[Final Fantasy VII – A New Threat] Chapter XII | Tân Vương

0

“Hắn… hắn chết rồi…” Barret lắp bắp, giọng hắn như vọng về từ nơi xa xăm. “Lãnh đạo của tập đoàn Shinra… chết rồi…”

Cloud lảo đảo bước tới, như bị một lực vô hình kéo về phía chiếc bàn đặt giữa Đại Sảnh. Không thể rời mắt khỏi thi thể bất động của Chủ tịch, anh không hề phản ứng khi Tifa lướt qua mình và cẩn trọng tiến đến giữa căn phòng rộng lớn. Cô từ từ đi vòng quanh mặt bàn đá cẩm thạch bóng loáng, tiến lại gần thi thể sưng tấy của hắn với vẻ dè chừng nhưng kiên quyết. Khuôn mặt của Chủ tịch úp lên mặt bàn. Điều thu hút ánh mắt Tifa không phải là đống tài liệu vung vãi dưới chân hắn, cũng chẳng phải vũng máu lớn đang loang ra từ vết thương nơi thắt lưng—một nhát kiếm chí mạng. Đôi mắt đầy rối bời của cô dừng lại ở lưỡi kiếm cong nhô lên từ lưng hắn, cẩn trọng quan sát hình dáng của nó. Thanh katana dài gần hai mét, được thiết kế tinh xảo và uy lực, với chuôi kiếm bọc da đen điểm xuyết những đinh vàng óng ánh.

“Em… em biết thanh kiếm này…” cô hoảng hốt thốt lên, rồi lùi lại trong sợ hãi.

“Đó là Masamune,” Cloud xác nhận, cơn ác mộng tồi tệ nhất của anh đã thành hiện thực. “Là của Sephiroth.”

“Sephiroth… còn sống sao?” Tifa thốt lên, tay đưa lên môi run rẩy.

“Có vẻ vậy,” Cloud thở nặng nề, không thể rời mắt khỏi vũ khí. “Chỉ hắn mới sử dụng được thanh kiếm đó.”

“Quan tâm ai làm chuyện này làm gì chứ?” Barret hét lên đầy phấn khích. “Có khi đây chính là hồi kết của Shinra!”

“Đó không phải điều chúng ta nên lo lúc này…”

Cloud xoay người sang trái khi tiếng động bất ngờ kéo anh ra khỏi cơn mê, đồng thời thủ thế thanh Buster Sword. Có vẻ như Barret cũng phát hiện ra tiếng động lạ—âm thanh cọ xát khe khẽ. Hắn lập tức kích hoạt cánh tay súng, chĩa về phía dãy cột bên tường phía tây. Lặng lẽ lướt qua phòng, Cloud áp sát một cây cột gần nhất, chăm chú lắng nghe. Từ vị trí quan sát, anh nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp cùng bóng áo nâu lướt qua song song nơi anh ẩn nấp. Bất thình lình lao ra, Cloud giáng đầu gối vào bụng kẻ kia, rồi kéo hắn về phía nhóm đồng đội, ném hắn xuống sàn.

“X… xin đừng giết tôi,” Palmer rên rỉ khi hắn quằn quại trong đau đớn trên sàn, hai tay giơ lên đầu hàng. Dưới những sợi tóc bạc thưa thớt, đầu của Giám đốc Ban Khám phá Vũ trụ lấp loáng mồ hôi, đôi mắt sợ hãi đã ầng ậc nước mắt.

“Chuyện gì đã xảy ra ở đây?” Cloud quát lên.

“Se… Sephiroth…” Palmer bật khóc. “Sephiroth đã đến…”

“Ông thấy hắn sao?” Cloud sửng sốt hỏi. “Ông thấy Sephiroth sao?”

“Tận mắt!” Palmer kêu lên.

“Ông chắc chứ?”

“Vào lúc như thế này tôi có lý do gì để nói dối chứ!” Palmer hét lên. “Tôi còn nghe thấy giọng hắn nữa.”

“Hắn nói gì?” Cloud cau mày.

“Tôi không chắc,” Palmer lắp bắp. “Hình như là… không để cho Shinra giành được Vùng Đất Hứa.”

“Vậy là Vùng Đất Hứa thật sự tồn tại sao?” Tifa ngẫm nghĩ, đưa mắt nhìn Cloud đầy nghi vấn. “Sephiroth đến để bảo vệ nó khỏi tay Shinra à?”

“Vậy chẳng phải hắn là người tốt sao?” Barret hỏi.

“Bảo vệ Vùng Đất Hứa? Người tốt?” Cloud trầm ngâm đáp. “Không đời nào. Chuyện sẽ không đơn giản như vậy… không phải với Sephiroth. Tôi biết hắn: sứ mệnh của hắn chắc chắn là điều khác hẳn…”

Ngay khi anh nói, một tiếng động chói tai như tiếng cánh quạt dần dần vang lên ngoài cửa sổ. Cloud nhíu mày, ngước lên và thấy một chiếc trực thăng đang lao nhanh về phía tòa tháp, phần mũi ngẩng lên khi nó đến gần. Nó lượn một vòng quanh Phòng Chủ tịch rồi giảm tốc độ, cuối cùng hạ cánh trên bãi đáp ở phía bắc trụ sở. Cả nhóm tạm thời bị thu hút bởi âm thanh và chuyển động của chiếc máy bay, trong lúc đó Palmer chồm dậy, hoảng hốt chạy băng qua Đại Sảnh về phía cánh cửa dẫn ra bãi đáp. Bên ngoài, một người đàn ông trẻ tuổi trong chiếc áo choàng dài màu trắng bước ra từ chiếc trực thăng B1-β, mái tóc uốn lượn của hắn bị gió giật mạnh thổi tung. Một nụ cười mỉa mai hiện trên khuôn mặt láu cá của hắn khi bắt gặp Palmer.

