[Final Fantasy VII – A New Threat] Chapter X | Đồng đội

0

Tiếng lẩm bẩm của Giáo sư Hojo vọng xuống từ các tầng phía trên khi lão ta đọc to bản ghi chép từ tập hồ sơ trên tay, xen lẫn bởi tiếng bước chân khẽ kéo lê của đôi giày cao su. Những bước chân ấy chậm rãi, cho thấy mỗi bậc cầu thang lát đá cẩm thạch đều là một trở ngại đáng kể đối với đôi chân yếu ớt của lão. Lão di chuyển qua từng tầng một cách chậm chạp, mọi sự chú ý đều dồn cả vào đống tài liệu. Giọng nói chậm rãi lúc nào cũng đầy vẻ ghê tởm của lão vang vọng một cách rợn người trong cầu thang của khu đặc biệt, vọng xuống ba người đang âm thầm bám theo phía sau.

Nhanh chóng và lặng lẽ, Cloud, Barret và Tifa theo sát gã khoa học gia từ một khoảng cách an toàn, cẩn trọng không để lão ta phát hiện ra sự hiện diện của mình. Khi băng qua các tầng, Cloud để ý tới những con số được ghi trên các cánh cửa an ninh: “63: Phòng Tổng Vụ”, “64: Khu Phòng Chờ và Phòng Tập Gym”, “65: Phòng Y tế dành cho Ban Điều hành”. Sau một lúc, Hojo dừng lại ở chiếu nghỉ tầng sáu mươi sáu. Mất một khoảng thời gian tưởng như vô tận để lão ta đọc xong những đoạn cuối cùng trong tài liệu của mình, rồi cuối cùng cũng quẹt thẻ và bước vào cánh cửa điện tử.

Ngay khi cánh cửa khép lại sau lưng lão, ba người liền nhanh chóng leo nốt những bậc còn lại, kiên nhẫn chờ thời điểm thích hợp để tiếp tục bám theo. Thế nhưng, trái ngược với tầng sáu mươi hai, cánh cửa an ninh tầng sáu mươi sáu với dòng chữ “Phòng Họp Điều Hành” lại là một tấm chắn đục mờ, ngăn họ không thể nhìn thấy bất cứ điều gì phía bên trong. Cloud áp tai lên cửa, căng thính giác để lắng nghe tiếng bước chân của giáo sư, nhưng âm thanh ấy đã biến mất không để lại dấu vết.

“Nghe thấy gì không?” Barret hỏi.

“Không một tiếng động.”

“Vậy giờ sao?” Tifa lên tiếng, đôi mắt nâu to ánh lên vẻ lo lắng thoáng qua.

“Chắc chỉ còn một cách thôi,” Cloud đáp, nhún vai rồi rút thẻ từ của Thị trưởng Domino từ túi đeo bên hông ra. Với một cú quẹt thẳng qua thiết bị đọc, đèn tín hiệu phía trên chuyển từ đỏ sang xanh như lần trước và cánh cửa mở ra.

Trước mắt họ là hành lang sang trọng trải rộng, được lát bằng thảm màu đỏ sẫm với những họa tiết bằng chỉ vàng và bạc vô cùng tinh xảo, nổi bật hẳn trên nền đá cẩm thạch nhạt màu. Những văn phòng thư ký được thiết kế theo kiểu không gian mở bao quanh hai bên hành lang chính, xen lẫn là các lối nhỏ dẫn tới nhiều phòng hành chính và lưu trữ hồ sơ. Tấm thảm trải dài hết hành lang xa hoa ấy cho đến khi chạm vào một đôi cửa lớn bằng gỗ gụ bóng loáng, trong đó một cánh vẫn còn khép hờ để Hojo vừa lách vào, vội vàng khép lại ngay sau khi lão biến mất khỏi tầm nhìn.

Ba người bạn lặng lẽ tiến sâu vào bên trong, thận trọng quan sát những văn phòng vắng người qua các ô cửa sổ được che rèm kín. Những bức chân dung sơn dầu của các thành viên Ban Điều hành Shinra treo trên tường nhìn họ một cách kiêu ngạo, vẻ mặt tự mãn dường như đang chế giễu những kẻ “thấp kém” hơn. Khi họ tiến đến gần cánh cửa gỗ, chợt vang lên một tiếng ho khẽ và tiếng ghế dịch ra từ một căn phòng gần đó, kèm theo là tiếng giày cao gót đang tiến lại gần. Phản ứng theo bản năng, cả ba liền rẽ gấp vào hành lang kế bên và vội vã lách vào cánh cửa đầu tiên mà họ tìm thấy.

Mùi khai nồng nặc xộc thẳng vào mũi họ khiến cả ba nhanh chóng nhận ra mình đã vội vàng lao vào nhà vệ sinh nam. Tiếng thở gấp gáp vang vọng khắp căn phòng lát gạch trắng, càng trở nên rõ rệt hơn bởi sự im lặng mà cả ba cố duy trì trong lúc chờ xem có ai đuổi theo hay không. Cuối cùng, sau vài phút tưởng chừng kéo dài đến vô tận, họ mới dần thả lỏng. Cloud thở dài một tiếng rồi tựa lưng vào vách ngăn của một buồng vệ sinh, đầu óc nhức nhối khi anh cố nghĩ bước tiếp theo phải làm gì. Từ bên kia phòng, anh có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu mệt mỏi của mình trong một trong những tấm gương lớn — mái tóc ướt đẫm mồ hôi và bụi bẩn dính chặt vào trán. Anh khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lên những lọn tóc dựng ngược, nhưng ngay lập tức khựng lại khi một âm thanh kỳ lạ lọt vào tai.

“Gì vậy?” Tifa hỏi, thấy vẻ mặt bối rối xuất hiện trên khuôn mặt anh.

“Im lặng một chút,” anh ra hiệu, đưa ngón tay lên môi, căng tai lắng nghe những tiếng thì thầm nhỏ vọng lại.

“Em cũng nghe thấy,” Tifa thảng thốt. “Tiếng đó phát ra từ đâu vậy?”

Sau vài giây quan sát, ánh mắt lướt nhanh khắp căn phòng, Cloud bất chợt kéo cánh cửa buồng vệ sinh sang một bên và chỉ lên trần nhà. Giữa những tấm ốp sứ trắng tinh không tì vết là một khe thông gió có lưới chắn, nằm cách mép tường chỉ vài inch. Leo lên nắp bồn cầu, Cloud nhấc tấm chắn bụi nặng trịch và đưa nó vào bên trong đường ống thông gió, để lại một ô vuông hở toang phía trên buồng. Những tiếng nói trở nên rõ ràng hơn, trôi theo luồng không khí nhẹ nhàng vang xuống từ bên trong ống dẫn.

“Tôi nghĩ… đó là giọng của Chủ tịch Shinra,” Cloud thì thầm hết sức khẽ.

“Cậu nghe thấy lão ta nói gì không?” Barret hỏi.

“Không. Nhưng tôi có thể lại gần hơn.”

“Cậu nghĩ mình có thể chui lọt vào cái lỗ chết tiệt nhỏ xíu đó à?” Barret hừ mũi.

“Hmm… tôi sắp thử đây…”

***

“…xét đến số lượng lớn các nhà máy đang hoạt động, kho chứa, bãi thử nghiệm vũ khí và các khoản đầu tư khác mà chúng ta có ở cả trên Cái Đĩa và khu ổ chuột, chưa kể đến việc lò phản ứng Mako bị đóng cửa,” Reeve đọc to, ánh mắt mờ đục vẫn dán chặt vào tập tài liệu trên bàn họp, “tổng thiệt hại từ sự cố lần này và cả vụ việc liên quan đến Turks cùng Fuhito hai tháng trước đã gây ra tổn thất cho Tập đoàn ước tính vào khoảng mười tỷ gil. Phòng Phát triển Đô thị ước tính chi phí để hoàn thiện việc xây dựng tại Sector 4 và tái thiết Sector 7 là…”

“Chúng ta sẽ không tiến hành tái thiết,” Chủ tịch ngắt lời thẳng thừng.

“Sao… sao cơ… ạ?” Reeve lắp bắp, tay bấu chặt lấy mép bàn dài làm bằng gỗ thông khi ông lảo đảo vì không thể tin nổi quyết định đó.

Gắng sức lấy lại hơi thở, tâm trí quay cuồng với vô số ý nghĩ, ông thấy những Trưởng phòng hiếm hoi có mặt trong cuộc họp Điều hành ngước lên nhìn ông bằng ánh mắt giễu cợt. Heidegger – gã béo ục ịch – ngồi đối diện Reeve, cố nén cười khi quay khuôn mặt đầy râu trở lại phía Chủ tịch Shinra ở đầu bàn. Sau khi khẽ hắng giọng, Chủ tịch vẫn giữ nét mặt thản nhiên, tay vuốt ria mép trong lúc cân nhắc lời lẽ. Phía sau hắn, khung cửa sổ khổng lồ lung linh ánh cam của Đèn Hội nghị, những chiếc đèn tỏa bóng dài lên các cột đá xám lạnh hai bên tường.

