle mới khoảng chừng 1 tháng trước. Anh đã từng nghe về Tân Yevon rồi chứ?」

「Uhm.」

「Một lũ hèn nhát!」

Tidus nở một nụ cười mập mờ những trong thâm tâm anh đang nhiệt liệt hưởng ứng những lời vừa rồi.

「Ế, một đám hèn nhát ư? Vậy còn Youth League thì sao?」

「Một lũ ngu ngốc!」

「Ngu ngốc?」

「Đó là tổ chức tập hợp toàn những kẻ đần độn」

「Anh cay độc thật đấy. Thế Bè phái Máy móc thì thế nào?」

Tidus làm ra vẻ không chú ý và hỏi trong lúc thực hiện động tác giữ nguyên quả bóng trên đầu không để rơi xuống. Nhưng thực chất anh đang mong chờ câu trả lời.

「Tôi đã nhìn thấy lúc anh đến nơi này.」

「Ế?」

Không hề hiểu ý nghĩa của câu nói Tidus nhìn chằm chằm vào Bria, quả bóng rơi xuống trên mặt cát.

「Buổi trưa. Khi chúng tôi nghe Yuna sẽ trở về trên bộ đàm, tôi đã cùng đám người trong làng đi ra bờ biển và nhìn thấy anh nổi lên từ dưới mặt nước」

「À!」

「Anh đã đến đây như thế nào?」

Tidus không trả lời, anh không thích việc đưa ra một câu trả lời bâng quơ có thể tạo ra ấn tượng xấu, biết đâu nếu như nó gây ra rắc rối với người đàn ông có liên quan đến Yevon này thì có thể sẽ gây phiền phức cho Yuna theo một cách nào đó.

「Việc anh nói đến từ Zanarkand 2 năm trước, một Zanarkand rực rỡ tráng lệ chứ không phải là một di tích, tuy không ai tin tưởng điều đó nhưng cá nhân tôi lại tin.」

「Cảm ơn!」

「Vào lúc đó, anh đã tới Spira như thế nào?」

「…」

「Tôi nghe nói anh đã đến đây cùng Sin?」

「Ừ thì…」

「Liệu anh có nghĩ nếu như gặp lại Sin thì mình có thể trở về Zanarkand?」

Lần này thì thực sự Tidus không thể đưa ra câu trả lời, “Sin” đã bị Yuna đánh bại, điều này bất cứ ai cũng biết rõ. Chỉ là còn một điều nữa anh muốn xác nhận…

「Zanarkand nơi tôi từng sinh sống đã biến mất, nó vốn chỉ là một thành phố được tạo nên từ ký ức.」

「Hãy kể cho tôi chi tiết hơn.」

Tidus nhún vai.

「Có vẻ như tôi bị hỗn loạn từ độc tố của “Sin” đấy, phải làm sao giờ ta?」

「Vậy cũng được, gần đây tôi gặp rất nhiều điềm báo, những thứ có vẻ sẽ giải đáp bí ẩn tôi luôn thắc mắc suốt nhiều năm liền.」

「Bí ẩn ư?」

「Đó là bí ẩn vĩ đại nhất.」

Hai vai Tidus run lên, anh cười như thể đánh mất bình tĩnh.

「Anh đang trêu đùa tôi đấy à? Cuối cùng anh muốn gì? Muốn sống gần Yuna ư? Được Bevelle phái cử đến ư?  Muốn nói chuyện cùng tôi ư? Rốt cục cái nào là thật?」

「Tôi xin lỗi nếu như làm anh thấy khó chịu. Nếu phải kể thì cuộc đời của tôi có chút phức tạp, tôi đang tìm kiếm những điều liên quan đến nhân quả của con người, nhưng thực chất, những việc đó chỉ là sau này.」

「A, tôi ghét cái kiểu làm ra vẻ khi nói chuyện đó của anh」

Ngay sau những lời phản pháo ấy Tidus cảm thấy có hơi chút quá đáng. Bria vẫn tiếp tục im lặng, anh rời đi sau khi chào tạm biệt.

