EPISODE: DENZEL

0

Tại Midgar từng tồn tại hai cảnh quan đô thị tách biệt rõ rệt. Thành phố phía trên được xây dựng lơ lửng trên cao, ngự trên Cái Đĩa, và chính Cái Đĩa ấy lại được chống đỡ bởi một hệ thống cột trụ khổng lồ. Bên dưới là khu ổ chuột, nơi người dân sống những cuộc đời hỗn độn nhưng kiên cường dưới cái bóng vĩnh cửu của kết cấu thép bên trên. Mọi cư dân của Midgar, dù giàu hay nghèo, dù được tắm mình trong ánh mặt trời hay bị chìm khuất trong bóng tối, đều từng tin rằng tòa thành kỳ vĩ này, công trình được kiến tạo bởi Tập đoàn Điện lực Shinra hùng mạnh, sẽ là một cảnh tượng trường tồn mãi mãi.

Đó là chuyện của trước kia, cho đến bốn năm về trước, khi Dòng chảy sinh mệnh bắt đầu tuôn trào và suýt chút nữa đã kéo sập Midgar xuống bình địa. Người dân vơ vội chút tài sản còn lại và cố gắng tháo chạy, nhưng rồi họ nhận ra mình chẳng thể nào rời xa khỏi đô thị thép ấy được bao lâu. Có lẽ họ nghĩ rằng nếu nán lại gần đường chân trời sừng sững kia, họ có thể níu giữ những giấc mơ về một tương lai tươi sáng hơn. Cuối cùng, một thị trấn mọc lên ngay bên cạnh Midgar. Họ gọi nó là Edge.

Trục đường chính của Edge bắt đầu từ ranh giới giữa Sector 3 và Sector 4 của Midgar, trải dài thẳng về phía đông. Khu định cư mới lan rộng ra cả phía bắc và phía nam của con đường ấy. Nhìn từ xa, nó trông như một thị trấn lộng lẫy, nhưng hầu hết các tòa nhà đều được chắp vá từ phế liệu thu hồi từ Midgar. Edge nồng nặc mùi sắt và rỉ sét.

Johnny để kiểu tóc vuốt ngược pompadour bóng lộn, một phong cách khá lạ lẫm đối với những chàng trai trẻ thời bấy giờ. Anh ta mở một quán cà phê dọc theo đường cái, một nơi tuềnh toàng chẳng có gì ngoài mấy bộ bàn ghế bày ra bãi đất trống và một quầy hàng nơi anh nấu những món ăn đơn giản. Anh đặt tên quán là Thiên Đường của Johnny, như một cách tri ân đến Thiên Đường Thứ Bảy, quán rượu và ăn uống mà anh từng lui tới ở khu ổ chuột Sector 7 tại Midgar. Anh từng “say nắng” cô nhân viên pha chế xinh đẹp ở đó, một cô gái tên là Tifa.

Quán bar cũ đó đã bị chôn vùi khi Sector 7 sụp đổ, nhưng khi Edge xuất hiện, Tifa đã mở một Thiên Đường Thứ Bảy mới ngay tại thị trấn này. Vào thời điểm đó, Johnny cũng chỉ là một trong số những thanh niên mất nhà cửa với những tham vọng mơ hồ nhưng chẳng biết phải làm gì tiếp theo. Khi chứng kiến sự mạnh mẽ và chủ động của Tifa trước thảm họa, anh đã được truyền cảm hứng. Đối tượng của mối tình đơn phương năm nào giờ đã trở thành một hình mẫu lý tưởng. Thậm chí là một người thầy. Mình muốn sống cuộc đời giống như cô ấy, anh từng nghĩ. Nhưng làm thế nào đây? Câu trả lời đơn giản nhất là: Mình cũng sẽ mở một quán.

Đó là sự khởi đầu của Thiên Đường của Johnny, và mọi khách hàng đều bị tra tấn hết lần này đến lần khác bằng câu chuyện về “Johnny Tái Sinh”.

Tất nhiên, khi nghe kể về Tifa, họ lại tò mò muốn ghé thăm Thiên Đường Thứ Bảy để tận mắt chiêm ngưỡng nữ chủ quán đầy cảm hứng kia. Chẳng bao lâu sau, họ trở thành khách quen ở đó, và hiếm ai buồn quay lại cái quầy hàng khiêm tốn của Johnny. Bỗng nhiên, Johnny nhận ra mình đang mòn mỏi chờ đợi ngày qua ngày chỉ để kiếm được một vị khách chịu lắng nghe câu chuyện về tình yêu và sự cứu rỗi của mình.

Rồi cũng có một người xuất hiện. Nhưng đó chỉ là một đứa trẻ. Thằng nhóc này làm gì ở đây một mình thế nhỉ? Ô, chẳng phải Denzel đây sao!

Đây không phải là một khách hàng bình thường. Denzel sống cùng Tifa, người thầy vô hình và cũng là người trong mộng của Johnny. Phải phục vụ hết mình vụ này mới được!

– Vào đi! Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, Denzel! – Anh nói, đầu gật gù lia lịa, tay làm động tác mời mọc hoành tráng về phía chiếc ghế trống.

Nhưng Denzel chỉ liếc qua anh một cái rồi ngồi xuống chiếc bàn xa quầy hàng nhất.

– Nhóc có thể ngồi gần hơn nếu muốn mà!

– Không. Em đang đợi người.

Đợi người ư? Gì cơ, nhóc định đi hẹn hò ở cái tuổi này sao? Johnny nghĩ. Được thôi. Thế cũng tốt. Mình sẽ chăm sóc tốt cho cả hai. Miễn phí mọi thứ cho vị khách đặc biệt này.

– Hẹn hò hả? Tiến tới đi, nhóc con!

– Cà phê.

Giận rồi à? Không. Chắc là ngại thôi.

– Nếu nhóc bí đề tài nói chuyện thì cứ gọi anh nhé. Anh có mấy câu mở đầu hay lắm. Hiệu nghiệm với phụ nữ cực kỳ. Mà này, nếu muốn thì anh có thể…

Đột nhiên, Denzel bật dậy. Chết tiệt, hay là mình làm nó cáu thật rồi.

Johnny nheo mắt nhìn Denzel, nhưng thằng bé đang nhìn về phía lối vào, nơi một người đàn ông có khuôn mặt gầy gò trong bộ vest sẫm màu đang đứng đó.

– Chúng tôi đang mở cửa… – Johnny cố thốt lên nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta.

Đó là Reeve, cựu lãnh đạo cấp cao của Shinra, nay là người đứng đầu WRO. Anh chưa bao giờ gặp người đàn ông này bằng da bằng thịt, nhưng thiên hạ đồn đại rằng tử khí luôn đeo bám ông ta. Một kẻ như thế làm gì ở quán của mình chứ?

Reeve thận trọng quan sát xung quanh khi tiến đến bàn của Denzel và ngồi xuống. Lúc này Johnny mới vỡ lẽ.

Denzel đang được WRO chiêu mộ! Reeve đang cố dụ dỗ thằng bé gia nhập. Mình không thể để chuyện đó xảy ra! Nếu chuyện đó xảy ra ngay trong quán của mình, mình sẽ mất sạch mọi cơ hội với Tifa. Anh trừng mắt nhìn Reeve.

Đáp lại, Reeve chỉ nở một nụ cười điềm đạm:

– Một ly cà phê, nếu cậu không phiền.

Chết tiệt. Lão này phong thái quá.

– Có ngay, – Johnny đáp, đứng thẳng đơ như khúc gỗ. Anh lật đật chạy về phía quầy hàng. Trời đất. Lão này đúng là một tay đáng gờm.

Nếu Johnny ngạc nhiên, thì Denzel lại chết lặng khi thấy chính người đứng đầu WRO đích thân đến nói chuyện với mình. Cậu đứng đó, thậm chí không thể thốt nên lời chào.

– Ngồi đi.

Giọng nói của Reeve phá vỡ sự im lặng, và Denzel vội vã ngồi xuống.

– Nào, Denzel, ta không có nhiều thời gian, nên ta sẽ đi thẳng vào vấn đề, – Reeve bắt đầu với tông giọng chừng mực. – Trước hết cháu cần biết rằng tổ chức của ta không còn như trước nữa. Những ngày tháng chào đón bất cứ ai sẵn lòng gia nhập đã qua lâu rồi. Nếu cháu muốn giúp sức cho việc tái thiết, hãy nói chuyện với cán bộ địa phương. WRO hiện giờ là một tổ chức quân sự.

– Vâng, thưa ngài. Cháu biết sẽ rất nguy hiểm.

– Cháu biết sao? Vậy hãy kể ta nghe về bản thân cháu đi, nhóc. Xuất thân của cháu thế nào?

– Xuất thân của cháu ạ? Cháu không… Ý cháu là, cháu mới mười tuổi…

– Ta biết. Nhưng ngay cả những đứa trẻ mười tuổi cũng phải đến từ đâu đó chứ.

❦❦❦

Denzel là con một của Abel, một người đàn ông nghiện công việc tại Phòng Điều hành 3 của Tập Đoàn Điện lực Shinra, và Chloe, người phụ nữ hòa đồng, người luôn quán xuyến một mái nhà ngăn nắp và chỉn chu. Cả ba sống trong khu nhà ở do công ty cấp tại Sector 7 của Midgar.

Sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng hẻo lánh nghèo khó, Abel cảm thấy vô cùng mãn nguyện với cuộc sống ở thành phố phía trên Midgar. Tuy nhiên, ông tin rằng đàn ông luôn cần có mục tiêu, và khát vọng của ông là được sống trong khu nhà ở đáng mơ ước dành cho quản lý cấp cao của Shinra. Ông đã hiện thực hóa mục tiêu đó không lâu trước sinh nhật lần thứ bảy của Denzel, khi ông được thăng chức lên trưởng phòng, vị trí đi kèm phúc lợi là một ngôi nhà trong khu biệt lập tại Sector 5.

Khi nghe tin, Chloe và Denzel đã chuẩn bị một bữa tiệc ăn mừng. Người cha đầy tự hào trở về nhà trước một bàn tiệc thịnh soạn và những món đồ trang trí do chính tay Denzel làm. Đó là một bữa tối rộn ràng, và trong tâm trạng phấn chấn, cha của Denzel liên tục pha trò và kể những câu chuyện về cuộc đời mình.