“Chết tiệt!” Barret rít lên. “Tôi quên béng mất tên này.”

“Ai vậy?” Aerith hỏi.

“Rufus Shinra,” Barret đáp. “Con trai của Chủ tịch. Phó Chủ tịch tập đoàn Shinra và là người thừa kế quyền lực của hắn.”

“Tôi chưa từng nghe về hắn bao giờ,” Aerith nói, vẻ mặt đầy thắc mắc. “Tôi còn không biết Chủ tịch có con trai nữa.”

“Hắn khá kín tiếng… một kẻ bí ẩn thực thụ,” Barret lắc đầu. “Tôi đoán là vì lý do an ninh. Hắn từng gây ra không ít rắc rối cho công ty vài năm trước, và nghe đồn là bị cử đi thực hiện một nhiệm vụ tuyệt mật ở đâu đó suốt một thời gian dài. Hắn không dễ chơi đâu… nghe nói chưa ai từng thấy hắn chảy máu hay khóc bao giờ.”

“Tôi muốn gặp hắn,” Cloud tuyên bố, bước nhanh về phía bãi đáp trực thăng, đồng thời tra thanh đại kiếm trở lại giá đeo sau lưng.

“Cái gì?” Barret lắp bắp. “Tại sao?”

“Có lẽ chúng ta nên tỏ chút tôn trọng với hắn.”

Bầu trời bắt đầu bớt u ám khi Cloud sải bước ra ban công lát đá, nhưng không khí lạnh mùa đông vẫn xuyên qua lớp áo cổ lọ mỏng manh của anh. Từ lan can thấp dẫn ra bãi đáp, có thể nhìn thấy những con phố tiêu điều của thành phố đau thương trải dài đến tận chân trời, bị ngăn cách bởi những tuyến đường cao tốc và đường sắt rực sáng giao nhau chằng chịt. Vào giờ này, chỉ còn ít phương tiện di chuyển, phần lớn người dân Midgar vẫn đang để tang cho Sector 7.

Nhìn về phía trước, Cloud thấy Palmer đã chạy ra phía sau trực thăng, lén lút thò đầu nhìn từ ghế ngồi trong khoang khi nhóm của anh tiến đến gần Phó Chủ tịch. Rufus Shinra là một người đàn ông khoảng giữa tuổi hai mươi, nhưng đôi mắt đen của hắn toát lên sự từng trải vượt xa độ tuổi. Mái tóc vàng óng của hắn có vẻ tự nhiên hơn so với màu tóc nhân tạo của cha mình, được chải gọn về một bên. Hắn có thân hình mảnh khảnh, trông có phần rộng hơn nhờ chiếc áo khoác khoác ngoài bộ vest trắng, chiều cao dưới một mét tám. Hắn ung dung cài khẩu shotgun vào bao đeo bên hông, rồi khoanh tay trước ngực một cách thiếu kiên nhẫn, lạnh lùng quan sát năm người đang đứng thành hàng trước mặt mà không chút e dè.

“Các ngươi là ai?” Rufus cười khẩy, giọng hắn vang to lấn át cả tiếng cánh quạt trực thăng.

“Tôi từng là lính SOLDIER,” Cloud đáp dứt khoát.

“Thật sao?” Rufus giơ tay chào giả lả như trêu chọc. “Cấp bậc gì?”

“Hạng Nhất”.

“Thật thú vị,” Rufus gật gù, lườm mắt đầy vẻ mỉa mai. “Còn mấy người kia?”

“Bọn tao đến từ AVALANCHE,” Barret gầm gừ.

“AVALANCHE à?” Rufus bật cười khinh bỉ. “Ý mấy người là cái nhóm vô danh đó, tự đặt tên theo phe nổi loạn? Dù Fuhito có điên loạn vào cuối đời, các ngươi cũng thật to gan khi tự ví mình với trí tuệ kiệt xuất của hắn. Thật đáng thương.”

“Vậy mày nghĩ mày là ai hả?” Barret gào lên.

“Rufus Shinra,” hắn đáp bằng nụ cười xảo quyệt, gạt mớ tóc khỏi mặt. “Chủ tịch tập đoàn Shinra.”

“Mày chỉ là Chủ tịch vì những gì Sephiroth đã làm với ông già mày thôi,” Barret gằn giọng.

“Đúng vậy,” Rufus nhún vai, không hề tỏ ra ân hận. “Vậy ra Sephiroth thực sự đã ở đây sao? Thật đáng tiếc.”

“Không lẽ anh chẳng quan tâm việc cha mình bị sát hại sao?” Tifa hỏi, đầy phẫn nộ.