“Chúng ta sẽ để mặc những khu vực đó như hiện tại,” cuối cùng Chủ tịch Shinra tuyên bố.

“Nhưng… tôi…” Reeve ấp úng, từ từ lún sâu vào chiếc ghế da đen. “Tôi không hiểu.”

“Chúng ta sẽ tái khởi động kế hoạch Neo-Midgar,” Chủ tịch nói, một nụ cười nhạt bắt đầu nở trên môi hắn.

“Kế hoạch Neo-Midgar?” Scarlet thảng thốt, giọng nói quý tộc của bà ta đầy vẻ kinh ngạc.

Scarlet – Giám đốc Ban Phát triển Vũ khí – là một trong hai người phụ nữ duy nhất có mặt trong Ban Điều hành. Khả năng thao túng và trí tuệ sắc sảo của ả đã được chứng minh là vô song trong vài năm ngắn ngủi để nhanh chóng leo lên hàng ngũ cấp cao của Tập đoàn Shinra. Là một phụ nữ ngoài ba mươi, ả thừa biết rõ vẻ đẹp nổi bật của mình và đã không ít lần lợi dụng điều đó để quyến rũ cả nhân viên lẫn các thành viên trong Ban Điều hành nhằm đạt được thứ mình muốn. Lúc này, như thường lệ, ả ngồi gần Chủ tịch Shinra hơn bất kỳ ai khác, thi thoảng lại khiêu khích đám đàn ông bằng bộ váy đỏ bó sát được may khéo léo để làm nổi bật vòng một – thứ được ẩn đi tinh tế sau làn tóc vàng óng mềm mượt.

“Sau ngần ấy năm,” Heidegger cười khẩy, “cuối cùng cũng là bọn Turks của tôi, chứ không phải gã ngốc Veld, đã hoàn thành nhiệm vụ.”

“Vậy là… người Ancient…” Reeve kết luận, giọng nhỏ dần.

“Miền Đất Hứa sẽ sớm thuộc về chúng ta.” Chủ tịch Shinra tuyên bố đầy đắc thắng. “Tuy nhiên, chúng ta sẽ cần thêm một khoản tài trợ bổ sung. Reeve, tôi muốn ông tăng thuế Mako lên mười lăm phần trăm trên toàn bộ các khu vực.”

“Thưa ngài,” ông phản đối, “nếu ngài tăng thuế, người dân sẽ mất lòng tin vào Tập đoàn. Ngài biết chỉ số tín nhiệm công chúng của chúng ta trong những năm qua đã giảm vì các vụ khủng bố rồi mà…”

“Vớ vẩn!” Chủ tịch gầm lên. “Lũ dân đen ngu ngốc đó sẽ không mất lòng tin đâu. Miễn là chúng ta khiến họ tin rằng số tiền của họ sẽ mang lại lợi ích lâu dài, bọn họ sẽ mù quáng làm theo lời chúng ta. Nếu chúng ta hứa rằng AVALANCHE đã bị tiêu diệt hoàn toàn, chúng sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng Tập đoàn Shinra hơn nữa.”

“Rốt cuộc thì,” Heidegger phá lên cười bằng giọng khàn đặc quen thuộc, “chính chúng ta là người đã cứu Sector 7 khỏi AVALANCHE, nhớ không?”

“Chúng ta đã có thống kê thương vong chưa?” Reeve hỏi.

“Trên Shinra News, chúng tôi đã công bố rằng thương vong dân sự gần như không đáng kể,” Scarlet trả lời với một nụ cười đầy ẩn ý, “nhưng các báo cáo sơ bộ cho thấy con số tử vong đã lên tới hàng nghìn người và còn tiếp tục tăng. Chúng ta không thể để công chúng nghĩ rằng chúng ta đã không làm đủ chức trách nhiệm vụ, đúng chứ?”

“Ông vẫn còn đang do dự về quyết định đó sao, Reeve?” Chủ tịch Shinra hỏi, chăm chú nhìn vị Giám đốc Phát triển Đô thị.

“Tôi… tôi chỉ nghĩ rằng lẽ ra chúng ta nên cân nhắc kỹ càng hơn,” ông đáp, giọng đầy bất an. “Xét tới những thiệt hại tại Lò phản ứng số 1 và số 5 do các cuộc tấn công khủng bố gần đây, một sự cố như lần này chắc chắn sẽ gây tác động nghiêm trọng đến Tập đoàn. Trưởng ban Quy hoạch Đô thị trước đó có nhờ tôi truyền đạt rằng do việc quản lý các lò phản ứng quá kém, máy móc đang trở nên kém hiệu quả và sản lượng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Giờ đây khi cả Lò phản ứng 1 và 7 đều ngừng hoạt động vô thời hạn, chúng ta gần như chỉ còn vận hành với một nửa công suất. Tôi không thể không cảm thấy hậu quả đối với nguồn cung năng lượng sẽ…”

“Đủ rồi, Reeve,” Chủ tịch gằn giọng, quai hàm siết chặt. “Tạm thời hãy để tâm trí của chúng ta hướng về những điều khác.”

“Thưa ngài, ngài có định đưa Chương trình Không gian vào ngân sách mới không?” Palmer chen ngang, đứng bật dậy khỏi ghế với vẻ háo hức.

Palmer, Giám đốc Ban Khám phá Không gian của Shinra, là người đang tuyệt vọng cố giữ cho bộ phận của mình không bị xóa sổ. Giống như Heidegger, hắn từng là một nhân vật cấp cao điều hành Tập đoàn Shinra trong nhiều năm, nhưng tầm ảnh hưởng của hắn đã suy giảm kể từ vụ phóng thất bại của con tàu Shinra 26. Hiện diện của hắn trong Phòng họp Điều hành thường bị xem là không cần thiết. Cả cuộc đời Palmer đặt cược vào giấc mơ du hành không gian, nhưng giờ đây vai trò của hắn chỉ còn là hỗ trợ Scarlet và Ban Phát triển Vũ khí trong việc thiết kế và triển khai động cơ tên lửa thu nhỏ cho các loại vũ khí an ninh tiên tiến hơn. Một người đàn ông lớn tuổi, cơ thể ngày càng béo phì và nhờn nhụa, mái tóc hoa râm mỏng dính đang rút dần khỏi khuôn mặt tròn xoe, nhưng hắn chưa bao giờ đánh mất niềm đam mê và hy vọng rằng một ngày nào đó, Chương trình Không gian sẽ một lần nữa trở thành trọng tâm của Tập đoàn.

“Ngồi xuống, Palmer!” Chủ tịch ra lệnh một cách cáu kỉnh. “Đây không phải là Honey Bee Inn!”

“Nhưng…”

“Reeve và Scarlet sẽ chia nhau khoản thu nhập bổ sung từ việc tăng thuế.”

“Còn Bộ phận Duy trì An ninh thì sao?” Heidegger nhíu mày.

“Có tin tức gì mới từ Quân đội hoặc SOLDIER không?” Chủ tịch Shinra hỏi.

“Không có gì, thưa ngài,” Heidegger đáp. “Phó Chủ tịch hôm nay đang có mặt ở Junon để phát biểu trước Hải quân và Không quân. Giờ này chắc ông ấy đang trên đường trở về Midgar. Bộ phận An ninh không gặp bất kỳ sự phản kháng nào liên quan đến lệnh thiết quân luật của ngài, và tôi đã cử Turks đi truy tìm Corneo. Mọi việc đều đang trong tầm kiểm soát.”

“Vậy thì sao ông còn cần thêm ngân sách?”

“Không có lý do gì, thưa ngài,” Heidegger nuốt nước bọt, giọng thảm hại. “Chỉ là tôi…”

“Còn ai muốn xin thêm ngân sách cho bộ phận của mình nữa không?” Chủ tịch Shinra mỉa mai, ánh mắt dò xét lướt qua từng gương mặt trong Ban Điều hành, những người đang không dám hé răng nửa lời. “Không đúng không? Vậy chúng ta tiếp tục nhỉ?”

“Vâng… thưa ngài,” Heidegger lầm bầm.

“Hojo?”

“Vâng, thưa ngài Chủ tịch?” giọng khàn khàn, gắt gỏng của lão khoa học gia cất lên từ chiếc ghế cuối bàn họp.

“Con bé sao rồi?”