– Denzel, hãy luôn nhớ rằng con là một cậu bé may mắn. Nếu con sinh ra ở dưới khu ổ chuột, con sẽ phải ăn thịt chuột thay vì thịt gà đấy.

– Ở khu ổ chuột không có gà ạ?

– Cha nghĩ là có, nhưng chẳng ai đủ tiền mua đâu. Thay vào đó họ phải bắt loài gặm nhấm. Xiên chúng bằng một cái que. Những con chuột đen to tướng ấy.

– Eo, ghê quá!

– Thực ra cha nghĩ vị cũng ổn đấy chứ, – Abel nói, vỗ vỗ bụng và nháy mắt với Chloe.

– Còn con thì sao, Denzel? Con thấy món đó thế nào? – Chloe chỉ vào đĩa của Denzel.

Denzel nghi ngờ nhìn cha mẹ rồi nhìn xuống đĩa của mình. Cha cậu đang nhìn đi chỗ khác, cố nín cười. Denzel nhớ lại câu cửa miệng của cha: Sống mà không có tiếng cười thì chẳng còn ý nghĩa gì. Họ lại trêu chọc cậu nữa rồi.

– Mẹ! Cha! Thôi mấy trò đùa ngớ ngẩn đó đi mà!

❦❦❦

– Vậy là cha mẹ hay trêu chọc cháu.

– Họ chỉ thích đùa giỡn thôi ạ, thế thôi. Ý cháu là, cháu cũng thấy buồn cười.

– Xin đính chính, theo những gì ta biết thì họ không ăn thịt chuột ở khu ổ chuột đâu. Thành thật mà nói, ta nghi ngờ liệu chúng có ăn được không, và thực sự thì khu ổ chuột không tệ như nhiều người sống ở phía trên vẫn tưởng…

– Vâng, cháu biết. Cháu đã tự mình nhận ra điều đó.

– Ồ? Sao lại thế?

– …Đó là một câu chuyện dài ạ.

❦❦❦

Denzel đang ở nhà một mình thì điện thoại reo. Là Abel gọi.

– Mẹ con đâu?! – Ông gặng hỏi.

– Mẹ đi mua sắm rồi ạ.

– Bảo mẹ gọi cho cha ngay khi về nhà nhé. À thôi, bỏ đi, cha sẽ tự về.

Denzel có thể cảm nhận được rắc rối nào đó đang xảy ra. Điều đó làm cậu lo lắng và không thể tập trung vào bất cứ việc gì, nên cậu bật TV lên xem trong lúc đợi mẹ về. Bản tin đang chiếu cảnh tàn tích của Lò phản ứng Mako Số 1. Một nhóm tự xưng là Avalanche đã cho nổ tung nó.

Chắc đó là lý do cha cáu kỉnh. Hẳn là cha đang rất bận rộn với thảm họa này, Denzel nghĩ. Cha không giận mẹ hay mình đâu.

Một giờ sau, Abel về đến nhà.

– Mẹ đâu?

– Mẹ chưa về ạ.

– Vậy chúng ta sẽ đi tìm mẹ.

Abel lao ra khỏi cửa ngay lập tức, Denzel lật đật chạy theo sau. Họ đến khu chợ và chẳng mấy chốc đã thấy Chloe đang trò chuyện với người bán thịt. Abel bảo Denzel đứng yên tại chỗ rồi xăm xăm bước tới quầy thịt. Không nói không rằng, ông nắm lấy cổ tay vợ và lôi bà đi.

Denzel cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp khi nghe giọng nói đầy sợ hãi của mẹ lúc bà phản kháng.

– Buông em ra! Anh bị làm sao thế?

Abel nhìn dáo dác xung quanh rồi thì thầm: – Họ sắp phá hủy Sector 7. Chúng ta phải rời đến Sector 5 ngay bây giờ. Chúng ta có thể đến ngôi nhà mới.

– Phá hủy ư?

– Những kẻ điên rồ đã thổi bay lò phản ứng. Mục tiêu tiếp theo của chúng là Sector 7.

Denzel quan sát biểu cảm của mẹ. Bà không cười.

– Chuyện này là thật sao? – Cậu nắm chặt tay cha mẹ. – Này, đi thôi. Chúng ta phải đi thôi.

Nhưng không ai trong số họ nhúc nhích.

– Chúng ta không thể cứ thế bỏ chạy để cứu lấy thân mình được. Chúng ta phải cảnh báo cho hàng xóm, cho bạn bè nữa!

– Không còn thời gian đâu, Chloe. Và đây là tin tình báo tối mật của công ty. Anh chỉ vừa mới được thăng chức, và anh đã phá vỡ quy tắc rồi…

Chloe lắc đầu dữ dội và quay sang Denzel. – Con đi với cha đi. Mẹ sẽ đến tìm con sớm thôi. Sẽ ổn cả mà.

Bà siết chặt tay cậu một lần rồi buông ra, và sau đó bà bỏ chạy.

– Không! – Abel định đuổi theo vợ, nhưng ông bỏ cuộc chỉ sau vài bước.

Lồng ngực Denzel thắt lại khi cậu ngước nhìn khuôn mặt đau khổ của cha. Cha muốn đuổi theo mẹ, cậu nghĩ. Nhưng cha buộc phải trông chừng mình…

– Đi nào, Denzel. Chúng ta sẽ đến Sector 5.

– Nhưng còn mẹ thì sao?!

– Mẹ sẽ ổn thôi. Mẹ chỉ đang làm theo lương tâm của gia đình mình thôi.

 

Một người đàn ông trạc ngoài hai mươi tuổi đang kéo chiếc vali nặng trịch dọc theo con đường phân chia giữa Sector 6 và Sector 7. Cà vạt của anh ta xộc xệch, áo khoác không cài khuy, và khuôn mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng nhưng kiên quyết. Rõ ràng anh ta đang rất vội.

– Arkham! – Abel gọi với theo.

Nghe thấy tên mình, người đàn ông ngẩng lên và nhận ra Abel.

– Trưởng phòng, anh vẫn còn ở đây sao? Turks đã triển khai rồi. Chắc hẳn họ đã đặt thuốc nổ xong xuôi. Tôi biết một gã bên bộ phận bảo trì đã chuẩn bị xe cho họ.

Nghe cha nói chuyện về Shinra cả đời, Denzel biết rất nhiều về cơ cấu của công ty. Chẳng hạn như việc Turks là những kẻ chuyên làm những công việc bẩn thỉu cho công ty.

Thuốc nổ? Turks định cho nổ cái gì đó sao? Nhưng chẳng lẽ Turks cũng là Avalanche? Cậu đang nhìn chằm chằm xuống đất, cố gắng hiểu cuộc trao đổi của người lớn, thì cảm thấy ánh mắt của cha và ngước lên.

– Cậu đưa con trai tôi sang Sector 5 được không? Coi như tôi nhờ cậu một ân huệ cá nhân. – Abel nói, mắt vẫn nhìn con trai mình.

– Không! – Denzel hét lên.

– Cha sẽ đi đón mẹ con. Con đi cùng chú Arkham đây nhé.

– Con muốn ở lại với cha!

– Tôi có thể tin tưởng cậu được không, Arkham?

– Tất nhiên rồi, thưa ngài.

– Số nhà 38 trong khu biệt lập Sector 5. Chìa khóa đây. Con trai tôi sẽ giữ nó. Phải không con?

Abel lấy chìa khóa từ túi trong áo khoác và ấn vào tay Denzel.

– Cha…

– Cha đã mua cho chúng ta một cái TV màn hình lớn mới toanh. Con có thể xem các chương trình yêu thích trong lúc đợi cha mẹ về.

Ông vò tóc Denzel hơi mạnh tay một chút rồi đẩy cậu về phía người tên Arkham. Sau đó, ông bắt đầu chạy nước rút vào Sector 7.

Người đàn ông đỡ lấy Denzel khi cậu bé vấp ngã. – Được rồi nhóc, đi thôi. Tên chú là Arkham. Chú làm việc cho cha cháu. Rất vui được gặp cháu.

Denzel vùng vẫy và cố chạy theo Abel, nhưng Arkham giữ chặt lấy cậu.

– Chú hiểu cảm giác của cháu. Nhưng cha cháu đã bảo chú đưa cháu về nhà, và đó chính xác là những gì chú sẽ làm. Vậy nên chúng ta hãy đến Sector 5 cái đã, rồi sau đó tùy cháu quyết định. Được chứ?

 

Ngôi nhà mới, nằm trong một dãy nhà dài dằng dặc giống hệt nhau như đúc từ cùng một khuôn, trống hoác ngoại trừ một chiếc hộp lớn đựng cái TV mới.

Arkham hì hục lôi cái TV ra khỏi bao bì và cắm điện. Hai người ngồi bệt xuống sàn xem tin tức, màn hình vẫn đang chiếu cảnh quay Lò phản ứng Mako Số 1 bị nổ tung.

Denzel cố nghĩ cách để người lạ này rời đi. – Cháu đói, – cậu nói.

– Được rồi. Chú sẽ đi mua gì đó cho cháu.

Và rồi cả căn nhà rung chuyển. Từ nơi nào đó rất xa, họ nghe thấy một tiếng nổ long trời lở đất, theo sau là tiếng rít gào của kim loại bị vặn xoắn.

– Ở yên đây, – Arkham ra lệnh rồi lao ra ngoài.

Denzel cũng định ra cửa, nhưng giọng nói trên truyền hình đã giữ chân cậu lại. – Tin khẩn!

Màn hình giờ đang chiếu cảnh một thành phố đang rơi xuống.

Phải mất một phút Denzel mới nhận ra cậu đang nhìn thấy một phần khổng lồ của Cái Đĩa đổ sập xuống khu ổ chuột bên dưới. Sector 7, nơi cậu vừa ở đó với cha mẹ chỉ vài giờ trước. Cảnh quay thay đổi, và biên tập viên nói: – Quý vị đang xem hình ảnh trực tiếp từ Sector 7.

Chẳng còn gì ở đó cả. Sector 7 đã biến mất. Denzel lao ra khỏi nhà.