「Xin lỗi.」

Chàng trai trẻ lẩm bẩm vì nghĩ rằng Tidus đã không còn có thể nghe thấy nữa, sau đó anh nhẹ nhàng giơ tay lên vẫy chào.

Tidus có cảm giác rằng hiện tại anh đang phủ nhận đến cả quãng thời gian được quan tâm chăm sóc từ Auron. Giống như Bria đã nói, cuộc sống thực tế vốn dĩ rất phức tạp. Bất cứ ai cũng vậy, những điều bản thân học được từ cuộc sống sẽ rất khó để có thể truyền tải cho người khác.

(Có lẽ chính bản thân mình cũng sẽ như vậy một ngày nào đó)

Chỉ còn lại một mình trong đêm, Tidus leo lên trên bến tàu và ngả lưng ở đó, mặt anh hướng thẳng lên phía bầu trời. Những đám mây dày đặc lững lờ trôi từ phía chân trời dần che khuất đi những ngôi sao, những cơn gió lạnh lùng thổi cuốn mây đi, giữa không gian im ắng chỉ có tiếng ngân vang của những con sóng đang vỗ vào những chân cột trụ của bến tàu.

Gần như chắc chắn sau khi mọi người trong Auroch vận chuyển cá về đến làng, bữa tiệc sẽ bắt đầu. Nếu vậy thì cơ hội để có thể trò chuyện cùng Yuna càng trở nên khó khăn rồi. Rốt cục mình đang phải chịu hình phạt quái quỷ gì thế này, ai đã tạo ra nó cơ chứ? Nếu mọi chuyện đơn giản chỉ là biết rõ chân tướng xấu xa của kẻ đó và sau khi đánh bại hắn, anh lại có thể cùng sánh vai bên Yuna thì tốt biết bao.

“Tôi đang tìm kiếm những điều liên quan đến nhân quả của con người, nhưng thực chất, những việc đó chỉ là sau này”

Chìm trong cảm xúc không thể diễn đạt bằng lời, Tidus hét lớn và dẫm mạnh chân xuống mặt sàn gỗ của bến tàu. Những âm thanh ngu ngốc don-don vang lên. Như để đáp lại bỗng có tiếng kim loại va vào nhau xuất hiện.

「Cái quái gì thế này?」

Tidus nhảy lên và phóng mắt nhìn ra xung quanh, ngay lập tức anh hiểu được nguồn gốc của âm thanh vừa rồi.

Những người trên đảo gọi đó là đống di tích cơ giới, chúng đã được vứt bỏ tại đó từ rất rất lâu về trước, trong số chúng có một cỗ máy được sơn màu cam hay gần như là vàng đậm, có lẽ chẳng một ai biết chính xác công dụng của nó. Rất nhiều ống khói đã ngả màu của cỗ máy nhô lên khỏi mặt đất ở bờ biển, một con chim hải âu lớn đang đậu trên một chiếc ống khói, nó đang dùng mỏ của mình mổ vào thứ gì đó dưới chân. Đó chính là nguồn gốc âm thanh mà Tidus nghe được.

Kan- Kakan-Kan

「Chim hải âu à, rồi rồi, ra là vậy」

Sau khi hiểu rõ căn nguyên của âm thanh, Tidus liền nhắm nghiền đôi mắt. Trong suy tư, anh nghĩ đến những điều về đám chim hải âu. Yuna đã cùng trải qua quãng thời gian 2 năm bên cạnh những người bạn thân thiết của cô, cho dù anh không tồn tại đi chăng nữa, thế giới vẫn sẽ tiếp diễn, đó là một hiện thực rõ ràng rằng bạn bè anh, thậm chí đến cả Yuna vẫn có thể vui vẻ mà sống tiếp, bỗng nhiên trong tâm Tidus cảm thấy bất an.

Anh nghĩ đến nụ cười của Yuna trong bộ trang phục đời thường, không còn phải là nụ cười của một cô gái chìm trong hoạn nạn lúc 17 tuổi nữa mà là nụ cười của một người từng trải với dồi dào kinh nghiệm về cuộc sống năm 19 tuổi.