Với một tiếng rên khe khẽ, Giáo sư Hojo đứng dậy khỏi bàn, đẩy chiếc ghế ra phía sau và vuốt vài sợi tóc mái bóng dầu vương vãi trên trán ra sau tai. Lão cầm clipboard lên, lật nhanh vài trang rồi đặt lại xuống bàn, khẽ gật đầu với chính mình khi đang xem xét các kết quả thu được. Hojo bắt đầu đi qua đi lại trên tấm thảm, mỗi bước chân gần như không nhấc khỏi mặt đất, thân người lúc nào cũng khom xuống như thường lệ. Ban Điều hành dõi theo lão vài giây, chờ đợi bản báo cáo, nhưng phải gần một phút sau lão mới chịu cất lời.

“Phòng nghiên cứu đã hoàn tất các bài kiểm tra ban đầu,” lão tiết lộ.

“Kết quả thế nào?” Chủ tịch nóng lòng hỏi.

“Xét về mặt mẫu vật,” Hojo trả lời, vừa đi vừa chỉnh lại gọng kính vuông, “con bé kém hơn mẹ nó, Ifalna. Chúng tôi vẫn đang trong quá trình so sánh giữa nó và mẹ, nhưng hiện tại, độ chênh lệch đã lên tới mười tám phần trăm.”

“Điều đó có nghĩa là gì?”

“Nghĩa là,” Hojo tiếp tục, “năng lực của con bé với tư cách là một người Ancient kém tập trung và ít phát triển hơn mẹ mình. Chúng tôi sẽ phải tiến hành nghiên cứu sâu hơn để bảo đảm đạt được kết quả tối đa.”

“Và nghiên cứu đó sẽ mất bao lâu?”

“Tôi ước tính thời gian thực tế vào khoảng một trăm hai mươi năm,” Hojo trả lời mà không hề ngừng bước.

“Một trăm hai mươi năm?” Chủ tịch Shinra lắp bắp.

“Có lẽ sẽ không thể hoàn tất trong thời gian tuổi thọ của chúng ta,” Hojo nói tiếp, “hoặc của mẫu vật, xét cho cùng. Vì thế, tôi đang cân nhắc việc cho nó sinh sản. Chúng ta có thể tạo ra một mẫu vật mang dòng máu của người Ancient đủ khả năng chịu đựng nghiên cứu trong thời gian dài.”

“Nhưng… còn Miền Đất Hứa thì sao?” Chủ tịch lên tiếng, giọng không giấu nổi sự lo lắng. “Việc này có cản trở kế hoạch của chúng ta không?”

“Đó là điều tôi vẫn còn phải làm rõ,” lão khoa học gia nhún vai. “Con bé rất mạnh, nhưng cũng mang trong mình những điểm yếu của mẹ nó.”

“Bao giờ thì ông biết chắc được?”

“Không lâu nữa đâu, thưa ngài,” Hojo nói, nụ cười hiểm độc thoáng qua trên khuôn mặt. “Rất sớm thôi. Giờ thì, nếu ngài không cần gì thêm, tôi phải quay lại làm việc. Nếu cần gì nữa, tôi sẽ ở trên lầu.”

Ban Điều hành vẫn bất động, không ai nói lời nào khá lâu sau khi Giáo sư Hojo rời khỏi phòng họp. Hầu hết đều chờ Chủ tịch Shinra ra hiệu cho phép rời đi. Chủ tịch ngồi bất động ở đầu bàn, nét mặt không biểu cảm, đôi mắt mải nghĩ về những tin tức đầy hiểm họa từ phía lão khoa học. Một lúc sau, ông vươn tay ra trước mặt, xếp lại tập hồ sơ trước mặt thành một chồng gọn gàng.

“Cuộc họp kết thúc,” ông lẩm bẩm khi đứng dậy. “Chúc mọi người ngủ ngon.”

Theo sau Chủ tịch, các Trưởng phòng lần lượt đứng lên và từng người một rời khỏi Phòng Họp cho đến khi chỉ còn lại Scarlet trong căn phòng rộng lớn. Ả tiếp tục thu xếp đống giấy tờ của mình một cách chậm rãi, vừa làm vừa liên tục điều chỉnh phần cổ áo và mái tóc. Cuối cùng, sau khi đã sắp xếp xong tài liệu, ả bước duyên dáng băng qua căn phòng, tiến đến đôi cửa gỗ gụ. Khi tới lối ra, bà dừng lại, nhăn mặt khó chịu và ngẩng lên nhìn khe thông gió phía trên đầu.

“Có mùi gì hôi quá…”

***

“Vậy, anh có phát hiện được gì không?” Tifa hỏi khi lùi lại để nhường chỗ cho Cloud nhẹ nhàng đáp xuống từ ống thông gió.

“Một vài thứ,” anh đáp, nhanh chóng tra lại thanh Buster Sword vào đai từ tính phía sau lưng, “nhưng tôi không có thời gian để giải thích hết ngay lúc này.”

“Còn Aerith thì sao?”

“Hojo đang giữ cô ấy đâu đó trong bộ phận của lão,” anh giải thích.

“Cô ấy có sao không?” Barret lên tiếng.

“Tôi không rõ.” Cloud lắc đầu. “Bọn chúng đang làm thí nghiệm lên cô ấy.”

“Chúng ta phải tìm cô ấy,” Tifa lo lắng nói, lập tức hướng về phía cửa. “Chúng ta phải ngăn bọn chúng lại.”

Hành lang chính không một bóng người khi cả ba lặng lẽ rời khỏi nhà vệ sinh. Tất cả thành viên Ban Điều hành đã rời khỏi tầng sáu mươi sáu mà không hề hay biết ba người vẫn còn ẩn náu ở đó. Sải bước nhanh qua tấm thảm sang trọng, họ lập tức đến trước cánh cửa điện tử và thoát ra cầu thang bộ vắng vẻ. Sau khi chắc chắn con đường phía trước an toàn để tiếp tục truy dấu Giáo sư Hojo, họ bắt đầu leo lên những bậc thang, lưng luôn áp sát tường để giữ thế cảnh giác.

Họ dừng lại ở một chiếu nghỉ khác hẳn những tầng trước đó – rõ ràng được thiết kế để ngăn chặn người không phận sự. Những tấm biển đỏ vàng cảnh báo về phóng xạ và hiểm họa sinh học dán kín trên các bức tường phủ nhựa, dòng chữ in trên đó cực kỳ nổi bật so với nền trắng xung quanh. Một tấm biển đồng gắn trên tường ở đầu bậc thang đề: “67: Phòng Phát triển Sinh học và Hóa sinh: Kho lưu trữ”, mặt kim loại được đánh bóng phản chiếu rõ bóng của cả ba người. Trái ngược hoàn toàn với mức độ cảnh báo nghiêm trọng mà những bảng hiệu thể hiện, cánh cửa an ninh tầng sáu mươi bảy lại trông yếu ớt và bất lực trong việc bảo vệ khu vực bên trong, không khác gì cánh cửa nhà ăn tầng sáu mươi mốt. Chỉ với một cú kéo nhẹ của Barret vào ổ khóa, nó đã trượt mở ra yếu ớt, và cả nhóm lập tức lách nhanh vào bên trong.

Một hành lang hẹp, chỉ được bao quanh bởi những bức tường trắng vô trùng và lác đác các cánh cửa đóng kín, uốn mình về phía tây nam của cầu thang bộ. Sàn lót linoleum lạnh lẽo vang lên tiếng bước chân của họ, âm thanh trầm đục vọng về phía trước tựa như tiếng trống đám ma. Những vết cào sắc như lưỡi hái hiện lên rải rác trên bề mặt nhựa cứng, vô cùng đáng ngại — một vết trong số đó thậm chí còn xé toạc cả đầu đọc thẻ, cho thấy có thể đây chính là nguyên nhân khiến hệ thống cửa gặp trục trặc.

Khi hành lang rẽ gấp về hướng tây, một dãy cửa sổ hiện ra, cho tầm nhìn rộng mở về Sector 5 và những cẩu trục công nghiệp cao chọc trời tại Sector 4 đang được xây dựng. Phản chiếu trên những tấm kính dài là một loạt cửa điện tử dẫn tới các phòng thí nghiệm đặc biệt và kỳ lạ. Qua những ô kính nhỏ trên mỗi cánh cửa, Cloud trông thấy không gian nghiên cứu chật hẹp, nơi một vài nhà khoa học đang làm việc, hoàn toàn không hay biết ba người vừa lặng lẽ lướt qua. Một số căn phòng có giá chứa đầy lọ thủy tinh và ống nghiệm đựng những chất lỏng và vật thể kỳ dị, trong khi những căn khác chỉ chứa các bồn chứa lớn đổ đầy thứ chất lỏng có màu sắc giống Mako.