Thành phố chìm trong hỗn loạn. Người người chạy tán loạn khắp các hướng, la hét rằng Sector 5 có thể là mục tiêu tiếp theo. Cậu lách qua những đôi chân, tuyệt vọng chen lấn qua đám đông.

Cuối cùng, hết hơi, cậu đến được rìa Sector 6, nhưng binh lính đã dựng rào chắn chặn mọi lối vào. Cậu ghé mắt nhìn qua chướng ngại vật, cố gắng xác định vị trí của Sector 7, nhưng chẳng có gì ở đó cả. Chỉ là khoảng không trống rỗng. Như thể nó chưa từng tồn tại.

Bên kia khoảng trống, phía xa xa, cậu có thể lờ mờ thấy Sector 8. Rìa của nó là một vết thương nham nhở với dây cáp lủng lẳng và những dầm thép xoắn vặn.

– Này nhóc. Cháu không nên ở ngoài này đâu. Nhà cháu ở đâu? – Một người lính hỏi.

Denzel chỉ tay vào khoảng không trống rỗng.

– Chết tiệt. Rất tiếc khi nghe điều đó, nhóc con, – người lính nói, giọng không hề ác ý. – Biết cha mẹ cháu ở đâu không?

Denzel lại chỉ tay vào cùng một chỗ đó.

Người lính thở dài thườn thượt.

– Đây là việc làm của bọn Avalanche. Đừng quên điều đó. Khi nào lớn lên, cháu có thể bắt bọn chúng trả giá, – người lính nói, như thể để động viên cậu bé.

Anh ta đặt tay lên vai Denzel, xoay người cậu về hướng Sector 6 và đẩy nhẹ vào lưng cậu. – Tốt nhất là cháu nên đi đi.

Denzel bước đi trong cơn thẫn thờ. Xung quanh cậu, những kẻ hiếu kỳ và những người sống sót bàn tán trong nỗi sợ hãi và kinh ngạc.

Chúng định cho nổ cái gì tiếp theo đây?

Cha ơi!

Ở đây có an toàn không?

Mẹ ơi!

Avalanche sẽ không thoát tội đâu! Shinra đang làm cái quái gì vậy?!

Cha ơi!

Mẹ ơi, mẹ đâu rồi?

Cậu lờ đi mọi thanh âm, ngoại trừ giọng nói thảm hại của một đứa trẻ dường như cứ bám riết lấy cậu không buông. Cuối cùng, cậu nhận ra đó là giọng của chính mình, và cậu đứng khựng lại, không thể bước thêm bước nào nữa. Rồi nước mắt trào ra.

❦❦❦

– Có thật là Shinra làm không?

– Phải. – Reeve nhìn đi chỗ khác, như thể ông đã quyết tâm không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. – Cháu có thể căm ghét ta vì điều đó. Trả thù, nếu cháu muốn.

Denzel lắc đầu.

❦❦❦

Denzel woke up the next day in the new house in Sector Five on a mattress that hadn’t been there yesterday. Next to him, he found a note and a pastry.

Denzel tỉnh dậy vào ngày hôm sau trong ngôi nhà mới ở Sector 5, trên một tấm nệm mà hôm qua chưa hề có ở đó. Bên cạnh cậu là một tờ giấy nhắn và một chiếc bánh ngọt.

Chú đang đi làm. Chú sẽ ghé qua kiểm tra cháu một lát nữa. Đừng đi đâu xa quá nhé, được không? Mọi người đang rất kích động, nên ra ngoài không an toàn đâu. Tối qua tìm được cháu không dễ chút nào, và cõng cháu về tận đây cũng chẳng nhẹ nhàng gì. —Arkham.

P.S. Chú mượn tấm nệm của nhà hàng xóm. Nhớ trả lại đấy.

 

Tin tức trên TV chiếu đi chiếu lại cảnh sụp đổ của Sector 7. Các phóng viên liên tục đọc thông cáo báo chí từ Tập đoàn Điện lực Shinra rằng Midgar hiện đã an toàn. Nhưng làm sao có thứ gì có thể an toàn với cậu được nữa, nếu cha mẹ cậu đã chết? Chẳng hợp lý chút nào.

Họ cứ nói là an toàn. Vậy là mọi người sống hạnh phúc mãi mãi về sau sao? Còn mình thì sao?

Cậu cầm chiếc bánh lên, nhưng ngay trước khi cắn một miếng, cậu nhận ra nó hơi bị bẹp, và kem bên trong đang rỉ ra ngoài. Nó làm cậu tức giận. Cậu ném mạnh chiếc bánh vào cái TV bằng tất cả sức bình sinh và lao ra ngoài.

Trái với những gì Arkham nói, đường phố khá yên tĩnh. Denzel có thể thấy Tòa nhà Shinra sừng sững ở trung tâm Midgar.

Cha có thể vẫn còn sống. Cha và Mẹ có thể đã đến văn phòng. Cá là cha chỉ đang rất bận rộn giải quyết đống lộn xộn này thôi. Đây đều là nhà của Shinra mà. Cá là có ai đó ở đây biết Cha. Mình ghét phải nói chuyện với người lớn lạ mặt, nhưng chắc mình phải cố mà hỏi thôi.

Cậu đến ngôi nhà đầu tiên bên phải và nhấn chuông. Không ai trả lời. Để chắc chắn, cậu thử mở cửa. Cửa không khóa. Cậu thò đầu vào.

– Xin chào?

Cậu đợi một chút, nhưng ngôi nhà im ắng. Có lẽ Arkham đã lấy tấm nệm từ nhà này. Mượn mà không hỏi thì có khác gì ăn trộm đâu nhỉ?

Cậu thử ngôi nhà bên trái. Rồi những ngôi nhà đối diện, rồi những ngôi nhà xa hơn trên phố. Tất cả đều trống rỗng. Cậu bắt đầu nhấn chuông ở con phố kế bên. Rất nhiều nhà dán giấy ghi chú trước cửa nói rằng người sống ở đó tạm thời rời khỏi thị trấn. Thường có kèm theo số điện thoại liên lạc.

Cả khu phố vắng tanh. Và trong thâm tâm, Denzel biết rằng cha mẹ cậu không hề ở chỗ làm. Đáng lẽ giờ này họ phải đến tìm cậu rồi chứ. Cho dù cha không thể trốn việc, thì mẹ bằng cách nào đó cũng sẽ đến được đây.

Cậu cứ bước đi, hy vọng đột ngột trào dâng rồi lại vụt tắt, cho đến khi cậu nhận ra mình đã hoàn toàn bị lạc. Cậu không nhớ đường mình đã đi. Cậu bắt đầu khóc, phần vì thất vọng nhiều hơn là sợ hãi.

Cậu ngồi phịch xuống vỉa hè nhưng vội nhảy dựng lên khi nhận ra mình vừa ngồi lên vật gì đó cứng cứng. Đó là một chiếc tàu bay Shinra đồ chơi. Chắc đứa nhóc nào đó đã đánh rơi.

Denzel nhặt nó lên và ném mạnh hết sức có thể. – Mình ghét tất cả mọi người!

Tiếng cửa kính vỡ loảng xoảng vang vọng xuống con phố, theo sau là tiếng một người phụ nữ hét lên. – Ai đó? Ai vừa làm thế?

Trước khi Denzel kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, một bà lão trông già khụ lao ra khỏi ngôi nhà có cửa sổ bị vỡ. Thực ra, có lẽ bà ấy không già đến thế, nhưng cậu chỉ là một đứa trẻ con. Làm sao cậu phân biệt được chứ?

– Có phải cháu vừa ném cái này không? – Với vẻ mặt cau có, bà giơ chiếc tàu bay về phía Denzel.

Cậu gật đầu một cách ngu ngốc.

– Tại sao lại—? – Bà tự ngắt lời mình giữa chừng. – Cháu đang khóc đấy à?

Denzel lắc đầu phủ nhận, nhưng cậu không thể giấu được những giọt nước mắt.

– Cháu sống ở đâu?

Cậu không biết phải trả lời thế nào, và điều đó chỉ khiến cậu thêm giận bản thân mình. Cậu khóc to hơn.

– Thôi được rồi, nhóc con. Ta không thể bỏ mặc cháu ở đây như thế này được. Ta cho là tốt nhất cháu nên vào nhà.

Nhà của Ruvie mang lại cảm giác ngọt ngào, ấm cúng, hoàn toàn khác biệt so với nhà của cha mẹ cậu. Có những họa tiết hoa nhỏ xíu trên giấy dán tường và trên ghế sô pha, cùng những bông hoa giả nhưng tươi tắn cắm trong lọ. Denzel ngồi nép mình trên mép ghế sô pha, dè dặt quan sát Ruvie khi bà chật vật che cửa sổ bị vỡ bằng một tấm bạt.

– Cháu xin lỗi.

– Nếu đây là thời bình thường, ta đã tóm cổ cháu lôi thẳng về cho bố mẹ và mắng cho một trận ra trò trên đường đi rồi.

– Mẹ và cha cháu, họ…

– Đừng nói với ta là họ bỏ trốn khỏi thành phố và bỏ cháu lại nhé.

– Họ đã ở Sector 7.

Ruvie khựng lại. Rồi bà rời khỏi cửa sổ, ngồi xuống cạnh Denzel và vòng tay ôm lấy cậu.

Khi cậu đã khóc xong, bà nói sẽ đưa cậu ra ngoài. – Nào, đi xem thử chúng ta có tìm được ngôi nhà của cháu không nhé.

Ruvie nắm lấy tay cậu khi họ bước đi. Denzel chưa từng nắm tay ai kể từ khi lên sáu. Đó không phải là việc những đứa trẻ lớn thường làm. Nhưng lúc này đây, cậu chẳng bận tâm đến việc làm người lớn nữa.

Theo lời Ruvie, những nhân viên Shinra trong khu phố này đều đang tá túc tại trụ sở chính, trong khi gia đình họ đã sơ tán đến Junon hay Costa del Sol. Nhưng bà đã chọn ở lại vì, như bà giải thích: “Nếu đi đâu cũng chỉ có một mình, thì thà ở lại nhà mình còn hơn.”