“Sau những gì lão đã làm với ta á?” Rufus bật cười, bắt đầu bước đi quanh nền bãi đáp trước mặt cả nhóm. “Ta không nghĩ vậy. ‘Ông già’, như cách các người gọi đầy thích thú đó, đã giấu giếm rất nhiều bí mật trước công chúng suốt bao năm trời, thậm chí cả trước một số thành viên trong Ban Điều hành. Đặc biệt là về nơi ta bị gửi tới… vì sợ ta làm lung lay địa vị của ông ta. ‘Daddy’ là một người rất xấu. Hắn cố kiểm soát thế giới bằng dối trá và tiền bạc, và có vẻ như đã thành công. Dân chúng tin rằng Shinra sẽ bảo vệ họ. Làm việc cho Shinra thì sẽ được trả lương, nếu có khủng bố tấn công thì Quân đội Shinra sẽ ra tay giúp đỡ. Bên ngoài thì hoàn hảo… nhưng với ta thì không. Từ khi được bổ nhiệm làm Giám đốc Tập đoàn, ta đã phát ốm vì cách điều hành ngây thơ của lão. Ta mong chờ ngày này từ lâu rồi; ngày mà ta được làm mọi thứ theo cách khác. Ta sẽ kiểm soát thế giới bằng sự sợ hãi. Chỉ cần một chút sợ hãi là có thể thao túng được tâm trí đám dân đen. Không cần phải phí tiền cho họ làm gì cả.”

“Có vẻ anh ta cũng thích diễn thuyết y như cha mình,” Tifa khinh bỉ nhận xét.

“Đáng tiếc thay, một vài thứ là di truyền,” Rufus điềm nhiên đáp, “ví dụ như sự căm ghét của ta đối với đám hạ lưu từ khu ổ chuột như các người.”

“Đồ khốn!” Barret rít lên, giương cánh tay súng lên chĩa thẳng vào hắn.

“Barret, khoan đã!” Cloud hét lên.

“Cậu nghe thấy hắn nói gì rồi đó! Tôi sẽ cho thằng khốn này nổ tung thành tro!”

“Không phải lúc này,” Cloud nói, đứng chắn trước họng súng đang xoay nòng. “Anh phải đưa Aerith rời khỏi đây.”

“Hả?” Barret ấp úng, ngạc nhiên trước mệnh lệnh.

“Tôi sẽ giải thích sau,” Cloud thúc giục, ra hiệu về phía cánh cửa. “Sự khủng hoảng của Hành Tinh này còn nghiêm trọng hơn những gì mọi người nghĩ.”

“Thế nghĩa là sao hả?”

“Đừng cãi nhau với tôi!” anh nói mạnh mẽ. “Chỉ cần đảm bảo rằng anh và những người còn lại rời khỏi toà nhà càng nhanh càng tốt.”

“Còn cậu thì sao?”

“Tôi sẽ xử lý Rufus. Giờ thì đi đi!”

Một cách miễn cưỡng, Barret bắt đầu rút lui khỏi bãi đáp, cánh tay vẫn không rời khỏi mục tiêu là vị tân Chủ tịch. Cloud thúc giục những người còn lại đi theo sau hắn, ánh mắt cương quyết của anh khiến cả nhóm phải vội vã bước qua lối dẫn vào Đại Sảnh. Phải mất vài giây để bốn người khuất hẳn, tiếng nói đầy lo lắng của họ dần nhỏ đi khi cánh cửa sập lại phía sau. Cloud xoay người đối diện với ánh nhìn lạnh lùng của Rufus Shinra, tay siết chặt chuôi thanh Buster Sword rồi rút mạnh nó ra khỏi giá đeo, hướng thẳng về phía trước. Gần một phút trôi qua, cả hai đều im lặng.

“Cho ta biết, anh lính,” Rufus lên tiếng trước, “tên ngươi là gì?”

“Cloud Strife.”

“Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?”

“Tôi không nghĩ vậy.”

“Kỳ lạ thật,” Rufus cau mày. “Khuôn mặt của ngươi trông quen lắm… Ta chắc chắn đã thấy ở đâu đó rồi.”

“Biết thì có thay đổi được gì không?”

“Không, chắc vậy,” Rufus khoát tay một cách lơ đãng. “Ta chỉ đang cố hiểu tại sao cậu lại muốn khiêu chiến với ta thôi.”

“Tập đoàn của anh đang truy lùng Vùng Đất Hứa,” Cloud đáp. “Tôi sẽ không để anh hay Sephiroth có được nó.”

“Sao lại nhắc đến Sephiroth?”

“Rất nhiều chuyện đã xảy ra. Tôi có lý do của mình.”

“Cậu có biết hắn là một người Ancient không?”

“Ý anh là gì?”

“Chẳng phải hắn có quyền đối với Vùng Đất Hứa sao?”

“Chẳng quan trọng,” Cloud gằn giọng, giơ thanh kiếm lên. “Hắn sẽ không bao giờ được phép đặt tay vào nó. Và anh cũng vậy!”

“Xem ra chúng ta sẽ chẳng bao giờ làm bạn được rồi,” Rufus thở dài giễu cợt.

“Đừng mơ tưởng.”

“Vậy thì, thế là đủ cho hôm nay rồi.”

Thời gian như ngừng lại khi Rufus giật khẩu shotgun khỏi thắt lưng, giương hai nòng súng thẳng vào đầu Cloud bằng một động tác nhanh như chớp. Phản xạ theo bản năng, Cloud chắn cú bắn bằng Buster Sword, tiếng va chạm vang lên sắc lạnh khi những viên đạn va bật vào lưỡi kiếm hợp kim thép. Ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân dồn dập, Cloud thấy Rufus đang lao băng qua bãi đáp, vạt áo choàng bay phần phật phía sau, quyết tâm chạy thoát khỏi anh chàng cự SOLDIER.