「Aaa!」

Liệu nếu như cô ấy phải tiếp tục sống những ngày chìm trong nước mắt sẽ làm anh cảm thấy mãn nguyện? Nếu ai đó hỏi anh điều này, anh nghĩ mình sẽ trả lời đúng là như vậy. Tự cảm thấy ghê tởm chính bản thân, Tidus nằm lăn lộn trên bến tàu.

Vào lúc sẩm tối, khi mọi người bắt đầu thưởng thức những con cá được nướng chín một cách cẩn thận, Yuna không hề có mặt ở đó. Đúng như dự đoán, một bộ phận các già làng cũng không xuất hiện.

「Lại phải ngồi chung với các bà các mẹ à? Luật với chả lệ」

Wakka nhỏ tiếng cằn nhằn để không một ai nghe thấy.

Tidus biết rằng tất cả mọi người lớn tuổi đều luôn mong đợi chào đón Yuna trở về. Trong làng Besaid hầu hết mọi người đều lớn tuổi hơn Yuna, kể cả với Wakka, niềm tự hào của tất cả họ chính là góp một phần trong sự trưởng thành của Yuna.

Yuna – cô nhi của Đại Triệu Hồi Sư Braska lớn lên trong sự chăm sóc của điện thờ, xung quanh cô luôn là những người với niềm tin vững bền từ sâu trong thâm tâm với những điều răn dạy của Yevon. Sau đó, cùng với lời cầu nguyện từ những người lớn tuổi, Yuna quyết định tiếp tục đi theo con đường của cha mình và trở thành một Triệu Hồi Sư. Cô đã đánh bại Sin và mang Calm đến với Spira. Bên cạnh đó, cô còn phơi bày sự thật về sự dối trá của Yevon cùng những kẻ đứng đầu, hệ thống điện thờ nhanh chóng sụp đổ hoàn toàn. Tuy nhiên những điều răn dạy qua hàng nhiều năm của Yevon vẫn luôn hiện hữu trong thâm tâm những người lớn tuổi và họ cho rằng “không hẳn tất cả những điều Yevon răn dạy đều là sai trái.”

Một thời đại mới nơi con người có thể tự do lựa chọn tin tưởng vào những điều họ muốn đã được bắt đầu. Cho dù không quá đáng bận tâm nhưng lớp già làng vẫn luôn thiếu đi sự khoan dung với mọi người xung quanh. Trong con mắt của họ, đám thanh niên trẻ đang xa rời con đường vốn có với đủ loại niềm vui thú trong cuộc sống.

Tại một nơi mọi người chung sống với nhau như một gia đình từ xa xưa lại tràn ngập khoảng cách giữa các thế hệ luôn khiến Wakka cảm thấy đau khổ.

Những người thuộc thời đại cũ không thể thích ứng lại với sự thay đổi, các nhà lãnh đạo trẻ với chủ trương thay đổi như Nooj và Baralai, ảnh hưởng của họ lan rộng khắp nơi thậm chí đến cả hòn đảo xa xôi như Besaid. Tại thế giới hiện tại nơi mà một mẩu tin tức từ 3 ngày trước cũng đã trở nên cũ kĩ, những người cao tuổi cảm thấy vô cùng bất an, khi mọi điều họ biết chỉ là một thế giới gần như không bao giờ có sự biến hóa.

Chính trong tình trạng này, người luôn dịu dàng, tốt bụng và không bao giờ quên ân nghĩa như Yuna trở thành chỗ dựa cho họ.

「Không hiểu họ định làm trò gì với Yuna?」

Wakka lẩm bẩm và hướng về phía điện thờ. Anh hít một hơi và lấp đầy lồng ngực mình bằng mùi nước hoa quen thuộc hòa lẫn với mùi hương từ những viên đá ẩm ướt tại điện thờ. Tâm trạng Wakka trở nên vui vẻ hơn và cảm giác như mình đang quay lại những năm tháng ấu thơ.

Đó chính là ân huệ từ Yevon.

「Chết tiệt!」

Trang chính  Chương tiếp

You might also like
Leave A Reply

Your email address will not be published.