Cuối cùng, hai người cũng tìm thấy nhà của Denzel.

– Cháu cảm ơn. Cháu xin lỗi về cửa sổ nhà bà.

Ruvie chỉ gật đầu và dắt Denzel đến trước cửa, bà ghé mắt nhìn vào trong khi cậu mở cửa ra.

– Chà, nhìn kìa. Trống huơ trống hoác như cái xà lim ấy. Cháu định làm gì một mình trong cái nhà này chứ? Đi nào, Denzel. Ta nghĩ cháu nên ở lại với ta một thời gian.

Vậy là Denzel dọn về sống cùng Ruvie.

Sau vụ nổ ở Lò phản ứng Mako Số 1, bà đã tích trữ rất nhiều nhu yếu phẩm, đề phòng cho những ngày tháng khó khăn phía trước. Nhà kho ở sân sau chất đầy đồ hộp.

– Cẩn tắc vô áy náy—người ta vẫn bảo thế phải không?

Bà lấp đầy những ngày của mình bằng việc dọn dẹp, làm vườn, nấu nướng và may vá. Denzel giúp bà mọi việc, trừ khoản may vá. Trước khi đi ngủ, bà thường đọc sách, nghiền ngẫm những cuốn sách dày cộp và khó hiểu.

Denzel hỏi liệu chúng có hay không. – Chẳng hay chút nào, – Ruvie đáp. Bà giải thích rằng đó là sách của con trai bà.

Hơn năm năm qua, bà đã đọc chúng, cố gắng hiểu xem con trai mình làm công việc gì. Nhưng ta vẫn chẳng hiểu thêm được chút nào so với lúc mới bắt đầu. Tất cả những gì chúng làm được là ru ta ngủ. Bà bật cười khi kể với cậu điều đó.

Ruvie cho cậu mượn một cuốn sách hướng dẫn có tranh minh họa về các loài quái vật, bảo rằng nó sẽ hữu ích. Cuốn sách đó cũng là của con trai bà. Anh ấy đã đọc nó khi trạc tuổi Denzel.

Nó có những hình ảnh in màu đầy đủ về các loài quái vật và mô tả chi tiết cho từng con. Trang nào cũng có cùng một lời khuyên—nếu bạn nhìn thấy một trong số chúng, hãy chạy thật nhanh và báo cho người lớn.

Nếu bây giờ mình gặp quái vật, chắc mình có thể báo cho Ruvie, Denzel nghĩ. Nhưng trông bà ấy không giống người có thể chiến đấu. Chắc mình phải là người chiến đấu cho cả hai thôi. Nhưng liệu mình có đánh bại được quái vật không? Chắc là không.

Mình thật vô dụng, Denzel nghĩ. Đó là lý do tại sao cha mẹ lại đến Sector 7 mà không có mình.

❦❦❦

Trời ngày càng nóng hơn, và Denzel đang vã mồ hôi.

– Trời đất ơi, nóng quá. Mang chút nước lại đây được không? – Reeve nói với Johnny.

Denzel lấy khăn tay ra lau trán.

– Khăn tay dễ thương đấy, – Reeve nhận xét. – Bạn gái tặng cháu à?

– Đại loại thế ạ. – Denzel cúi xuống nhìn tấm vải.

❦❦❦

Một buổi sáng nọ, khi cậu xuống ăn sáng, Ruvie giơ lên một chiếc áo sơ mi có cổ và nói:

– Này, ta may cái này cho cháu đấy. Đây là mảnh vải duy nhất ta có.

Chiếc áo màu trắng và được trang trí bằng những bông hoa nhỏ màu hồng. Vào một thời điểm khác, Denzel chắc chắn sẽ từ chối mặc nó, nhưng bây giờ, cậu mặc nó vào với vẻ vui sướng.

– Và ta làm những cái này từ vải vụn. Của cháu đây.

Bà đưa cho cậu một xấp khăn tay có cùng hoa văn với chiếc áo. Chắc hẳn phải có khá nhiều vải thừa, cứ nhìn vào số lượng khăn bà đã may thì biết. Denzel chỉ lấy một chiếc, gấp cẩn thận và bỏ vào túi.

– Còn một chuyện nữa… – Nụ cười đã tắt trên gương mặt Ruvie. – Ta không biết phải nói thế nào…

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Denzel. Cậu tưởng tượng ra điều tồi tệ nhất bà có thể nói. Đến lúc cháu phải rời đi rồi. Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng khiến cậu run rẩy.

– Sao chúng ta không ra ngoài một chút nhỉ? – Ruvie bước ra cửa sau để ra sân.

Denzel ngập ngừng rồi đi theo, bước trên nền đất nện chặt để đứng cạnh bà. Ruvie đang ngước nhìn lên bầu trời. Cậu nhìn theo ánh mắt bà và thấy thứ đó ở trên cao—một vệt đen lớn, một cảnh tượng thực sự đáng ngại.

Lẽ ra không được có màu đen trên bầu trời vào ban ngày. Chỉ có màu xanh hoặc trắng thôi. Bất cứ thứ gì khác đều là sai trái, là đáng sợ.

– Họ gọi nó là “Thiên Thạch”. Bây giờ nó còn nhỏ, nhưng nó sẽ lớn hơn rất nhiều. Rồi nó sẽ đâm vào hành tinh của chúng ta và quét sạch chúng ta. Quét sạch mọi thứ!

Ruvie lấy hai cái lon trên kệ và đưa cho Denzel.

– Làm sao chúng ta có thể chuẩn bị cho một thứ như thế này chứ, trời ơi là trời?

Ngày hôm đó, bà không dọn dẹp hay may vá gì cả. Bà dành cả ngày ngồi trên ghế sô pha, suy nghĩ. Bà đã cố gắng gọi vài cuộc điện thoại, lặp đi lặp lại nhiều lần trong ngày. Nhưng bất kể bà gọi cho ai, họ đều không bắt máy. Có lẽ bà đang cố gọi cho con trai mình, Denzel nghĩ trong lúc lau dọn nhà cửa từ trong ra ngoài.

Cậu không thực sự tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra khi Thiên Thạch va chạm. Và dù sao đi nữa, cậu còn một câu hỏi khác trong đầu. Cậu chỉ không biết phải mở lời thế nào.

Cuối cùng, khi trời tối, Ruvie cũng bắt đầu dọn dẹp, như thể vừa tỉnh cơn mơ.

– Cháu làm không đúng rồi, Denzel. Cháu không quan sát cách ta lau dọn à?

Đó mới đúng là Ruvie mà cậu biết.

Sau đó, họ ngồi cạnh nhau trên ghế sô pha đọc sách. Bà bắt đầu nói mà không ngẩng đầu lên khỏi trang sách.

– Denzel này, ta sẽ ở lại đây và chờ đợi kết cục. Nếu cả thế giới bị diệt vong, thì ta đi đâu cũng chẳng quan trọng. Nhưng cháu không cần phải làm giống ta. Nếu cháu muốn đi đâu khác, cháu cứ việc đi và mang theo tất cả thức ăn trong nhà. Cháu còn nhỏ, nhưng cháu có quyền quyết định mình sẽ ở đâu khi thời khắc đó đến.

Cậu suy nghĩ kỹ về những gì Ruvie nói. Rồi cậu hỏi câu hỏi mà mình đã muốn hỏi suốt cả ngày.

– Cháu có thể ở lại đây không ạ?

Ruvie ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách và mỉm cười với cậu.

Sau đó, Ruvie trở lại gần như con người cũ của mình, ngoại trừ việc bà ngừng làm vườn. Việc đó trở thành nhiệm vụ của Denzel.

Cậu có thể thấy việc xây dựng bắt đầu tại Tòa nhà Shinra. Dường như chỉ trong chớp mắt, một khẩu pháo khổng lồ đã sừng sững ngự trị trên thành phố.

– Shinra sẽ bắn nát hòn đá đó ra từng mảnh! – cậu nói với Ruvie.

– Vậy sao? Chà, ta hy vọng nó hiệu quả. Nhưng ta sẽ không trông mong vào nó đâu. Cái công ty đó chưa bao giờ làm đúng được một việc nào cả. – Ruvie buồn rầu nói.

Cuối cùng, khẩu pháo chỉ bắn được một loạt đạn vào mục tiêu vô hình nào đó trước khi sụp đổ thành một đống đổ nát. Như thể vẫn chưa đủ, chính Tòa nhà Shinra cũng bị tấn công và phá hủy.

Denzel tự hỏi loại quái vật nào có thể làm được điều đó. Cậu thậm chí không thể hình dung nổi một con quái vật đủ lớn để đánh sập tòa nhà kích cỡ đó, nhưng cậu kìm lòng không hỏi Ruvie về nó.

Trên bầu trời, Thiên Thạch vẫn treo lơ lửng, không thay đổi. Dù địa ngục có thể đã trỗi dậy ở những nơi khác, nhưng ngày tháng của Denzel vẫn trôi qua lặng lẽ.

Đôi khi cậu nhớ cha mẹ đến mức khóc nấc lên, nhưng Ruvie sẽ ôm chặt lấy cậu, và rồi cậu cảm thấy khá hơn. Bà cho phép cậu ngủ trên giường của mình, và cậu nghĩ rằng nếu ngày tận thế đến khi họ đang ngủ cùng nhau, thì cũng không đến nỗi tệ.

Rốt cuộc, thứ đến phá tan sự bình yên của Denzel không phải là Thiên Thạch, mà là một dòng thác ánh sáng trắng cuồng nộ. Dòng Lifestream do hành tinh giải phóng có thể đã phá hủy Thiên Thạch hiệu quả, nhưng năng lượng sống đậm đặc đó cũng gây ra sự tàn phá không kể xiết cho thế giới loài người.

Ngày định mệnh. Denzel và Ruvie đang ở trên giường, cố gắng ngủ bất chấp tiếng gió gào thét bên ngoài. Ngay cả đối với một cơn bão, tiếng ồn cũng thật khủng khiếp. Rồi cả ngôi nhà bắt đầu rung chuyển.

Chắc là kết thúc rồi, Denzel nghĩ. Cậu hy vọng nó sẽ qua nhanh.