Rufus lao lên sàn trực thăng, ra lệnh cho nữ phi công thuộc Đội Turks lập tức cất cánh. Cloud lao về phía chiếc máy bay đang nâng lên, tung người nhảy lên cao, vung kiếm chém vào phần dưới nhưng chỉ chạm vào khoảng không khi nó vượt ngoài tầm với. Anh bất lực nhìn theo Rufus đang mỉm cười chế nhạo từ ô cửa mở cho đến khi chiếc trực thăng khuất bóng sau tòa tháp.

Tra lại thanh Buster Sword vào sau lưng, lắng nghe tiếng cánh quạt dần tan biến vào không trung, Cloud vội vã quay lại Phòng Chủ tịch. Anh bước nhanh qua cánh cửa đơn và băng qua căn phòng không chút do dự, chỉ dừng lại thoáng chốc ở lối cầu thang phía bắc. Liếc nhìn lần cuối về thi thể của Chủ tịch Shinra, Cloud thầm nghĩ làm sao một kẻ từng nắm quyền lực lớn đến vậy lại có thể gục ngã như một phàm nhân tầm thường. Không nghĩ ngợi thêm, anh lao xuống cầu thang và bất ngờ thấy Tifa đang chờ ở chân bậc.

“Anh không sao chứ?” cô hỏi. “Rufus đâu rồi?”

“Hắn chạy thoát rồi,” Cloud đáp, lướt qua cô, nắm lấy cổ tay cô kéo đi. “Có vẻ như mọi chuyện sắp rắc rối hơn nhiều rồi…”

***

Aerith cảm thấy bụng mình quặn thắt khi thang máy tốc hành bên ngoài lao vút xuống tầng trệt, một cơn buồn nôn dâng lên đầy lo sợ. Ngoại trừ sàn lót linoleum, chiếc thang máy hình trụ này được lắp ráp hoàn toàn từ các tấm kính vuông vức không một vết bẩn, được thiết kế để cho các nhân viên cấp cao chiêm ngưỡng đường chân trời rực rỡ, một tầm nhìn lóa mắt ngăn họ thấy được thế giới tồi tàn phía dưới. Khi đi vào trục thang máy trong tòa nhà và lao qua tầng sáu mươi, cả ba người bị nuốt chửng bởi ánh sáng trắng nhợt của chiếc đèn trên trần. Ba mươi giây sau, thang máy chậm lại một cách êm ái, cuối cùng dừng hẳn khi đến đại sảnh chính của trụ sở Shinra.

Điểm họ dừng lại cách không xa một cầu thang trải thảm rộng rãi dẫn lên bức tường lớn của tiền sảnh, hướng tới ban công thoáng đãng của khu nhà hàng ở tầng một, và lập tức rời khỏi thang máy. Đảo mắt quan sát khắp đại sảnh rộng lớn, Aerith nhận ra ngay rằng nơi đây hoàn toàn vắng bóng người. Dấu hiệu duy nhất cho thấy còn sự sống là chiếc burger ăn dở đặt lặng lẽ bên màn hình nhấp nháy ở bàn tiếp tân gần nhất. Cô nhíu mày, ánh mắt lướt từ những màn hình ba chiều đang phát sáng ở trung tâm tiền sảnh sang các mẫu phương tiện cơ giới được trưng bày trên những bệ cao phía sau, đầu óc cô cố gắng lý giải vì sao toàn bộ nhân viên lại rút lui đầy bí ẩn như thế.

“Barret, có phải là…?” cô bắt đầu nói, nhưng câu chữ chợt lạc đi khi cô quay về phía lối vào tòa nhà, và há hốc kinh hoàng.

Barret đứng cách cô chỉ vài bước, quai hàm siết chặt, khẩu súng máy gắn tay quét ngang dọc trước đội quân Shinra đang tập hợp bên ngoài khung cửa kính lớn. Những họng súng đã lên nòng, nhiều tiểu đội lính bộ binh theo dõi nhất cử nhất động của hắn, kiên nhẫn chờ lệnh khai hỏa. Dẫn đầu tiểu đoàn là ba lính SOLDIER Hạng Ba, đầu đội mũ bảo hiểm: hai tên cầm kiếm giống nhau, tên còn lại vác theo một khẩu súng máy dài. Không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lách cách nhẹ nhàng của bảng thông báo điện tử phía sau họ, âm thanh của những bản tin xoay vòng đều đều như xé toạc bầu không khí căng thẳng.

“Có vẻ như chúng ta đã bị bao vây hoàn toàn,” Red XIII báo cáo.

“Nếu tôi chỉ có một mình thì chẳng thành vấn đề,” Barret càu nhàu. “Nhưng tôi có danh tiếng là chuyên bảo vệ người khác, các cô cậu hiểu chứ.”

“Cả hai người nên rời khỏi đây khi còn có thể,” Aerith cúi đầu nói. “Chúng không nhắm vào các anh.”

“Phải, nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra đâu,” Barret đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào đội quân bất động. “Cô bị cuốn vào chuyện này là vì Marlene. Tôi nợ cô nhiều lắm. Bây giờ tôi có thể bắt đầu trả món nợ đó bằng cách bảo vệ cô. Đám khốn này hết trò chơi rồi…”

“Tôi xin đề xuất chúng ta nên tìm cách rời khỏi đây, thay vì lao thẳng vào nửa đội quân Midgar,” Red XIII lên tiếng, giọng nói điềm đạm của nó dần trở nên nghiêm trọng.