Sau khi đi thêm một đoạn ngắn, hành lang mở rộng rồi chia làm hai nhánh — một lối hẹp hơn dẫn sâu vào bên trong tòa nhà, tường được dán nhãn mờ cho biết đây là lối tới “Khu giam giữ”. Ngay cạnh hành lang là một văn phòng lớn có thể nhìn thấy rõ qua lớp kính, chức năng hiển nhiên là để giám sát và điều khiển. Một kỹ thuật viên đơn độc đang ngồi cạnh một trong các màn hình máy tính phía cuối phòng, mặc bộ vest xám cũ kỹ, ánh mắt chăm chú theo dõi luân phiên các camera giám sát những phòng thí nghiệm khác nhau.

Phía sau văn phòng là lối dẫn vào Phòng Lưu trữ Mẫu vật khổng lồ, được ngăn cách bởi một đôi cửa sắt cao chót vót, hiện đang mở hoàn toàn. Một làn sương lạnh nhẹ như khói phảng phất từ lối vào, mang theo vẻ ảm đạm ma mị chẳng kém gì gian phòng rộng lớn kia. Kết cấu không gian trống trải chẳng khác gì nội thất bên trong thân một con tàu chở hàng: mái vòm cao được gia cố bằng thép dày bao phủ lên một mê cung các khoang và thùng chứa. Hàng tá thùng gỗ và hộp các-tông, mỗi chiếc đều có dấu cảnh báo sinh học rõ ràng, nằm vương vãi giữa vô số lồng kính, tất cả đều được bao quanh bởi những bức vách vô sắc cao vút.

Bên trong hàng loạt lồng nhất, vô số quái vật thuộc nhiều chủng loài đang bị nuôi nhốt, hầu hết đều cào cấu vô vọng lên lớp kính không thể phá vỡ, tuyệt vọng tìm kiếm sự giải thoát. Cloud nhận ra một vài sinh vật từ các nhiệm vụ thuộc Chương trình Điều tra Quái vật mà anh từng tham gia trong thời gian phục vụ trong Quân đội: những quả cầu lửa lơ lửng giống như trên núi Nibel, lũ “vuốt tử thần” với sáu cánh tay như càng cua thể hiện đúng bản chất hung tợn của chúng, những con ahriman có cánh với một con mắt đơn độc đầy buồn bã thể hiện nỗi khao khát được tự do bay lượn, và một nhóm chó đỏ đột biến gen – những họ hàng vượt trội hơn hẳn của lũ chó canh gác mà binh lính thuộc Bộ phận An ninh thường sử dụng.

Khi anh, Tifa và Barret cẩn trọng men theo mép căn phòng, một tiếng ho khò khè vang lên từ gần đó. Cả ba lập tức cúi thấp người giữa các thùng gỗ, Cloud ghé mắt qua màn sương lạnh lẽo và trông thấy bóng dáng Giáo sư Hojo cách họ chừng hơn năm mét. Lão khoa học gia đang cúi xuống bên cạnh một buồng hình trụ tròn to nằm sát vách tây của căn phòng, áp sát mũi vào lớp kính trong suốt, chăm chú quan sát sinh vật bên trong như bị thôi miên. Với vị trí bị hạn chế, Cloud không thể nhìn rõ sinh vật mà Hojo đang quan tâm thuộc loài gì, chỉ thấy ánh cam lấp ló từ bên trong buồng giam là manh mối duy nhất về danh tính của nó. Hojo lẩm bẩm đầy phấn khích với chính mình thêm một lúc, gõ nhẹ ngón tay cong quắp lên mặt kính dày, nhưng đột ngột quay phắt lại khi nghe thấy tiếng bước chân vọng lên từ phía sau căn phòng.

“Mọi thứ đã sẵn sàng chưa?” Hojo hỏi, giọng thiếu kiên nhẫn.

“Đã xong nhu ngài yêu cầu, thưa giáo sư,” một giọng nam đáp.

“Tốt lắm,” Hojo nói. “Chúng ta sẽ bắt đầu ngay lập tức.”

“Đây là mẫu vật dùng cho thí nghiệm hôm nay sao?”

“Đúng vậy,” Hojo đáp với vẻ tự hào, liếc nhìn lại buồng chứa. “Mẫu số 418… giống loài quý giá của ta.”

“Giống loài quý giá ư, thưa ngài?”

“Ồ, đúng vậy,” Hojo nói như thôi miên. “Con này vô cùng hiếm có đấy. Hãy cẩn thận khi vận chuyển nó đến Buồng Hợp Thể.”

“Chắc chắn rồi, thưa giáo sư,” kỹ thuật viên đáp. “Tôi sẽ làm ngay lập tức.”

Dành một phút để thu lại dòng suy nghĩ trong khi lướt nhanh qua các biểu đồ trên clipboard, Hojo vội vã rảo bước theo người kỹ thuật viên, nhanh chóng biến mất về hướng hắn vừa đến. Vài giây sau, một âm thanh kim loại vang lên – tiếng cửa thép đóng lại – kèm theo tiếng rì rì nhẹ khi cả hai bắt đầu đi lên bằng một thang máy khuất tầm nhìn. Vẫn đứng yên bất động trong chốc lát, Cloud lắng nghe kỹ lưỡng để chắc chắn rằng không còn dấu hiệu chuyển động nào nữa. Khi đã yên tâm rằng khu vực đã an toàn, anh đứng dậy, len lỏi giữa các thùng chứa để tiến vào trung tâm căn phòng.

Chỉ có tiếng móng vuốt khô khốc cào lên sàn và những tiếng tru buồn bã tuyệt vọng của lũ quái vật bị giam giữ là phá vỡ sự yên lặng trong Phòng Lưu trữ Mẫu vật khi anh đến gần buồng chứa lớn nhất. Cloud nhíu mày khó hiểu khi thấy ánh sáng cam phát ra từ bên trong bắt đầu dao động, chập chờn qua lại trong lòng thiết bị. Anh lau lớp hơi nước mỏng phủ trên mặt kính rồi ghé mắt vào trong, và sững người, kinh ngạc không thốt nên lời.

Bên trong là một sinh vật mang thân hình giống loài mèo lớn, dài gần hai mét, được phủ một lớp lông đỏ rực như lửa, đang ngồi quay lưng lại phía Cloud, ngước ánh mắt mơ màng lên trần nhà. Chiếc đuôi dài của nó đung đưa uể oải từ bên này sang bên kia, chóp đuôi rực cháy như ngọn đuốc, chiếu sáng cả buồng giam. Cloud nhận ra sinh vật đã từng trải qua chiến đấu, những vết sẹo chằng chịt khắp thân thể là minh chứng rõ ràng. Trên các chi trước của nó, nổi bật giữa những hình xăm bộ lạc màu đen, là một ký hiệu lớn: ‘XIII’, được khắc cháy trên bắp tay trái. Dùng bàn chân nặng trịch vuốt phần bờm dựng ngược trên đầu, lướt qua chiếc lông đại bàng gài sau tai trái, sinh vật bất chợt quay đầu lại, ánh mắt lặng lẽ vô tình bắt gặp ánh nhìn của Cloud bằng con mắt duy nhất còn sót lại. Trên khuôn mặt gầy gò, mang nét lai giữa chó sói và sư tử, là một biểu cảm mệt mỏi đến rã rời — dấu hiệu rõ ràng của sự kiệt quệ về tinh thần.

“Sinh vật quý giá của Hojo…” Tifa thì thầm đứng cạnh Cloud, giọng nặng trĩu tuyệt vọng khi trông thấy sinh vật dần nằm xuống sàn. “Tội nghiệp… họ định dùng nó cho thí nghiệm sao?”

Cloud không nói gì. Anh rời mắt khỏi buồng giam, để tâm trí rời xa sinh vật kia trong khi cố tìm vị trí thang máy sẽ đưa họ theo dấu Hojo lên tầng kế tiếp. Đi chậm rãi về phía cuối căn phòng, ánh mắt anh lướt qua màn sương cho đến khi dừng lại ở một buồng chứa khác thường cách đó không xa. Khác với những buồng còn lại, thiết bị này được chế tạo bằng những tấm sắt dày, uốn cong tạo thành một mái vòm tổng hợp thấp, trông như một chiếc lều igloo nhân tạo. Từ ô cửa nhỏ trên vòm phát ra thứ ánh sáng hồng kỳ quái, thu hút Cloud như thôi miên. Khi dừng lại trước cánh cửa, anh đọc tấm biển phía trên bảng điều khiển — và tim anh như ngừng đập ngay lập tức.

Jenova?