Những cơn chấn động ngày càng dữ dội hơn, và tiếng ồn lớn đến mức như thể có một đoàn tàu đang chạy ngay bên ngoài cửa sổ. Ruvie ôm chặt lấy cậu, và cậu nhắm nghiền mắt, cố gắng tỏ ra dũng cảm, nhưng năm phút đã là giới hạn chịu đựng của cậu.

– Ruvie, cháu sợ!

Ngay khi Ruvie ngồi dậy định bật đèn, một luồng ánh sáng trắng chói lòa chiếu xuyên qua tấm rèm hoa đã kéo kín. Cứ như thể ngôi nhà đang bị nuốt chửng bởi mặt trời.

– Chui vào trong chăn và ở yên đó! – Ruvie rời khỏi phòng ngủ.

Ngôi nhà rung lắc mạnh hơn, và lọ hoa giả trên tủ quần áo rơi xuống sàn. Denzel nhảy ra khỏi giường và chạy theo bà.

Bà đang ở phòng khách, nhìn chằm chằm vào cửa sổ—cái cửa sổ mà cậu đã làm vỡ và bà đã che bằng tấm bạt. Tấm bạt đang phồng lên như một quả bóng bay, trông như sắp nổ tung.

Ruvie lao tới dùng cả hai tay giữ tấm bạt lại.

– Denzel, quay lại giường ngay!

Cậu run rẩy không kiểm soát được, chân dính chặt xuống sàn nhà. Mình là người đã làm vỡ cửa sổ. Tất cả là lỗi của mình. Những điều tồi tệ đang xảy ra là do mình!

Ruvie buông tấm bạt và lao về phía cậu. Denzel bám chặt lấy bà ngay cả khi bà đẩy cậu trở lại phòng ngủ. Cùng lúc đó, tấm bạt bị thổi bay, và ánh sáng chói lòa tràn ngập căn phòng. Bà đóng sầm cửa lại ngay trước khi hét lên.

– Ruvie! – Denzel giật mạnh tay nắm cửa.

– Denzel, đừng!

– Nhưng mà—

Cậu kéo cửa mở ra và thấy Ruvie đang đứng đó, quay lưng lại với cậu, dang tay chặn ngang khung cửa để giữ cậu ở trong.

– ĐÓNG CỬA LẠI!

Phía sau bà, cậu có thể thấy những tia ánh sáng lao đi và vặn xoắn như những con rắn, đập vào các bức tường và nảy ra mọi hướng.

Thứ này không có trong từ điển quái vật, cậu nghĩ. Mình phải chạy đi báo cho người lớn. Không—trong ngôi nhà này, mình phải là người chiến đấu.

– Ruvie! – cậu hét lên khi những tia sáng dường như lao vào bà. Bà rên lên một tiếng ngắn.

Những sợi ánh sáng mảnh mai len qua các khe hở giữa Ruvie và khung cửa, tràn vào phòng ngủ. Ruvie gục xuống sàn, và cùng lúc đó, Denzel bị luồng hào quang hất văng ra sau. Cậu ngất đi.

❦❦❦

– Cháu không biết mình đã nằm đó bao lâu. Khi cháu tỉnh dậy, cả ngôi nhà đã tan hoang. Ruvie nằm trên sàn. Cháu gọi tên bà, và bà khẽ mở mắt. Bà nói bà mừng vì cháu vẫn ổn, nhưng giọng bà nhỏ đến mức cháu gần như không nghe thấy. Sau đó bà nói muốn nắm tay cháu. Nên cháu đưa tay ra, và bà nắm lấy, nhưng tay bà yếu ớt đến mức cháu cảm tưởng như bàn tay ấy không hề tồn tại vậy. Bà nói bàn tay của con trai bà đã trở nên quá lớn để bà có thể nắm trọn. Điều đó làm cháu thấy mừng vì mình vẫn còn nhỏ bé. Rồi bà hỏi cháu bên ngoài trông thế nào. Cháu sợ phải nhìn, nhưng cháu vẫn đi ra ngoài. Trời đã sáng. Và cả khu vực trông y hệt như nhà của chúng cháu. Một đống đổ nát.

Denzel nhìn chằm chằm xuống mặt bàn khi kể chuyện. Reeve nhắm mắt lắng nghe.

❦❦❦

Bên ngoài, Denzel quay lại nhìn ngôi nhà của họ và thấy chẳng còn ô cửa sổ nào còn nguyên vẹn kính. Cậu xoay một vòng, thu vào tầm mắt toàn bộ khung cảnh còn lại. Những ngôi nhà khác cũng chẳng khá hơn—cửa sổ vỡ tan, mái nhà sụp đổ, tường nhà lún sâu.

Đằng nào thì chuyện cũng sẽ xảy ra thôi, cậu nhận ra. Ngay cả khi cửa sổ không bị vỡ thì thứ ánh sáng đó vẫn sẽ tràn vào và phá hủy mọi thứ.

Nhưng ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, cậu lại giận bản thân vì đã nghĩ như vậy.

Ruvie đã cố bảo vệ mình và bị thương nặng vì chuyện đó, vậy mà mình lại đang cố giả vờ như chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.

Cậu quay vào trong. Ruvie đang ngủ. Bà nằm đó, trông thật thanh thản và bình yên. Điều đó làm cậu bất an, và cậu lay vai bà.

– Ruvie.

Nhưng bà không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh dậy.

– Ruvie! – Cậu lay mạnh hơn.

Một dòng chất lỏng màu đen rỉ ra từ khóe miệng bà. Đối với cậu, nó trông như dấu ấn của tử thần, và cậu vội vàng lau nó đi. Nhưng nó cũng đang rỉ ra từ bên dưới mái tóc bà. Denzel cảm thấy buồn nôn.

Cậu loạng choạng bước ra khỏi nhà, nỗi kinh hoàng bủa vây.

– Mẹ! Cha! Cứu con với! – Cậu gào lên hết sức bình sinh.

Sau đó, cậu gọi tên tất cả những người mình quen biết, tất cả những cái tên cậu có thể nghĩ ra. Chẳng có ai đến cả, và vì thế chẳng còn gì để làm ngoài việc bật khóc nức nở.

– Này, nhóc con. Khóc lóc cái gì thế hả?

Một bàn tay to lớn nắm lấy đầu Denzel và xoay mặt cậu lên. Một người đàn ông to lớn với bộ ria mép đen đang đứng sừng sững phía trên cậu. Phía xa là một chiếc xe tải nhỏ đang đậu, với khoảng mười người cả nam lẫn nữ ngồi trên thùng xe.

– Cháu không nên ở ngoài này đâu. Họ bảo mọi người xuống hầm trú ẩn ở khu ổ chuột hết rồi. Cháu không xem TV à?

Denzel cảm thấy người đàn ông này sẽ quát mình nếu cậu không đưa ra câu trả lời thỏa đáng.

– Cháu đã không xem TV. – cậu cố nặn ra từng chữ giữa những tiếng nấc.

– Chết tiệt, mọi người bị làm sao thế hả? Chúng tôi cũng chẳng biết gì cả! Chúng tôi cứ tưởng mình sẽ an toàn! Cả đám các người đều cùng một giuộc như thế cả!

Những người đàn ông và phụ nữ trên xe tải ngượng ngùng nhìn xuống chân mình.

– Thế bố mẹ nhóc đâu?

– Ruvie đang ở trong nhà.

❦❦❦

– Người đàn ông đó tên là Gaskin. Chú ấy đã giúp cháu chôn cất Ruvie ở sân sau. Mọi người trên xe tải cũng xúm vào giúp một tay. Chúng cháu chôn cả sách của con trai bà và bộ kim chỉ theo cùng. Mọi người đều thấy lạ là đất ở sân sau lại sâu đến thế. Họ bảo thường thì đào một chút là đụng phải lớp thép của Cái Đĩa ngay.

– Có lẽ bà ấy định trồng rau. Nhiều người già ở quê hay làm thế lắm, cháu biết đấy.

– Cháu… cháu nghĩ là hoa ạ, – Denzel đáp, nhìn xuống chiếc khăn tay in hình hoa. – Nhà bà ấy tràn ngập họa tiết hoa, và bà cũng có rất nhiều hoa giả nữa. Nhưng cháu nghĩ bà muốn có hoa thật. Bà sống ở Midgar vì con trai bà làm việc cho Shinra, nhưng bà nhớ miền quê, và bà muốn một nơi xinh xắn có đất để có thể trồng vài bông hoa và… Xin lỗi. Chuyện này chán lắm phải không ạ.

Nhưng Reeve đang nuốt lấy từng lời.

❦❦❦

Chiếc xe tải chở Denzel và những người khác cuối cùng cũng dừng lại ở ga khởi hành dành cho các chuyến tàu đi xuống khu ổ chuột. Gaskin lên tiếng.

– Tàu không chạy đâu. Cũng chẳng có triển vọng gì là chúng sẽ hoạt động trở lại. Nhưng nếu may mắn, chúng ta có thể đi bộ dọc theo đường ray xuống tận mặt đất.

– Liệu thành phố có sập không? – ai đó hỏi.

– Tôi cũng đoán mò như các người thôi. Nhưng dù sao thì xuống mặt đất vẫn an toàn hơn, phải không?

Rồi Gaskin quay sang Denzel. – Chú ý đường đi nước bước nhé, được không? Mọi người đều mệt mỏi và kiệt sức cả rồi. Cháu phải tự lo cho bản thân mình thôi.

Gaskin quay lại xe tải, quay đầu xe và lái đi.

Đám đông người tụ tập ở nhà ga. Thứ ánh sáng trắng đó đã gây thiệt hại cho toàn bộ Midgar, và những người có nhà cửa bị phá hủy, cùng những người sợ thành phố sụp đổ, đều đổ về đây để chạy trốn.

Tuy nhiên, khi đã thực sự đến đây, không ít người bắt đầu do dự. Việc trèo xuống theo đường ray đó trông thật nguy hiểm.

Chẳng ai ăn mừng vì được cứu khỏi Thiên Thạch cả. Thay vào đó, họ tức giận vì lệnh sơ tán chậm trễ và sai lầm, và họ đang tìm ai đó để đổ lỗi.