“Này!” tiếng Tifa bất ngờ vang lên từ đâu đó phía trên khiến cả ba giật mình.

Họ đồng loạt quay lại và thấy Tifa đang phóng xuống bậc thang của cầu thang gần nhất, đôi chân cô di chuyển nhịp nhàng, đầy lực. Khi đến khúc cua cuối cùng, cô nhảy vọt qua tay vịn, tiếp đất một cách uyển chuyển trước một bệ chiếu hình ba chiều nhỏ đang hiển thị biểu tượng viên Kim Cương Shinra. Chỉ thoáng quan sát tình hình, cô lập tức lao băng qua đại sảnh đến chỗ một chiếc xe bán tải màu xanh—mẫu mới nhất thuộc dòng xe ba bánh sA-37 của Shinra đang được trưng bày quảng cáo.

“Tifa, cái quái gì vậy…?” Barret gọi với theo.

“Đi thôi, nhanh lên!” cô đáp lại.

“Cloud đâu rồi?”

“Không có thời gian để hỏi đâu!” cô hét lớn, giật tung cánh cửa ghế lái. “Lên xe đi, mọi người!”

Ba người còn lại vội vàng chạy theo cô, đầu óc vẫn còn rối bời vì hoang mang, nhưng chỉ mất vài giây để họ nhập hội. Những tia lửa tóe ra từ cabin khi Tifa nhanh tay nối dây điện, một tiếng điện giật xé ngang không khí. Aerith nhảy lên ghế phụ bên cạnh Tifa, vội vã cài dây an toàn, vẻ mặt lo lắng hiện rõ. Tiếng gầm khẽ vang lên khi chiếc xe rung chuyển khởi động, bảng điều khiển rực sáng với vô số ánh đèn nhấp nháy. Barret đập mạnh vào tấm kính nhựa sau lưng để báo hiệu rằng hắn và Red XIII đã yên vị ở thùng xe phía sau. Cùng lúc đó, một âm thanh rung chuyển kỳ lạ vọng xuống từ đâu đó phía trên đầu họ.

***

Cloud cảm nhận được động cơ V-DOH khổng lồ của chiếc mô-tô Hardy Daytona rung chuyển dữ dội bên dưới anh, gầm lên như sấm khi anh từ từ lao xuống cầu thang. Chiếc xe dài hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng, buộc anh phải cúi người về phía trước để giữ thăng bằng và điều khiển nó vượt qua từng bậc thang. Lớp sơn đen kim loại óng ánh dưới ánh đèn chói chang của tiền sảnh, ẩn giấu bên trong là cấu trúc cơ khí mang phong cách đặc trưng của nhà sản xuất. Khi rẽ sang khúc cua dưới chân cầu thang, anh thấy binh lính ở quảng trường bắt đầu tiến về trụ sở, và anh biết cuộc tháo chạy lần này sẽ vô cùng căng thẳng.

Ngước mắt lên, anh bắt gặp ánh mắt đầy tập trung của Tifa từ ghế lái chiếc xe bán tải, cô đang kiên nhẫn chờ tín hiệu của anh. Trong vài giây, Cloud giữ nguyên vị trí, để mặc cho bọn lính tiến sát tới lối vào chính, họ đã chĩa vũ khí về phía anh. Chúng áp sát từng chút một, chỉ còn mười mét, năm mét, rồi ba mét. Giơ nắm tay lên, Cloud dựng chiếc mô-tô bằng bánh sau, rồi phóng vút về phía cầu thang đối diện, lao thẳng lên các bậc thang. Tiếng động cơ của chiếc xe bán tải gào lên phía sau, rít lên khi Tifa điều khiển nó lảo đảo leo theo lên ban công tầng một.

Cloud cho xe dừng lại ở đỉnh cầu thang, đối diện với dãy cửa kính cao lớn nằm ở góc đông bắc của tòa nhà. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nghĩ đến thành phố nằm bên kia hình phản chiếu của mình trong tấm kính, thành phố mà anh từng gọi là nhà. Anh quay lại khi chiếc xe tải vừa áp sát bên cạnh, tiếng la hét vang lên phía dưới khi bọn SOLDIER và lính bộ binh phá tung cửa chính xông vào. Với một cái gật đầu ra hiệu cho Tifa, Cloud dồn chân xuống bàn đạp ga đúng lúc những phát súng đầu tiên vang lên. Chiếc Hardy Daytona lao về phía trước, phóng như bay xuyên qua màn kính trong làn sương mù mờ ảo, đâm xuyên qua ô cửa sổ và lao vào màn đêm.

Chiếc mô-tô tiếp đất mạnh mẽ trên mặt đường nhựa của Xa lộ 23, hai ống xả hai bên bánh sau nghiến rít xuống mặt đường khi hệ thống giảm xóc bị ép chặt bởi cú va chạm. Những loạt đạn từ con phố bên dưới nã lên khi bọn lính điên cuồng phản ứng nhằm ngăn chặn cuộc đào thoát khỏi Tòa nhà Shinra, nhưng những phát súng yếu ớt chỉ bật lại dưới gầm chiếc xe đang lướt trong không trung. Một âm thanh nặng nề vang lên khi phần đầu của chiếc xe bán tải đâm xuống mặt đường cao tốc, khung thép móp méo vì va đập. Lốp xe bốc khói rít lên inh tai khi Tifa đánh lái gấp để tránh va vào rào chắn bê tông. Lấy lại quyền kiểm soát chiếc xe, cô đạp mạnh chân ga, vất vả điều khiển tay lái khi vượt qua Cloud đang đứng yên, rồi bắt đầu tăng tốc.