Đặt hai tay lên hai bên ô cửa tròn, Cloud hít sâu rồi cúi xuống nhìn vào trong. Khi mắt anh dần thích nghi với ánh sáng, hình dáng một người phụ nữ trần truồng mang hình thể giống con người dần hiện ra. Cơ thể dị dạng của mụ phủ một lớp da xanh nhợt như xác chết, mỏng manh, căng ra và rách tươm ở một số chỗ, bị bọc kín trong một kén sinh học. Từ các vết loét trên ngực và bụng, những cục mủ vàng nhỏ rỉ ra, chất dịch nhớt ấy loang lổ trên lớp da vốn đã mong manh.

As the pink glow grew fainter, Cloud gasped in horror; a sight more gruesome than he could have imagined met his widened stare. Where the head of the being had previously existed,  nothing but a ragged stump of neck protruded from her shoulders. He gaped without comprehension at the figure, a great ringing sounded in his ears once more. Crying out with pain, Cloud fell to his knees, memories of that night flooding his mind.

Khi ánh sáng hồng dần nhạt đi, Cloud thở gấp vì kinh hoàng; một cảnh tượng khủng khiếp hơn bất kỳ điều gì anh từng tưởng tượng đập thẳng vào mắt. Nơi lẽ ra là phần đầu của sinh vật kia thì chỉ còn lại một khối thịt rách toạc — phần cổ cụt lồi ra khỏi vai. Anh chết trân nhìn chằm chằm vào cái hình thể ấy, không thể hiểu nổi, trong đầu vang lên một hồi chuông dữ dội. Gào lên trong cơn đau buốt, Cloud quỵ xuống đầu gối, những ký ức của đêm định mệnh năm nào tràn về dữ dội.

lửa cháy hừng hực… cơn giận vì bị phản bội…

“Cloud?” Tifa kêu lên, vội vàng chạy đến bên anh. “Cloud, anh sao vậy?”

“Jenova…” anh lắp bắp. “Sephiroth… chúng đã mang nó tới đây…”

“Lại nữa à, trời đất!” Barret gắt lên, đứng cạnh anh với đôi mày cau chặt. “Cậu đang làm cái quái gì vậy? Đứng dậy mau!”

“Anh có thấy không?” Cloud nuốt khan.

“Thấy cái gì?” Barret hỏi lại.

“Trong buồng chứa…” Cloud chỉ tay. “Nó đang cử động… vẫn còn sống…”

“Cậu đang nói cái gì thế hả?”

“Tự nhìn đi,” Cloud nói dứt khoát, từ từ gượng dậy. Với vẻ bực bội, Barret bước lên, áp mặt vào ô kính. Chỉ vài giây sau, hắn lùi lại ngay lập tức, nét mặt méo xệch vì kinh hoàng.

“Cái quái gì vậy?” Barret thốt lên đầy ghê tởm. “Cái thứ chết tiệt đó là gì vậy?”

“Là thân xác của Jenova…” Cloud đáp, giọng nặng trĩu.

“Nhưng cái đầu chết tiện của nó đâu rồi?” Barret văng tục. “Sao nó có thể còn sống? Không thể nào lý giải được…”

“Dù nó là gì đi nữa cũng không quan trọng,” Tifa cắt ngang, giọng cô cương quyết. “Chúng ta vẫn phải tìm Aerith, đúng không? Chúng ta đang phí thời gian nghĩ về nó. Chúng ta phải đi. Ngay bây giờ!”

Với quyết tâm thoát khỏi sự hiện diện ghê rợn của thứ còn sót lại từ Jenova, Cloud lập tức nhặt lấy thanh kiếm dưới đất và chạy theo Tifa cùng Barret. Họ tiến đến một lan can kim loại ở góc tây bắc căn phòng, nơi bao quanh một trục thang máy đơn giản. Barret kéo cánh chắn sang một bên, kiểm tra hốc thang hẹp, rồi đập mạnh nút gọi thang. Chưa đầy một phút sau, cả ba đã bước vào buồng thang máy nhỏ chật chội, sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ họ phía trên.

Khi lan can tầng trên mở ra, cả ba lập tức lao khỏi thang máy, vũ khí giương cao, chuẩn bị tinh thần đón lấy một đội quân kỹ thuật viên và nhà khoa học. Nhưng trái với dự đoán, khu vực họ bước vào gần như vắng vẻ hệt như tầng trước. Căn phòng mới này rộng không kém Phòng Lưu trữ Mẫu vật, song không có các buồng giam, ngoại trừ một buồng thủy tinh đơn lẻ ở trung tâm, được bao bọc bởi một trường năng lượng lấp lánh. Bên trái họ là một lò thiêu hình cầu được tích hợp vào tường, phía trên là một lối đi bằng thép cao chạy dọc theo chu vi khu vực, kết thúc tại một hệ thống điều khiển khổng lồ ở phía nam căn phòng. Một kỹ thuật viên nam đang cắm cúi làm việc trước các màn hình máy tính, không hề hay biết đến sự xâm nhập của ba người, cũng giống như Hojo, kẻ lúc này đang đứng trước buồng chứa duy nhất, nói điều gì đó vào thiết bị ghi âm cầm tay.

“…Ngày 20 tháng 12, [ν]-εγλ 0007,” lão khoa học gia ghi âm. “Lúc 2:46 sáng. Tầng sáu mươi tám, Buồng Hợp Thể. Thí nghiệm lai tạo mẫu vật người Ancient…”

“Aerith…” Tifa thở gấp, bắt gặp cô gái bên trong bể chứa khi cô đang né tránh Hojo. Ngay lập tức, cô lao lên, chạy băng qua căn phòng. “Aerith!”

“Cái gì…?” Hojo gầm lên, quay phắt lại trong cơn giật mình vì bị quấy nhiễu. “Các ngươi muốn gì?”

“Chúng tôi sẽ đưa Aerith đi!” Tifa gắt lên, đẩy phăng lão sang một bên. “Chúng tôi sẽ đưa cô ấy ra khỏi đây!”

Bên trong buồng giam, Aerith bật dậy, mừng rỡ đập hai tay vào mặt kính, hét lên trong tuyệt vọng. Cô la hét hết cỡ, cầu cứu, nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi lớp kính cách âm. Gom hết sức lực, Tifa lao thẳng vào tấm chắn năng lượng, cố gắng phá vỡ nó bằng cả thân mình, nhưng hoàn toàn bất lực, không thể gây ra chút tổn hại nào. Hojo gầm gừ giận dữ, lấy lại thăng bằng rồi lao về phía cô, đẩy Tifa ngã lăn xuống sàn.

“Tránh xa cô ấy ra!” Barret gầm lên, khẩu súng gắn nơi cánh tay nhắm thẳng vào lão khoa học trong lúc hắn cùng Cloud lao về phía trung tâm căn phòng.

Hojo nhăn mặt đầy ghê tởm, miễn cưỡng lùi lại một bước, hai tay giơ lên trong tư thế đầu hàng. Ánh mắt đầy giận dữ lướt qua Tifa khi cô chống tay đứng dậy, rồi nhìn đến họng súng của Barret, trước khi dừng lại ở Cloud. Lão chăm chú quan sát bộ trang phục của anh, nhận ra ngay nét tương đồng với đồng phục của SOLDIER, nhưng vẻ mặt đầy thù địch của lão bắt đầu vặn vẹo khi chạm phải ánh mắt của Cloud. Hojo chớp mắt liên tục trong hoang mang khi soi xét khuôn mặt chàng trai trẻ, rồi giơ ngón tay gầy guộc run rẩy chỉ thẳng vào anh.

“Ngươi… nhưng làm sao có thể…?” lão lắp bắp. “Ngươi không thể có mặt ở đây! Không thể nào! Tất cả bọn ngươi đều đột nhập từ bên ngoài vào, đúng không?”

“Lẽ ra mày nên nhận ra sớm hơn,” Barret nghiến răng nói.

“Có lẽ vậy,” Hojo nhún vai, chậm rãi quay lại phía buồng chứa, nét mặt đầy mơ hồ. “Nhưng trong thế giới này, dường như chẳng thiếu những trớ trêu kỳ quặc…”

“Mày vừa nói gì?”

“Không có gì cả,” Hojo cười khanh khách.

“Này!” Barret quát lớn, các nòng súng trên cánh tay bắt đầu xoay chậm rãi. “Trả lời khi tao đang nói chuyện với mày đi.”

“Không thì sao?” Hojo nhếch mép. “Mấy người sẽ giết ta à? Ta không nghĩ là các người nên làm vậy.”

“Tại sao?” Cloud rít lên, rút kiếm và dí mũi lưỡi vào cổ lão khoa học.

“Hãy nghĩ đến bạn mình đi,” lão đáp tỉnh bơ, gõ ngón tay lên tấm chắn, khiến những gợn sóng điện tích kỳ lạ lan ra từ điểm tiếp xúc. “Thiết bị ở đây cực kỳ nhạy cảm. Không có ta, ai sẽ vận hành nó? Ta khuyên mấy người nên suy nghĩ logic một chút trước khi hành động nông nổi và gây nguy hiểm cho sự an toàn của cô ta.”