May mà Cha không ở đây, Denzel nghĩ. Cậu lách qua đám đông đến sân ga, nơi cậu nhảy xuống đường ray để hòa vào dòng người đang ngày một đông.

Cậu không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nhưng Denzel nghĩ rằng ngoài Gaskin ra thì chẳng ai cho cậu lời khuyên nào cả, nên cậu cứ làm theo lời người đàn ông to lớn đó thì hơn.

Dưới chân cậu, giữa các thanh tà vẹt của đường ray treo trên các giá đỡ bằng thép, cậu có thể nhìn thấy xuyên xuống tận khu ổ chuột bên dưới. Nếu trượt chân ở đây, sẽ là một cú rơi rất dài xuống mặt đất. Đường ray xoắn ốc chạy quanh Midgar. Sẽ là một hành trình dài đến phát ốm, nhưng Denzel cúi đầu xuống, quên đi quãng đường còn lại, và tập trung bước từng bước cẩn trọng.

Đột nhiên, đám đông phía trước dừng lại. Một ngõ cụt ư?

Denzel chen lấn qua những đôi chân của người lớn để xem điều gì đang gây tắc nghẽn. Có một cậu bé, chừng ba tuổi, đang ngồi vắt vẻo trên một thanh tà vẹt, đung đưa đôi chân giữa khoảng không hun hút bên dưới.

Một người lớn cất tiếng hỏi: – Mẹ cháu đâu rồi?

Bất thình lình, thằng bé òa khóc và gào lên “MẸ ƠI!”, mắt nhìn trân trân xuống khoảng trống giữa hai chân mình. Nó đang chới với sắp mất thăng bằng thì Denzel lao tới, chộp lấy cánh tay nó.

Bỗng nhiên, đám đông ồ lên kinh hãi.

– Này, thằng nhóc đó có “dấu hiệu” rồi!

– Đừng chạm vào nó! Lây đấy!

Họ đang nói cái gì vậy? Cậu chẳng hiểu gì cả.

– Này, mang nó ra chỗ khác đi! – Ai đó hét lên.

Thấy không còn lựa chọn nào khác, Denzel kéo cậu bé sang một bên, nơi có chỗ đứng vững chãi hơn trên những tấm sắt nối đường ray với giá đỡ. Cậu tự hỏi tại sao người lớn không ai chịu giúp, nhưng rồi cậu đã thấy lý do.

Lưng áo của thằng bé ướt đẫm một thứ chất lỏng màu đen dính nhớp.

Khi lối đi đã quang đãng, mọi người bắt đầu di chuyển trở lại. Thằng bé vẫn tiếp tục khóc lóc vì đau đớn và gào thét gọi mẹ, nhưng Denzel lại đang nghĩ về lời cảnh báo của người lớn: “Lây đấy!”

Cậu bắt đầu thấy giận thằng bé, vì đã cản đường, vì khóc lóc và vì có thể sẽ lây bệnh cho cậu. Nhưng rồi cậu nhớ đến Ruvie và cách cậu đã lùi lại vì ghê tởm trước chất lỏng màu đen kia, cách cậu đã sợ hãi và bỏ chạy khỏi người đã từng đối tốt với mình như thế nào. Cậu cảm thấy tội lỗi khủng khiếp.

Vì thế, cậu quyết định sẽ đối tốt với thằng bé này để chuộc lỗi, và có lẽ để Ruvie tha thứ cho cậu.

Cậu ngồi xổm xuống cạnh nhóc con.

– Em đau ở đâu?

– Đằng sau…

– Lưng em đau à?

– Vâng.

Thận trọng, Denzel đặt tay lên lưng cậu bé. Hồi xưa khi mình đau bụng, Mẹ luôn xoa bụng cho mình, và cơn đau sẽ hết. Với mấy vết u hay bầm tím cũng thế. Mặc dù có lẽ phép màu đó chỉ linh nghiệm khi các bà mẹ làm thôi.

Cố gắng lờ đi thứ chất lỏng đen ngòm nhầy nhụa, cậu xoa lưng cho thằng bé. Cậu có thể cảm thấy nó thả lỏng người, tiếng thút thít ngưng bặt, và rồi thằng bé thiếp đi.

Denzel ngồi đó hàng giờ liền. Có lẽ là ba tiếng, hoặc hơn. Cậu cứ dỗ dành đứa trẻ, thỉnh thoảng nghỉ tay khi cánh tay mỏi nhừ. Những người đang trên đường đi xuống đều quay mặt đi, giả vờ như không nhìn thấy họ.

– Cháu nghĩ cậu ấy chết rồi.

Denzel ngước lên. Một người phụ nữ hốc hác đang đứng trước mặt cậu. Cô ta địu một đứa bé sơ sinh trong cái nôi vải và dắt tay một bé gái trạc tuổi Denzel.

– Cậu ta mặc áo con gái kìa, – cô con gái nói. – Cậu ta dị thật. Đi thôi mẹ, mình đi được chưa?

Không nói không rằng, người mẹ cởi chiếc áo khoác màu xanh của con gái ra và đưa cho Denzel.

– Đây, dùng cái này đi.

Cô con gái vẫn còn mặc đến ba lớp áo, và con bé trông có vẻ nhẹ nhõm khi trút bỏ được một lớp. Nó quệt khuôn mặt đẫm mồ hôi.

– Cậu cứ lấy đi. Đằng nào thì đó cũng là áo của chị tôi, nó rộng quá khổ với tôi rồi.

Denzel không nhìn thấy người chị gái nào cả.

Cậu liếc nhìn cậu bé đang cuộn tròn bên cạnh mình. Nó nằm im lìm quá, lồng ngực không còn phập phồng nữa. Đột nhiên, Denzel cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Cô bé đón lấy chiếc áo khoác từ tay mẹ và phủ lên người cậu bé, che khuất thi thể của nó.

– Giờ thì em ấy đang ở cùng chị tôi rồi.

– Cảm ơn. – Denzel gần như phải cố gắng hết sức mới thốt ra được cụm từ ấy.

Người phụ nữ đã bước đi, và cô con gái vội vã chạy theo cho kịp. Con bé luồn tay mình vào tay mẹ. Cả hai bàn tay ấy đều lốm đốm những vết đen.

Denzel nhìn chằm chằm vào hình vẽ Chocobo trên chiếc ba lô của cô bé. Cái thứ chất lỏng đen ngòm dính dấp đó chảy ra từ cơ thể người ta, họ khóc lóc vì đau đớn tột cùng, và rồi họ chết. Nếu căn bệnh này lây lan, có lẽ tất cả chúng ta đều sẽ chết.

❦❦❦

– Hồi đó, chẳng ai biết gì về “dấu hiệu” cả. Bất cứ ai bị Dòng chảy sinh mệnh chạm vào đều bắt đầu rỉ ra thứ chất lỏng đen tối đó, và rồi chết. Người ta đồn rằng chỉ cần chạm vào là lây. Chưa ai tìm ra nguyên nhân thực sự là do tàn dư của Jenova đang làm ô nhiễm Dòng chảy sinh mệnh. Mà biết hay không thì cũng chẳng thay đổi được gì.

– Nhất là với một đứa trẻ.

– Phải.

– Trên đường ray tàu hỏa lúc đó, cháu cứ nghĩ mãi, ước gì mình có thể lớn nhanh hơn. Thì có lẽ mọi thứ sẽ trở nên dễ hiểu hơn, dù chỉ một chút thôi.

❦❦❦

Cuối cùng Denzel cũng đến được nhà ga trên mặt đất, nơi cậu há hốc mồm nhìn dòng người tị nạn đang lê bước từ Cái Đĩa xuống và đi vào khu ổ chuột. Cậu biết mình nên tiếp tục bước đi, nhưng cậu muốn nán lại với hy vọng mong manh sẽ bắt gặp một gương mặt quen thuộc trong đám đông. Nhưng chẳng bao lâu sau, cơn đói cồn cào đã lấn át mọi toan tính khác, và cậu bắt đầu lang thang quanh nhà ga để tìm kiếm cái gì đó bỏ bụng.

Cậu bắt gặp một đống lớn túi xách và hành lý, và xa hơn chút nữa là một nhóm đàn ông đang đào một cái hố lớn. Mùi thối rữa lơ lửng trong không khí. Một người đàn ông khác đi tới, vác trên vai thi thể một phụ nữ trẻ và nhẹ nhàng đặt cô xuống đất. Họ đang đào một hố chôn tập thể.

Denzel lùi lại khỏi cảnh tượng đó và suýt ngã nhào vào đống túi xách và đồ đạc. Nhìn xuống chân mình, cậu thấy một chiếc ba lô trang trí hình chú chim Chocobo.

Thúc đẩy bởi một sự thôi thúc bất ngờ, cậu chộp lấy chiếc ba lô và nhìn vào bên trong. Nó chứa đầy bánh quy và kẹo. Cậu nghĩ về cô bé chủ nhân của chiếc ba lô. Nhưng em ấy đã chết…

– Ăn được lúc nào thì cứ ăn đi.

Đó là Gaskin. Denzel nhận ra chú ấy chính là người mà cậu vẫn mơ hồ hy vọng tìm thấy.

– Lo sẽ bị lây bệnh à? Chẳng ai biết liệu nó có thực sự lây hay không đâu. Có thể có, mà cũng có thể không. Nhưng có một điều chắc chắn. Cháu phải ăn. Ngay cả khi đằng nào cũng chết, thì chết với cái bụng no vẫn hơn chứ. – chú ấy nói rồi thò tay vào ba lô và lấy một chiếc bánh quy.

– Không tệ. Ăn đi thôi. Để phí phạm cũng chẳng ích gì.

Denzel cũng ăn một cái. Vị ngọt của bơ thật dễ chịu. Vẫn nhìn xuống chiếc ba lô, cậu nói:

– Cháu cảm ơn.

Gaskin vò tóc cậu.

Chú ấy chẳng giống Cha chút nào, nhưng chú ấy vò tóc mình y hệt như Cha.