Cả nhóm lao đi vun vút trên đoạn đường hoang vắng dẫn ra khỏi Sector 0, băng theo xa lộ về phía đông, hướng tới rìa thành phố. Ở phía bên phải, Cloud có thể nhìn thấy vô số tòa nhà chọc trời của khu trung tâm hiện đại Sector 3—những “vệ thần” đô thị bảo vệ chế độ độc tài kinh tế của tập đoàn Shinra. Các tòa nhà cao vút tỏa sáng giữa bầu trời u ám, rực rỡ bởi những chùm ánh sáng sắc màu đặc trưng và mờ ảo trong làn khói Mako lơ lửng.

Chẳng mấy chốc, khung cảnh thương mại với các khối văn phòng và trung tâm mua sắm giải trí bắt đầu mờ dần, nhường chỗ cho các khu dân cư xây bằng gạch đỏ, nơi ở của các nhân viên Shinra. Những con đường nhỏ tách dần khỏi đại lộ ở những giao lộ cách nhau đều đặn, một số rẽ vào khu ngoại ô yên bình của Sector 2 và 3, số khác dẫn về phía Nam, nối với Xa lộ 45 chính.

Khi bám sát theo chiếc xe bán tải đang tháo chạy, toàn bộ sự tập trung của Cloud dồn hết vào việc điều khiển chiếc Hardy Daytona. Anh thấy gương mặt của Barret trở nên nghiêm trọng. Mạo hiểm ngoái đầu nhìn nhanh qua vai, anh bắt gặp cảnh tượng không thể tránh khỏi, đội quân Shinra đang nhanh chóng áp sát từ phía sau. Tiếng gầm trầm đục của những chiếc mô-tô vang lên trong tai anh chỉ vài giây sau đó, kèm theo tiếng rít chói tai của lốp xe, lời cảnh báo khó chịu về tốc độ mà kẻ truy đuổi đang ập đến.

Bất ngờ, xa lộ rẽ gấp sang trái, buộc Cloud phải chuyển sang làn ngoài để vào cua. Như được tiếp thêm năng lượng, chiếc xe địch đầu tiên lập tức áp sát từ phía trong, cố vượt mặt Hardy Daytona, ánh mắt tên lính dán chặt vào chiếc xe tải phía trước. Rút thanh Buster Sword khỏi giá đeo, Cloud vung mạnh hết sức, lưỡi kiếm dễ dàng cắt phăng phần đầu của chiếc xe mô-tô. Trong tiếng hét tuyệt vọng, tên lính văng vào rào chắn khi chiếc xe tan tành dưới chân hắn, chiếc mũ bảo hiểm dày đập thẳng vào bức tường thấp.

Vít mạnh tay ga, Hardy Daytona lao vút về phía trước, đưa Cloud thoát khỏi tầm với của những kẻ bám đuôi đầy quyết tâm. Trên đầu họ, những bảng quảng cáo lớn vút qua như bóng ma, quá nhanh để có thể đọc rõ trừ vài cụm từ như “Quy hoạch Thành phố”, “Dự án Xa lộ Midgar” và “hoàn thiện mùa hè”. Nheo mắt lại vì làn gió lạnh buổi sáng quất vào mặt, Cloud nhận ra hàng loạt bóng đen lơ lửng phía trước trên mặt đường. Phóng lên trước chiếc xe tải khi họ tiến gần đến một nút giao bị chắn lại, anh tập trung vào những hình bóng ấy—một cảm giác trĩu nặng xuất hiện trong bụng khi não bộ cuối cùng cũng nhận ra hình dáng hình nón và cánh quạt quay tít của những vũ khí thuộc về Shinra.

Cloud vung tay loạn xạ ra hiệu cho Tifa rẽ vào đường rẽ bên trái, đồng thời giơ kiếm lên phòng thủ khi đợt đạn đầu tiên từ lũ Heligunner xả tới, kèm theo những loạt bắn liên hồi của bầy robot an ninh Panzer trông như chuồn chuồn sắt đang lượn lờ. Anh nghe tiếng bánh xe ba bánh rít lên chói tai khi lách tránh làn đạn, lao xuyên qua rào chắn bằng nón giao thông và những khối nhựa tạm thời. Dẫm phanh thật mạnh, bánh xe trượt dài trên mặt đường tóe lửa, Cloud thấy tên Heligunner ở giữa đội hình nâng khẩu pháo bên hông lên và khai hỏa một tên lửa không đối đất.

Giữ vững tay lái khi quả tên lửa bay thẳng đến mình, Cloud nín thở, thế giới xung quanh như chậm lại khi bản năng chiến đấu sắc bén chiếm lĩnh cơ thể anh. Anh dõi theo quả tên lửa tiến gần từng chút một. Dù đã được huấn luyện nâng cao, cú phản đòn này vẫn cực kỳ khó thực hiện. Khi tên lửa còn cách anh chỉ chưa đầy một mét, Cloud khẽ xoay cổ tay, thay đổi góc của thanh Buster Sword đúng khoảnh khắc đầu đạn chạm vào. Cú lệch hướng khiến nó vọt qua, rồi phát nổ dữ dội giữa đám quân đang lao tới, làn sóng xung kích từ vụ nổ đẩy chiếc Hardy Daytona lao vút về phía trước. Thoát khỏi tuyến chính qua đoạn đường nhánh, Cloud tăng tốc đuổi theo các đồng đội.