“Giáo sư?” một giọng nam cất lên từ bảng điều khiển – là kỹ thuật viên – nghe có vẻ đầy cảnh giác. “Ngài ổn chứ?”

“Ta ổn,” Hojo đáp, phẩy tay bỏ qua lời hỏi thăm, rồi nhếch mép cười đầy khinh miệt với cả ba người. “Giờ thì, đưa mẫu vật vào.”

“Rõ, thưa giáo sư.”

Chỉ với một cú bật công tắc, bên dưới vang lên tiếng máy móc rền rĩ. Phía sau lưng Aerith, một cửa sập hình tròn mở ra ngay giữa sàn buồng giam – đủ lớn để một người chui qua. Aerith quay lại đầy hoang mang, lưng ép sát vào thành trong của buồng kính. Nhưng chỉ đến khi sàn đóng lại như cũ, nỗi hoảng loạn thật sự mới tràn đến. Cô đập mạnh vào tường trong tuyệt vọng, gào thét đau đớn khi con thú đỏ nhe nanh nhỏ giọt dãi, trồi lên từ bục đặt phía trước cô. Nó cong lưng rống lên, chiếc đuôi cháy sáng quật loạn trong không khí, con mắt điên dại khóa chặt vào cô.

“Cloud!” Tifa hét thất thanh, đập tay lên mặt kính. “Cứu cô ấy đi!”

“Ông nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy hả?” Cloud gào lên, vứt kiếm sang một bên và túm cổ Hojo bằng hai tay, siết chặt đến mức tối đa có thể.

“Ta đang ra tay giúp đỡ cho hai chủng loài sắp tuyệt chủng…” Hojo khò khè, nụ cười hiểm độc vẫn không biến mất. “Cả hai đều đang đứng bên bờ diệt vong. Nếu ta không can thiệp, những sinh vật này sẽ biến mất mãi mãi.”

“Đồ khốn!” Tifa gắt lên. “Aerith là con người như chúng tôi!”

“Không giống các người đâu, cô bé ạ.”

“Nó sẽ giết cô ấy mất!” Cloud gào lên, mắt dõi theo Aerith đang lùi dần quanh mép buồng, cố gắng giữ khoảng cách với con thú. “Barret, anh không làm gì được sao?”

“Lùi lại!” Barret ra lệnh, giơ cánh tay về phía cánh cửa buồng giam.

“Dừng lại!” Hojo thét lên, vùng vẫy tìm cách thoát khỏi tay Cloud. “Các mẫu vật quý giá của ta!”

Một tràng đạn nổ vang đập thẳng vào tấm chắn, tia lửa điện tóe lên tứ phía khi làn đạn xé toạc trường năng lượng. Với một tiếng nổ lớn chói tai, lớp bảo vệ vỡ vụn, phát nổ thành một luồng sáng trắng lóa mắt. Cloud nhăn mặt vì chói, vội quay mặt đi, tay anh nới lỏng khỏi cổ Hojo trong khoảnh khắc. Lão khoa học lập tức chớp lấy cơ hội, thoát khỏi đòn siết cổ rồi lao về phía buồng chứa đúng lúc loạt đạn dừng lại. Lão kéo mạnh cánh cửa buồng khi luồng sáng chói dần tan đi, dùng tay che mắt trong lúc kiểm tra bên trong.

Một tiếng gầm vang rền – và bóng dáng con thú đỏ hiện ra rõ ràng giữa làn sáng nhạt. Nó chồm đứng trên hai chân sau rồi phóng vọt qua ô cửa với sức bật dữ dội, lao thẳng vào Hojo đang chết trân. Lão đổ gục xuống sàn, hét lên trong đau đớn khi con thú xé toạc áo blouse trắng bằng bộ nanh sắc nhọn. Cloud ngẩng đầu lên thì thấy Aerith đang thu mình vào góc xa của buồng, ánh mắt hoảng loạn không thể rời khỏi con vật.

“Còn đứng đó làm gì vậy, Cloud?” Tifa hét lên, giọng cô như vang từ một nơi rất xa giữa tiếng kêu cứu thảm thiết của Hojo. “Đưa cô ấy ra ngoài mau!”

Tỉnh táo lại trong tích tắc, Cloud lập tức lao vào buồng chứa, đỡ lấy Aerith khi cô lảo đảo đứng dậy. Anh bất ngờ khi cô ôm chặt lấy mình, vòng tay quấn lấy anh không rời, cả người run rẩy dữ dội vì sợ hãi. Nắm lấy cánh tay cô, anh dẫn cô bước ra khỏi buồng, nhưng đột nhiên dừng lại khi Aerith khựng chân giữa đường.

Ngước lên, anh thấy Hojo đang loạng choạng chạy băng qua phòng về phía lối thoát, lão dựa chặt vào tên kỹ thuật viên để chống đỡ, tay ôm ngực đầy đau đớn. Lúc này, con thú đỏ đã quay người đối diện với cả bốn người họ, ánh nhìn tò mò của nó lướt qua từng người. Aerith rên khẽ, nấp sau lưng Cloud khi anh cúi xuống, tay nắm chặt chuôi thanh Buster Sword nằm dưới chân mình. Thấy vậy, con vật mỉm cười rồi ngồi xuống trước mặt họ.

“Hắn cũng khá mạnh đấy,” nó lên tiếng, giọng khàn đục nhưng rõ ràng. “Mạnh hơn so với những gì tôi từng dự đoán.”

“Nó… nó… nó biết nói…” Tifa thảng thốt, không tin nổi, miệng há hốc.

“Đúng, tôi biết nói,” con thú đáp, thở nhẹ. “Và tôi sẽ còn nói nhiều nếu các người chịu gọi tôi là ‘anh ấy’, chứ không phải là ‘nó’.”

“Cái… cái quái gì vậy…?” Barret khò khè, như không thể thốt nên lời.

“Thật là thẳng thắn,” nó bật cười, đôi vai có khắc ký hiệu khẽ rung lên theo. “Một câu hỏi có hiểu biết, nhưng rất khó trả lời. Chủng tộc của tôi từ lâu đã không còn được gọi bằng cái tên gốc của nó. Câu trả lời trung thực nhất mà tôi có thể đưa ra là: Tôi là những gì các bạn đang thấy.”

“Ngươi có tên không?” Cloud hỏi.

“Giáo sư Hojo đã đặt cho tôi biệt danh là Red XIII,” nó đáp. “Một cái tên chẳng mang ý nghĩa gì đối với tôi cả. Các bạn có thể gọi tôi theo ý mình. Tuy nhiên, quan trọng hơn… cô có sao không, thưa cô?”

“Tôi… tôi ổn,” Aerith đáp, nở một nụ cười gượng gạo khi bước ra đứng cạnh Cloud.

“Tôi phải xin lỗi vì hành động vừa rồi,” Red XIII trầm giọng nói. “Xin hãy tin rằng tôi chỉ đang diễn để đánh lạc hướng Hojo mà thôi.”

“Không sao đâu… Red…” Aerith gật đầu, khúc khích cười nhẹ.

“Cô ấy có vẻ ổn,” Tifa thở phào. “Cả về thể chất lẫn tinh thần.”

“Xin lỗi, nhưng tôi cũng có quyền chọn bạn đời chứ,” Red XIII phản bác một cách tự nhiên. “Cá nhân mà nói, tôi không bị hấp dẫn bởi những sinh vật hai chân…”

“Không còn thời gian cho chuyện này đâu,” Cloud cắt ngang. “Giờ chúng ta đã cứu được Aerith, không có lý do gì phải ở lại đây nữa. Phải rời khỏi nơi này ngay, Hojo chắc hẳn đã kích hoạt báo động rồi.”

“Tôi đồng ý,” Red XIII quay gót, chiếc vòng vàng nơi mắt cá kêu leng keng trên sàn. “Hỏi đáp lúc này không còn phù hợp. Chúng ta phải rời đi càng nhanh càng tốt.”

“Phải quay lại lối thoát hiểm,” Cloud kết luận. “Đó là cách duy nhất để vượt qua Quân đội hoặc hệ thống an ninh.”

“Đi theo tôi,” con thú ra lệnh. “Tôi biết đường.”