Họ rốt cuộc đã ở lại ngay khu vực quanh nhà ga đó. Công việc đầu tiên của cậu là tìm thức ăn trong những chiếc túi và đồ đạc bị bỏ lại. Cậu kết thân với những đứa trẻ khác cùng cảnh ngộ, những đứa trẻ mồ côi không còn nơi nào để đi ngoài đường phố. Gaskin cũng kết bạn. Một đám ngốc chẳng bao giờ vui vẻ trừ khi được dùng cơ bắp để làm việc gì đó, chú ấy nhận xét. Một vài người trong số họ chính là những người đàn ông trong đội chôn cất tạm thời ở nhà ga.

Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng Denzel bắt gặp chính mình đang mỉm cười. Cảm giác gần như cậu đã trở lại là con người cũ của mình. Nhưng sau vài tuần nữa, dòng người tị nạn từ phía trên Midgar thưa dần, không còn thi thể nào để chôn cất và cũng chẳng còn hành lý bỏ quên nào để lục lọi. Vai trò của Gaskin và đội của chú ấy ở đó đã đi đến hồi kết. Denzel bắt đầu sợ hãi trở lại, tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Một ngày nọ, một người đàn ông đi ngang qua, tìm kiếm thứ gì đó trong đống đổ nát. Cuối cùng, ông ta tiến lại gần Denzel và bạn bè cậu.

– Nghe này, mấy nhóc. Chú cần ống kim loại. Rất nhiều. Mấy đứa tìm được không?

Denzel và đám bạn đi săn lùng giữa đống gạch vụn và tàn tích của Sector 7, và chúng quay lại với một mẻ chiến lợi phẩm kha khá. Người đàn ông cảm ơn chúng rồi rời đi.

Sau đó, người đàn ông cứ quay lại, luôn tìm kiếm thêm phụ tùng hoặc vật liệu. Đôi khi, ông ta dẫn theo bạn bè, những người cũng đang tìm kiếm đồ đạc. Một thị trấn mới đang mọc lên ở phía đông Midgar, và họ cần vật liệu để xây dựng. Lũ trẻ mang đến bất cứ thứ gì chúng có thể vác được, và người ta trả công cho những thứ chúng tìm được bằng thức ăn.

Đội Thu gom Phế liệu Sector 7, chúng tự gọi mình như thế. Công việc nhiều vô kể, và chúng cảm thấy tự hào vì được làm việc và sống như những người lớn. Thêm vào đó, việc lục lọi trong đống đổ nát để tìm những món đồ có giá trị cũng rất vui. Giống như đi săn kho báu vậy. Tất nhiên, vào buổi tối, thỉnh thoảng đứa này hay đứa kia lại khóc gọi cha mẹ, nhưng chúng an ủi lẫn nhau, như những người bạn vẫn làm, và chúng bắt đầu nói về việc sẽ ở bên nhau mãi mãi.

Tuy nhiên, số phận đã không buộc chặt chúng lại với nhau như chúng tưởng.

Một buổi sáng, Gaskin tập hợp bạn bè của mình—tức là những người đàn ông trong đội của chú và lũ trẻ trong Đội Thu gom—và nói rằng đã đến lúc họ chuyển đến thị trấn mới để giúp sức cho công cuộc xây dựng ở đó.

Ngay khi họ bắt đầu đi đến thống nhất—hãy làm theo lời Gaskin—thì một trong những đứa trẻ đặt câu hỏi.

– Chú Gaskin, chú bị ốm ạ?

Cô bé đã để ý thấy chú ấy cứ xoa ngực trong lúc nói chuyện.

– Đại loại thế.

Gaskin cởi khuy áo khoác. Bên dưới, chiếc áo sơ mi của chú đã ướt đẫm một màu đen kịt.

❦❦❦

– Một tháng sau đó, Gaskin qua đời. Mọi người cùng nhau chôn cất chú ấy ở một nơi đẹp đẽ. Thật buồn cười, nhưng dường như những người tốt luôn là những người chết trước.

Reeve gật đầu trang nghiêm.

Denzel nhấp một ngụm cà phê. Cậu ghét cà phê, nó đắng ngắt, nhưng cậu muốn nhanh chóng học cách thích nó, giống như những người lớn vẫn làm.

❦❦❦

Những người đàn ông đã rời đi, nhưng khoảng hai mươi đứa trẻ đã ở lại và tiếp tục duy trì Đội Thu gom Phế liệu Sector 7.

Chúng nghe những tin đồn về việc thị trấn mới tên Edge đang phát triển nhanh chóng như thế nào, và chúng biết ở đó có những trại trẻ mồ côi. Nhưng chúng biết rằng mình đang giúp ích cho nỗ lực xây dựng ngay tại nơi chúng đang ở, và chúng thích việc tự xoay sở bằng trí thông minh của mình. Chúng thấy chẳng có lý do gì để từ bỏ những gì mình đang có, và bên cạnh đó, chúng quá kiêu hãnh để đi cầu xin sự bảo vệ như những đứa trẻ mồ côi bất lực.

Tuy nhiên, sự tiến bộ vẫn cứ thế diễn ra, và lối sống của chúng sắp đi đến hồi kết.

Lòng kiêu hãnh trẻ con không thể làm chậm sự phát triển của Edge hay ngăn cản những cỗ máy hạng nặng được đưa vào xây dựng. Trong khoảng thời gian Denzel và cả đội hì hục kéo được một thanh dầm sắt đến cho khách hàng, thì một trong những chiếc cần cẩu lớn đã có thể nhấc bổng cả một ngôi nhà và mang nó đi. Số lượng thành viên của chúng giảm dần khi những đứa trẻ rời đi, từng đứa hoặc từng đôi một, cho đến một đêm Denzel nhìn quanh và thấy chỉ còn lại sáu người của đội ban đầu. Và ngay cả với ít miệng ăn thế này, chúng vẫn đói.

Rồi cô gái cuối cùng tuyên bố cô bé sẽ rời đi để đến Edge.

❦❦❦

Denzel cười khẽ.

– Có gì đáng cười sao? – Reeve hỏi.

– Cháu ghét con bé đó. Bọn con trai bảo có con gái đi theo chỉ tổ làm vướng chân, nhưng mỗi khi chia nhóm, tất cả bọn nó đều muốn đi cùng con bé. Khi còn đông người thì chuyện đó không quan trọng lắm. Nhưng về sau này thì đúng là phiền phức thật.

Reeve cũng cười khẽ.

– Nhưng giờ cháu nhận ra một điều. Việc cháu thấy khó chịu lại là một điều tốt. Nó có nghĩa là cháu đã đến mức có thể bận tâm về những chuyện nhỏ nhặt. Giống như trong cuộc sống bình thường vậy.

– Có lẽ cháu nên cảm ơn cô bé đó vào lần tới gặp mặt.

– Không làm được đâu ạ. Giờ bạn ấy chết rồi.

❦❦❦

Một buổi sáng nọ, cậu tỉnh dậy và thấy Đội Thu gom giờ chỉ còn lại cậu và thằng bạn thân Rix.

– Giờ tụi mình chỉ kham nổi mấy con ốc vít với bóng đèn thôi, – Denzel cười nói.

Rix nhe răng cười đáp lại. – Chắc chắn rồi. Nhưng tụi mình sẽ độc quyền thị trường và kiếm bộn tiền cho xem.

– Tớ đi kiếm bữa sáng đây. Tiện thể kiếm việc luôn.

– Được rồi, đợi chút.

Rix đi đến chỗ họ giấu hộp tiền và mở nắp ra.

– Chết tiệt! Denzel, tụi mình bị chơi xỏ rồi!

Họ bị bỏ lại chẳng còn một xu dính túi, thậm chí không đủ mua một mẩu bánh mì. Hai đứa ngồi lặng thinh một lúc lâu. Rix là người mở lời trước.

– Chắc tụi mình phải đến Edge thôi. Tìm mấy hội từ thiện phát đồ ăn miễn phí ấy.

– Cậu định bỏ cuộc sao?

– Cậu muốn gọi sao cũng được. Tớ gọi đó là không bị chết đói.

Bất chợt, Denzel nhớ lại điều cha cậu từng nói.

– Chúng ta có thể bắt chuột.

– Chuột á?

– Ừ. Người dân ở khu ổ chuột thường làm thế suốt mà, đúng không? Vì thịt gà đắt quá. Tớ cá là nướng lên ăn cũng ổn đấy.

– Cậu nghiêm túc đấy hả?

– Ừ. Tớ sẽ ăn chuột. Như một đứa trẻ khu ổ chuột thực thụ!

Rix từ từ đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. Denzel cũng đứng lên, mắt dáo dác nhìn quanh. – Chúng ta cần một cái que.

– Cậu tự lo liệu đi, bạn hiền. “Đứa trẻ khu ổ chuột” này đi đây. Mà cũng sáng mắt ra thật, giờ mới biết dân phía trên các cậu nghĩ gì về bọn tớ dưới này.

Denzel nhận ra sai lầm của mình và cố gắng xoa dịu tình hình.

– Này, xin lỗi. Tớ không có ý đó.

– Với tôi thì quá rõ ràng rồi. Cậu nghĩ những người như gia đình tôi ăn chuột như lũ súc vật chứ gì.

– Không, không phải thế!

– Thôi đi, cậu chả biết cái quái gì sất, đồ ngu ạ. Cậu cũng chỉ là một thằng nhãi ranh chảnh chọe đến từ Cái Đĩa mà thôi.

– Rix…

– Nói cho cậu biết thêm cái này nhé. Nhờ ơn tất cả nước thải mà lũ dân phía trên các cậu xả xuống đây, lũ chuột chứa đầy mầm bệnh cực kỳ, cực kỳ kinh khủng. Bọn tớ có nằm mơ cũng không dám ăn chúng đâu.

Nói rồi, Rix bỏ đi.

❦❦❦

Denzel thở dài.

– Cháu đã không cố đuổi theo cậu ấy. Cháu nghĩ cậu ấy sẽ không tha thứ cho cháu đâu.

– Tại sao không?

– Vì cậu ấy nói đúng. Cháu vẫn không nghĩ mình thuộc về nơi đó. Cháu chỉ bám trụ ở khu vực quanh nhà ga và đống đổ nát của Sector 7. Cháu chưa bao giờ nghĩ đến việc đi bất cứ đâu khác trong các khu ổ chuột. Và cháu không đến Edge, vì cháu nghĩ ở đó cũng sẽ y hệt như vậy thôi. Toàn nghèo đói và bẩn thỉu.