Tiếp tục tiến theo hướng bắc, con đường dần thu hẹp lại và trở nên thẳng tắp, nhưng bắt đầu dốc xuống mặt đất, báo hiệu rằng họ đã tiến vào vùng rìa công nghiệp của Cái Đĩa. Một cảnh quan xám xịt của những nhà kho và nhà máy trải dài dọc theo xa lộ, bị bao phủ bởi cái bóng khổng lồ của cánh tản nhiệt từ Lò phản ứng Mako. Các trạm phát điện và ga đường sắt bao quanh cơ sở của Lò phản ứng Sector 3, trông rất giống với cảnh vật quanh Lò phản ứng Sector 1 mà họ từng xâm nhập chỉ mới chín ngày trước. Đường biên mênh mông của Cái Đĩa trải rộng phía trước họ như một vòng giam khổng lồ, những bức tường bê tông cao vút bao quanh toàn bộ chu vi thành phố trên cao. Phía trước là lối vào của một đường hầm rộng lớn, nuốt trọn con đường cao tốc đang thu hẹp dần vào một lối duy nhất xuyên qua tường thành—lối đi trực tiếp duy nhất nối giữa Cái Đĩa và thế giới bên ngoài.

Chiếc xe bán tải lao vào đường hầm, lớp vỏ xanh nhạt phản chiếu ánh đèn cam chói lóa. Cloud ngoái nhìn lại và thấy hai người nữa đang áp sát từ hai bên. Đồng phục tím thẫm cho thấy họ là lính SOLDIER Hạng Hai, mỗi kẻ đều mang theo thanh kiếm Hardedge nặng trịch. Tên đầu tiên vung kiếm tấn công anh với lực mạnh khủng khiếp. Cloud chặn đòn, cơ bắp cánh tay như cháy rát khi anh cố gạt lực nặng từ phía sau. Anh tung cú đá mạnh vào bánh xe của đối phương, khiến tên lính mất lái, chiếc xe chao đảo nguy hiểm rồi đâm nghiến vào vách hầm và dừng lại.

Vừa xoay người lại, Cloud thấy tên SOLDIER thứ hai đang đâm kiếm tới. Anh lập tức siết phanh, bánh xe Hardy Daytona bốc khói khi trượt một đoạn trên mặt đường. Cloud cúi thấp người, cảm nhận lưỡi kiếm sượt qua đầu một cách vô hại, rồi tóm lấy cánh tay kẻ tấn công đúng lúc nó va vào lưng anh. Hai người giằng co nhau khi xe lao qua một khúc cua ngoằn ngoèo. Trong lúc đó, một tên SOLDIER thứ ba lao vút qua làn trong, khí thải phụt thẳng vào mặt Cloud. Khi hắn tiếp cận chiếc xe tải, tiếng súng chát chúa vang lên xuyên qua làn khói dày đặc, xé toạc lớp sơn đỏ kim loại của chiếc mô-tô đuổi theo. Cloud nghiêng xe sang phải khi thấy thi thể đầy máu của tên lính đổ ập xuống đường trước mặt. Anh buông tay khỏi tên đang giằng co, để hắn đâm sầm vào xác đồng đội và bị hất văng xuống mặt đường.

Xé toạc làn khói mù mịt, Cloud thấy Barret đang đứng sừng sững ở thùng sau chiếc xe tải, khẩu súng gắn tay của hắn xoay tít dữ dội. Trong khoảnh khắc, tiếng gầm vang dội của những chiếc xe quanh họ lập tức tan biến khi đường hầm đột ngột kết thúc, để lộ họ trở lại dưới bầu không khí lạnh buốt. Phía ngoài, rìa khu ổ chuột Midgar hiện ra từ bên dưới đáy Cái Đĩa, những tàn tích đổ nát của các tòa nhà bỏ hoang chìm trong bóng tối của con đường cao tốc đang ngày càng mục nát treo lơ lửng năm mươi sáu mươi mét phía trên đầu họ.

Chiếc Hardy Daytona rung lên dữ dội dưới chân Cloud khi tên SOLDIER ban nãy lại bắt kịp cả nhóm, cố tình đâm thẳng vào bánh sau của anh. Chiếc mô-tô lảo đảo lao về phía trước, nghiêng ngả để giữ thăng bằng trước đòn tấn công tàn bạo. Tiếng kim loại nghiến ken két vang lên chói tai khi tên lính kéo lê lưỡi kiếm thép dọc theo khung xe, tóe ra những tia lửa trắng sáng rực giữa hai người. Cloud gạt những nhát chém bằng Buster Sword, xoay người đối mặt, ra đòn liên tiếp bằng những chuyển động tay thần tốc.

Anh và đối thủ lao vào một trận đấu kiếm dữ dội, kỹ thuật không quá khác biệt, liên tục vung kiếm vào nhau trong cơn thịnh nộ tập trung cao độ. Tên SOLDIER là một kiếm sĩ giỏi, nhanh nhẹn và mạnh mẽ, nhưng hắn không thể nào cản nổi đòn tấn công không khoan nhượng của Cloud. Dần dần, hắn lộ rõ vẻ đuối sức, cố thu mình lại trên xe, chỉ còn biết phòng thủ tuyệt vọng, nhưng rồi bất ngờ tung một đòn liều lĩnh. Cloud nhanh chóng dồn trọng tâm sang một bên, né được đòn đánh rồi phản công ngay lập tức, không chút khoan nhượng.