Lao thẳng về lối mà Hojo đã bỏ trốn, Red XIII dẫn cả nhóm tới một hành lang rộng có bảng hiệu ghi “Khu Kiểm tra Mẫu vật Bất Ổn”. Các tấm nhựa màu xám bao phủ suốt chiều dài hành lang vô sắc, bị ngắt quãng theo định kỳ bởi các ô cửa được bảo vệ bằng hàng rào laser màu xanh lục sáng rực không thể vượt qua. Chạy nhanh qua lối đi, Cloud thấy Red XIII ngoái đầu lại, tỏ vẻ cảnh giác khi nghe tiếng thịt xé và xương gãy vang lên từ căn phòng gần đó có nhãn “Mẫu HO512” — âm thanh không thể nhầm lẫn của con quái vật do Hojo tạo ra đang ngấu nghiến bữa tiệc máu thịt của nó trong khu nuôi nhốt.

Tiếp tục đi theo hành lang về hướng đông, họ đi ngang qua ba ô buồng trống liền kề: “Cobalt XIV”, “Indigo XV” và “Cerise XVI”, rồi xuyên qua một cánh cửa tự động, cuối cùng họ cũng tới được cầu thang thoát hiểm chỉ trong vài phút. Giống tầng dưới, đầu đọc thẻ trên tường đã hỏng, không thể ngăn cản họ dễ dàng mở cửa và bắt đầu lao xuống các tầng của Tòa nhà Shinra. Cả nhóm phóng nhanh xuống từng bậc thang hết sức có thể, băng qua khối đặc biệt một cách chóng vánh, Barret vừa chạy vừa đếm tầng để dò lại đường cũ. Lao lên trước, nhẹ nhàng nhảy qua từng bậc thang, Red XIII bất ngờ khựng lại khi đến sảnh tầng sáu mươi, mõm gầm gừ, răng nanh nhe ra đầy cảnh giác.

“Chuyện gì vậy?” Cloud gọi lớn, bất lực không kịp dừng lại khi nhận ra ngay lập tức lý do khiến con thú dừng bước.

“Chúng ta có rắc rối,” nó gầm lên.

Ở chính giữa căn phòng, ngay trước lối thang máy đang mở, có hai tên SOLDIER đang đứng sẵn. Cả hai đều đã rút kiếm Hardedge tiêu chuẩn, kiên nhẫn chờ năm người tiếp cận. Cloud lập tức nhận ra họ là cấp Ba; bộ đồng phục màu lam tro khác biệt hoàn toàn với màu tím oai vệ của cấp Hai và màu xanh đậm của cấp Một. Mỗi tên đều mang giáp vai và giáp ngực bằng bạc đeo bên ngoài áo cổ lọ ngắn tay, gương mặt giấu kín sau lớp mũ bảo hộ kim loại. Một tên khẽ gật đầu với đồng đội, rồi bắt đầu bước chậm giữa hai phe, vũ khí vung cao đầy đe dọa.

Rút thanh Buster Sword khỏi lưng, Cloud lập tức tiến lên mà không hề do dự. Khi anh áp sát tên SOLDIER, tâm trí chỉ tập trung vào việc mở đường cho mọi người, thì đột nhiên hai cánh cửa bên hông sảnh đồng loạt bật mở. Từng tốp lính bộ binh Shinra tràn vào, súng trường đồng loạt chĩa về phía anh, buộc Cloud phải lùi lại đôi chút. Bọn lính di chuyển cực kỳ bài bản theo từng nhóm nhỏ, chỉ mất vài giây để bao vây hoàn toàn lối vào cầu thang thoát hiểm. Ánh sáng kim loại xanh dội lên các bức tường kính, khiến cả đội lính phản chiếu như một đạo quân ảo ảnh.

Sự im lặng nặng nề bao trùm khắp sảnh trước khi ánh mắt sắc lạnh không nhân nhượng của Cloud quét qua đội hình kẻ địch. Anh nâng kiếm lên lần nữa, lòng phấn khích trước cơ hội được kiểm chứng thực lực lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại ở Midgar. Cặp mắt dày dạn kinh nghiệm của anh đếm được hai mươi tư lính bộ binh cùng với hai tên SOLDIER. Anh có thể ngửi thấy mùi sợ hãi của họ… nếm được sự do dự trong lòng họ… Nhiều kẻ ở đây chắc chắn biết rõ một cựu SOLDIER Hạng Nhất có thể làm được gì. Các ngón tay siết chặt chuôi kiếm bọc da; tư thế anh vững chãi, hơi thở ổn định; tâm trí được rèn luyện sắc bén đang định hình từng động tác kế tiếp. Đã đến lúc…

“Cloud!”

Tiếng gọi lo lắng của Tifa vang vọng khắp sảnh, phá vỡ sự tập trung của anh đúng lúc đang chuẩn bị tung đòn đầu tiên. Anh ngoái đầu nhìn lại, thấy cô đang vẫy tay ra hiệu cho anh dừng lại. Anh cau mày, bực bội vì bị cắt ngang, nhưng nhanh chóng nhận ra một số binh lính đã chuyển hướng súng sang nhắm vào Aerith. Giá như chỉ có mình mình thì đã dễ dàng rồi, nhưng… còn những người khác nữa. Rủa thầm qua kẽ răng, Cloud buông thanh Buster Sword rơi xuống sàn tạo tiếng động nặng nề, rồi giơ hai tay lên đầu tỏ ý đầu hàng, vẻ mặt đầy miễn cưỡng.

“Ồ, ồ…” một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cầu thang thoát hiểm. “Chúng ta có gì ở đây thế này?”

Cloud siết chặt nắm tay khi Tseng bước ra từ cánh cửa và chậm rãi đi ngang qua hàng lính, thong thả như thể đó là cuộc dạo chơi, theo sau là hai thành viên nam khác của Turks. Cả ba dừng lại phía trước hàng binh sĩ. Người đứng bên trái Tseng cao to lực lưỡng, gần như cao hơn hẳn một cái đầu. Khuôn mặt rám nắng của hắn nổi bật với chòm râu dê đen mảnh, tương phản với chiếc đầu trọc bóng loáng. Hình ảnh ấy được hoàn thiện bằng hàng loạt khuyên tai và cặp kính râm không gọng sành điệu gắn trên sống mũi. Người thứ hai trông có vẻ là cấp dưới, mặc bộ đồng phục may đo gọn gàng, thân hình mảnh khảnh. Hắn thấp hơn Tseng, mái tóc vàng rối bù che một bên khuôn mặt trẻ và điển trai, tay cầm cặp côn nhị khúc, đốt ngón tay trắng bệch khi hắn liên tục xoay sợi xích bằng thái độ đầy đe dọa.

“Làm ơn, thả bọn tôi đi…” Tifa cầu khẩn.

“Tiếc là không thể,” Tseng lắc đầu, giọng vô cảm. “Chủ tịch đã ra lệnh bắt giữ các người. Ông ấy muốn chắc chắn sẽ xóa sổ AVALANCHE khỏi thế giới này một lần và mãi mãi.”

“Xóa sổ bọn tao sao?” Barret nhổ nước bọt.

“Yên tâm đi,” tên Turks nhỏ con cười nhếch mép, “các ngươi sẽ được xét xử công bằng mà.”

“Đủ rồi, Corin,” Tseng cau mày, hất mái tóc đen dài mượt sang một bên.

“Cảm giác thế nào khi một nhóm như bọn tôi vượt qua được hệ thống an ninh của các người?” Cloud mỉa mai. “Có thấy tự hào không?”

“Vượt qua an ninh của bọn tôi à?” Tseng bật cười. “Ồ, ra là thế. Chắc các người phấn khích lắm khi được lén lút quanh đây. Nhưng chẳng lẽ chưa từng nghĩ rằng chúng tôi cố tình dùng cô gái đó làm mồi nhử sao?”

“Khốn kiếp,” Cloud gầm lên, lao tới một bước, nhưng lập tức khựng lại khi nghe thấy tiếng lên đạn lạnh lẽo từ hơn hai chục khẩu súng trường vang lên tứ phía.

“Phải rồi,” Trưởng nhóm Turks khịt mũi, nụ cười chiến thắng nở trên môi. “Nhưng các ngươi nên cảm thấy vinh hạnh. Hãy chịu khó đi theo chúng tôi, Chủ tịch đang muốn đích thân gặp các ngươi đấy. Rude, Corin… áp giải bọn chúng đi…”

***

Chủ tịch Shinra vẫn ngồi yên tại chiếc bàn trong Đại Sảnh, nụ cười nhạt hiện trên môi khi hắn quan sát ba thành viên cuối cùng của AVALANCHE bị áp giải lên cầu thang phía tây. Một cảm giác trọn vẹn và mãn nguyện dâng lên trong lòng hắn; bởi lẽ việc bắt giữ bọn chúng tượng trưng cho cái kết của một cuộc chiến chống khủng bố và nổi loạn đã đeo bám Tập đoàn suốt gần hai thập kỷ. Đã hơn sáu năm kể từ khi xảy ra vụ ám sát hắn tại Junon, nhưng chỉ đến lúc này, vết thương do đạn để lại trên ngực hắn mới bắt đầu dịu bớt.