– Chuyện gì đã xảy ra với Rix?

– Cậu ấy vẫn sống. Vẫn ổn. Nhưng chúng cháu không nói chuyện với nhau.

– Chà. Miễn là cậu bé đó còn sống, cháu vẫn còn cơ hội để hàn gắn với cậu ấy mà.

❦❦❦

Denzel tìm được một cái que, vót nhọn hoắt, và đi tìm chuột.

Cậu thực sự định ăn một con. Cha ơi, người ở khu ổ chuột không ăn chuột. Nhưng con sẽ ăn. Con không có tiền, cũng chẳng có việc làm. Con là dân phía trên thuộc Sector 7, nhưng giờ chỗ đó chỉ là một đống gạch đá và sắt vụn. Con không thuộc về nơi này. Con không thể tiếp tục sống ở đây nữa.

Sự cô đơn dần đánh cắp ý chí sống còn của Denzel. Cảm giác giống như sau khi Sector 7 sụp đổ, nhưng giờ đây chẳng còn ai ở lại giúp cậu nữa. Cha mẹ, Arkham, Ruvie, Gaskin, Đội Thu gom—tất cả đều đã ra đi, và sẽ chẳng còn điều tốt đẹp nào đến với cậu nữa.

Cậu cảm thấy như mình sẽ không bao giờ cười được nữa. Sống mà không có tiếng cười thì chẳng còn ý nghĩa gì. Giờ thì chẳng quan trọng nữa rồi. Lũ chuột sẽ giúp mình. Bọn chúng và mớ mầm bệnh cực kỳ, cực kỳ kinh khủng của chúng.

❦❦❦

– Ê, ê—nghiêm túc đấy hả?! – Johnny hét lên, hóa ra anh chàng đã nghe lén nãy giờ.

– Em chỉ đang kể lại suy nghĩ của em lúc đó thôi. Em biết là mình sai rồi. Dù sao thì em vẫn đang ở đây mà.

– À, ừ. Phải rồi.

– Bởi vì đã có ai đó đến, – Reeve thêm vào.

– Vâng ạ. Ngay lúc mọi thứ có vẻ tồi tệ nhất.

❦❦❦

Chẳng nhìn thấy con chuột nào cả. Dù vậy, cậu vẫn tiếp tục tìm, lang thang vô định và thẫn thờ, cho đến khi bước chân đưa cậu đến khu ổ chuột bên dưới Sector 5. Ở đó, cậu tìm thấy một nhà thờ đang bắt đầu xuống cấp. Một chiếc xe mô tô đậu ngay phía trước. Đó là một cái xe không giống bất kỳ chiếc nào cậu từng thấy trước đây. Nhưng thứ thực sự thu hút sự chú ý của cậu là chiếc điện thoại di động treo trên tay lái. Một nụ cười nở trên môi cậu. Mình chỉ mượn một lát thôi. Sẽ thật buồn cười nếu mình gọi được. Cậu cầm điện thoại lên và quay số nhà mình, tưởng tượng ra cảnh một chiếc điện thoại đang đổ chuông giữa đống đổ nát của Sector 7.

“Tất cả các số liên lạc tại Sector 7 hiện đã ngưng hoạt động.”

Cậu đã từng hỏi thăm tin tức về cha mẹ khi còn làm việc với Đội Thu gom, nhưng chưa bao giờ tìm ra bất cứ manh mối nào. Cậu đoán họ đã bị chôn vùi dưới đống đổ nát ở đâu đó. Cậu không hề ảo tưởng rằng họ vẫn còn sống.

“Tất cả các số liên lạc tại Sector 7 hiện đã ngưng hoạt động.”

Áp điện thoại vào tai, Denzel ngước nhìn lên mặt dưới của Sector 5.

Ruvie đang ngủ giấc ngàn thu ở đâu đó trên kia, cậu nhận ra. Mình đang đứng ngay bên dưới mộ của bà.

Hèn gì ở đây lại cảm thấy cô đơn đến thế.

“Tất cả các số liên lạc tại Sector 7 hiện đã ngưng hoạt động.”

Cậu cúp máy. Cậu định đập nát chiếc điện thoại xuống đất, nhưng rồi lại thôi. Thử thêm một lần nữa, cho mình thử thêm một lần nữa thôi. Cậu định gọi đến nhà Ruvie, nhưng cậu không nhớ số. Thực ra, ngay từ đầu cậu đã chưa bao giờ biết số nhà bà.

Cậu chợt nảy ra ý định lướt qua lịch sử cuộc gọi đến. Cậu quyết định gọi vào số đứng đầu danh sách.

Lần này chuông reo, và người ở đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

– Cloud, ngạc nhiên thật đấy. Anh chẳng bao giờ gọi cả. Có chuyện gì không?

Denzel im lặng lắng nghe giọng người phụ nữ.

– Cloud? – Cô ấy hỏi một cách thận trọng.

– …Không phải.

– Ai đấy? Sao nhóc lại cầm điện thoại của Cloud?

– Cháu không biết.

– Nhóc là ai?

– Cháu không biết. Cháu không biết phải làm gì cả. – Giọng cậu run rẩy.

– …Nhóc đang khóc đấy à?

Cậu tưởng mình cảm nhận được nước mắt. Nhưng khi nhắm mắt lại để lau chúng đi, một cơn đau buốt nhói chạy xuyên qua trán cậu. Nó khiến cậu co rúm người lại và đánh rơi chiếc điện thoại. Cậu gập người xuống, ôm lấy đầu. Cậu cảm thấy có thứ gì đó dính dấp trên tay mình.

Mình không thực sự muốn chết!

Cậu cố hét lên, nhưng cơn đau không cho phép. Vì thế cậu cầu nguyện trong im lặng, tha thiết nhất có thể. Đừng là thứ đen tối đó. Đừng là thứ đen tối đó.

Cố gắng chống chọi với cơn đau đang giật từng hồi, cậu mở mắt ra. Lòng bàn tay cậu đen kịt như mực.

❦❦❦

– Cháu không nhớ gì sau đó nữa. Khi tỉnh dậy, cháu đang nằm trên một chiếc giường thật sự. Tifa và Marlene đang nhìn cháu. Phần còn lại… chú biết cả rồi, đúng không ạ?

– Ít nhiều là vậy.

– Cháu đã chết mười lần rồi nếu không nhờ tất cả những người đã giúp đỡ cháu. Cha mẹ cháu, Ruvie, Gaskin, mấy cậu bạn trong Đội Thu gom. Những người còn sống và cả những người đã khuất. Tifa, Cloud và Marlene. Thậm chí cả…

Reeve gật đầu như thể ông đã biết.

– Cháu muốn giúp đỡ mọi người giống như mọi người đã giúp cháu. Giờ đến lượt cháu làm người bảo vệ.

Reeve im lặng.

– Làm ơn. Cho cháu gia nhập đi ạ. – Denzel chồm người về phía trước đầy quyết tâm.

– Không đời nào, nhóc! – Johnny chen ngang.

– Anh đứng ngoài vụ này đi! – Denzel nạt lại.

– Nhóc chỉ là một đứa trẻ con!

– Chuyện đó không quan trọng!

– Thực ra, – Reeve lên tiếng, – WRO không còn tuyển trẻ vị thành niên nữa.

– A ha! Thấy chưa?

– Sao chú không nói với cháu ngay từ đầu chứ? – Denzel xụ mặt nói.

– Vì đó là chính sách mới toanh. Thực tế là, ta vừa mới quyết định điều đó ngay lúc này, trong khi nghe câu chuyện của cháu. Có những việc chỉ trẻ con mới làm được. Và ta nghĩ cháu nên làm những việc đó.

– Như là gì ạ?

– Như là giúp người lớn trở nên mạnh mẽ khi chúng ta cần.

Denzel đợi ông nói thêm, nhưng Reeve đã đứng dậy, ra hiệu cuộc trò chuyện đã kết thúc.

– Ồ, còn một chuyện nữa… – Reeve bắt đầu.

Denzel nhìn ông đầy mong đợi.

– Cảm ơn cháu vì đã chăm sóc mẹ ta.

Reeve lấy một chiếc khăn tay được gấp gọn từ trong túi áo mình và giũ nó ra. Tấm vải phủ đầy họa tiết quen thuộc với những bông hoa nhỏ màu hồng.

❦❦❦

Sau khi Reeve rời đi, Johnny bắt đầu dọn bàn. Denzel nhìn chằm chằm vào chiếc khăn tay của chính mình đang trải ra trước mặt.

– Nhóc biết đấy, – Johnny nói, – nhóc có thể chiến đấu bất cứ khi nào và bất cứ ở đâu nhóc muốn, nếu đó là điều nhóc đang ngứa ngáy muốn làm. Nhưng WRO có gì đặc biệt mà nhóc muốn đăng ký vào đó thế?

– Cloud.

– Anh ta thì sao?

– Anh ấy từng ở trong quân đội. Em nghĩ đó là lý do anh ấy mạnh mẽ đến thế. Em muốn được mạnh mẽ như anh ấy.

– Vấn đề là, nhóc con ạ, thời thế thay đổi rồi.

– Thay đổi thế nào?

– Chà, để xem nào. Một số gã có thể vung kiếm rất cừ và đuổi đánh quái vật, trong khi một số gã khác lại giỏi chăm sóc mọi người và xoa dịu nỗi đau của họ. Anh đang nghĩ là trong cái thời buổi như thế này, phụ nữ sẽ chọn kiểu người thứ hai hơn là kiểu thứ nhất đấy.

– Em đâu có làm thế để cố cưa cẩm bạn gái đâu. Trời ạ. – Denzel cứng nhắc đáp.

Nhưng cậu đang nghĩ về những người đã vò tóc cậu, những người đã nắm tay cậu, những người đã khiến cậu cảm thấy mình được yêu thương khi thế giới dường như đang sụp đổ.

Dù họ là đàn ông hay phụ nữ, người lớn hay trẻ con… chẳng phải những người đó mới là những người mạnh mẽ nhất hay sao?

Trang chính Chương sau

You might also like
Leave A Reply

Your email address will not be published.