Mấy tên khốn này sẽ phải trả giá cho tội lỗi của những kẻ đi trước, và những cái tên như Fuhito hay Elfe sẽ sớm bị xóa sổ khỏi ký ức của nhân loại. Một trật tự thế giới mới sẽ bắt đầu ngay đêm nay, với ta là kẻ đứng đầu…

“Ngài muốn áp giải tù nhân đến đâu?” gã Turks trẻ tuổi hỏi khi hắn đẩy ba người đi ngang qua căn phòng, cây côn nhị khúc ép chặt vào lưng người đàn ông da ngăm to lớn.

“Xếp hàng trước mặt ta.”

Đẩy ba người đứng thành hàng trước bàn, đám Turks lùi lại một bước. Giữa vẻ nguy nga lộng lẫy của Văn phòng Chủ tịch, họ người trông thật lạc lõng — ánh sáng rực rỡ từ các cột đá cẩm thạch chiếu rõ bụi bặm và mồ hôi lấm lem trên những gương mặt nghiêm nghị, ai nấy đều bị trói tay ra sau lưng. Chủ tịch Shinra đưa mắt dò xét, trong đầu thoáng hiện lại lần chạm mặt gần nhất tại Lò phản ứng Sector 5 chỉ hai ngày trước. Đúng như dự đoán, cuộc tấn công tại đó đã gây ra sự bất an lan rộng và khiến toàn cầu càng thêm ủng hộ chính sách kiểm soát cứng rắn của Tập đoàn. Dù thầm cảm ơn họ vì điều đó, nhưng ác cảm mà hắn dành cho ba người từ lần gặp đầu tiên đã sớm phát triển thành sự căm ghét tuyệt đối. Hắn chỉnh lại cà vạt, đứng dậy rời khỏi ghế và bước vòng qua bàn, tiến về phía họ.

“Các người đã làm gì với Aerith?” cựu SOLDIER tóc vàng gằn giọng, ánh mắt xanh dương rực lên bởi Mako cháy bỏng vì giận dữ.

“Đừng lo,” Chủ tịch đáp nhạt nhẽo, “con bé đang ở nơi an toàn. Ta không đời nào làm tổn hại đến một thứ quý giá như người Ancient cuối cùng.”

“Người Ancient cuối cùng sao?” cô gái lẩm bẩm, ánh mắt trầm tư dõi xuống sàn khi lặng lẽ tiếp nhận lời nói đó.

“Cô không biết à?” Chủ tịch cười khẩy chế giễu. “Mẹ cô ta, Ifalna, đã là đối tượng nghiên cứu của Giáo sư Hojo suốt nhiều năm. Bà ta là người thuần huyết… kẻ cuối cùng thuộc chủng loài ấy. Đáng tiếc thay, bà chỉ sinh được một đứa con duy nhất. Ifalna và Aerith từng rất quan trọng với chúng tôi. Bọn ta đã đối xử tốt với họ, nhưng cuối cùng, họ lại chọn không giúp đỡ cho mục tiêu của công ty. Sau khi họ biến mất, ta phải mất nhiều năm mới tìm lại được đứa con gái, và cho đến tận bây giờ, vẫn chưa thể lần ra tung tích người mẹ.

“Phải, Ifalna… bà ta đã dạy cho Tập đoàn này rất nhiều điều. Những người mà chúng ta gọi là ‘Ancient’ vốn thuộc một chủng tộc có tên gọi Cetra, từng sinh sống trên hành tinh này suốt hàng ngàn năm. Họ được biết đến bởi những năng lực kỳ lạ, đáng kinh ngạc, cũng như tri thức vượt xa loài người. Tương truyền rằng họ có thể giao tiếp với chính hành tinh này, và có thể sử dụng phép thuật mà không cần đến Materia. Nhưng tốt hay xấu gì đi nữa, giờ đây Cetra chỉ còn là một trang sách bị lãng quên trong dòng lịch sử.”

“Vậy nếu họ chỉ là một chủng tộc bị lãng quên,” người đàn ông to lớn giận dữ hỏi, “thì mày còn cần Aerith làm cái quái gì nữa?”

“Người Cetra là giống loài được định sẵn để dẫn đường cho bọn ta đến Miền Đất Hứa,” Chủ tịch Shinra đáp, khoanh tay lại. “Ta đặt rất nhiều kỳ vọng vào con bé.”

“Miền Đất Hứa ư?” gã đàn ông to lớn bật cười đầy giễu cợt. “Chẳng phải chỉ là truyền thuyết sao?”

“Dù vậy,” Chủ tịch nhún vai, nở một nụ cười nhạt, “nó vẫn quá hấp dẫn để bỏ qua. Miền Đất Hứa được cho là rất màu mỡ. Hãy thử tưởng tượng xem, những cánh đồng xanh rì, những hồ nước lấp lánh…”

“Một vùng đất đầy Mako,” lính đánh thuê tóc vàng nhận ra.

“Chính xác!” Chủ tịch Shinra gật đầu, ánh mắt đờ đẫn khi liếm môi. “Ở một nơi như vậy, chỉ cần xây một Lò phản ứng, Mako sẽ tự tuôn trào. Chúng ta sẽ trở nên giàu có ngoài sức tưởng tượng. Đó chính là nơi mà Neo-Midgar — vinh quang mới của Tập đoàn Shinra, sẽ được xây dựng…”

“Dẹp mơ mộng đi, đồ khốn!” gã đàn ông to lớn gắt lên.

“Ngày nay, để biến ước mơ thành hiện thực, chỉ cần có tiền và quyền lực,” Chủ tịch thở dài.

“Đồ khốn đê tiện!” hắn gầm lên, bắp tay nổi cuồn cuộn khi cố vô vọng phá tung dây trói. “Giấc mơ của mày là phá hủy Sector 7 đúng không? Bạn bè tao đã chết đêm nay là vì mày đấy! Mày không quan tâm đến việc đã giết bao nhiêu người sao? Tất cả chỉ vì tiền và quyền? Mày thậm chí có quan tâm đến những gì mày đang làm với hành tinh này không…?”

“E là đã khá muộn rồi,” Chủ tịch ngắt lời, vẻ mặt hoàn toàn lãnh đạm. “Ta nghĩ đã đến lúc kết thúc cuộc gặp này.”

“Này, tao chưa xong việc với mày đâu!”

“Ta chắc rằng người sẽ có rất nhiều điều để nói trong phiên tòa xét xử,” Chủ tịch Shinra thản nhiên đáp, quay lưng lại phía các tù nhân. “Biết đâu chúng ta lại có dịp gặp lại ở đó.”

“Đồ khốn… nghe tao nói đã!”

“Rude, ngươi đã có thông tin gì về tung tích hiện tại của Corneo chưa?” Chủ tịch hỏi, hoàn toàn phớt lờ những lời chửi rủa đang rít qua kẽ răng của tên to xác kia.

“Chúng tôi đã nhận được tin tình báo đáng tin cậy từ nguồn trong Wall Market chưa đầy một giờ trước, thưa ngài,” tên Turks đầu trọc đáp, cố gắng giữ chặt tên đàn ông lực lưỡng với sức chịu đựng phi thường. “Có vẻ như Don Corneo đã bỏ trốn khỏi thành phố. Giám đốc Heidegger đã ra lệnh cho Luxiere dẫn đầu một đội SOLDIER và phối hợp với Turks để bắt hắn.”

“Tốt lắm,” Chủ tịch Shinra gật đầu. “Vậy là đủ rồi. Nếu không phiền, ta vẫn còn một số công việc cần giải quyết. Các cậu, nhốt ba tên này chung với những kẻ còn lại đi.”

Không chút vội vàng, hắn bắt đầu bước về phía các khung cửa sổ cao ở cuối Đại Sảnh, vừa đi vừa lắng nghe đầy thích thú những lời lăng mạ thô tục mà gã đàn ông da ngăm gào lên khi bị đội Turks lôi ra khỏi văn phòng cùng hai người đồng đội. Ngoài trời, một cơn mưa nhẹ đã bắt đầu rơi, những giọt nước nhỏ lăn dài trên mặt kính, thấm loang xuống mặt bê tông khô cứng của bãi đỗ trực thăng phía trước mắt hắn. Khi liếc nhìn về phía tây, hắn trông thấy làn khói tàn lụi nhẹ nhàng bay lên khỏi Sector 7, và khẽ cúi đầu.

“Nếu cần gì thêm,” hắn nói vọng ra sau lưng, “cứ liên hệ với thư ký của ta…”

Chương trước Trang chính Chương tiếp

You might also like
Leave A Reply

Your email address will not be published.