Tên SOLDIER gào lên đau đớn khi cánh tay bị chém lìa khỏi vai, văng xuống mặt đường, bật nảy mềm oặt. Nhắm thẳng vào hắn, những loạt đạn từ khẩu đại bác xoay của Barret trút xuống như mưa, xuyên toạc lồng ngực tên lính. Trong tiếng thét cuối cùng đầy tuyệt vọng khi sinh mệnh tàn lụi, hắn không thể ngăn chiếc mô-tô lao thẳng vào lề đường, văng qua rào chắn và rơi vào cái chết bên dưới.

Quay lại, Cloud bắt gặp cảnh những phương tiện truy đuổi và vũ khí an ninh đang giảm tốc, đồng loạt rút lui khỏi cuộc truy kích, dần hòa lẫn vào đường viền xám xịt xa tít của Cái Đĩa cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt. Xung quanh anh, những thanh giàn giáo bằng sắt bắt đầu hiện rõ, tạo thành hàng rào chắn ở cả hai bên xa lộ. Thả lỏng chân ga, động cơ chiếc mô-tô chỉ còn rền nhẹ, cho phép anh lướt êm về phía mặt đất đang gần kề. Phía trước, Tifa đã cho xe tải chạy chậm lại, gần như chỉ còn bò từng mét giữa những biển báo công trình đang nhấp nháy cảnh báo về đoạn đường chưa hoàn thiện. Tiếng lốp xe rầm rì nhỏ dần cho đến khi cả nhóm dừng lại gần đoạn cuối tạm thời của xa lộ, một gờ đá nhô ra, vẫn còn cách mặt đất tới mười lăm mét. Cloud đặt chiếc Hardy Daytona nằm nghiêng sang một bên, lê bước mệt mỏi đến cuối đường.

Những tia nắng đầu tiên của buổi sáng đang len qua các vách đá lởm chởm của Vùng đất hoang Midgar, nuốt dần những vì sao khi mặt trời trồi lên từ đường chân trời. Trước mắt họ là những đồng bằng cằn cỗi không có dấu vết của Mako, trải dài vô tận, kéo về phía bắc tới bờ biển của Lục Địa Phía Đông, và xuôi về phương nam đến chân dãy núi Midgar u ám. Bên phải xa lộ, những cần cẩu lớn đứng yên trong khu công trường bỏ trống, treo lủng lẳng những thanh dầm nặng nề đã rỉ sét. Một bục giàn giáo nhô ra từ phần đường chưa hoàn thành, từ đó hạ xuống một bộ khung cầu thang tạm bợ.

“Cậu không sao chứ?” Barret gọi với khi nhảy khỏi thùng xe. “Cậu nghĩ chúng ta đã cắt đuôi được chúng chưa?”

“Chúng đã để chúng ta đi,” Cloud đáp, giọng đều đều, ánh mắt u tối dõi về miền đất trước mặt.

“Thế… giờ chúng ta làm gì?” Barret hỏi, tiến lại đứng cạnh anh nơi mép đường. “Chúng ta phải rời khỏi thành phố. Không thể ở lại đây.”

“Sephiroth vẫn còn sống,” Cloud khẽ thì thầm. “Tôi… tôi phải kết thúc chuyện này…”

“Và cậu nghĩ như thế sẽ cứu được Hành Tinh à?”

“Có vẻ là vậy,” anh thở dài, quay đầu lại khi nghe tiếng bước chân Tifa đang đến gần. Aerith và Red XIII theo sát phía sau. “Chúng ta phải tìm ra hắn.”

“Vậy thì… tạm biệt Midgar,” Tifa nói, gượng cười, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh.

“Phía trước là một hành trình dài,” Cloud cau mày. “Có thể chúng ta sẽ không được thấy lại thành phố này trong một thời gian.”

“Được rồi, tôi đi đây!” Barret tuyên bố với vẻ đầy nhiệt huyết. “Miễn là tôi biết Marlene đang an toàn bên Elmyra, thì chẳng có gì ngăn được tôi cứu lấy Hành Tinh, một lần và mãi mãi.”

“Tôi cũng muốn đi cùng,” Aerith lên tiếng, giọng nói chất chứa nỗi u sầu như tan ra trong làn không khí se lạnh. “Vẫn còn những điều tôi cần phải tự mình khám phá.”

“Liên quan đến người Cetra à?” Tifa hỏi.

“Liên quan đến rất nhiều điều,” cô đáp nhẹ, như thể tâm trí đang lạc trôi ở nơi nào khác. “Tôi chỉ hy vọng những bông hoa ở nhà thờ sẽ ổn… Có lẽ lũ trẻ sẽ chăm sóc chúng một thời gian chăng…?”

“Tôi sẽ đi cùng các bạn cho đến khi về tới quê hương tôi, Cosmo Canyon,” Red XIII nói, ánh mắt nó trầm ngâm hướng về phía xa. “Nhưng tôi còn nhiều việc phải làm khi trở lại đó. Đó sẽ là nơi tôi chia tay các bạn trong hành trình này.”

“Em thì chẳng còn nơi nào khác để đi,” Tifa nhún vai. “Vậy nên em đoán… em cũng sẽ tham gia.”

“Chúng ta nên chọn một người làm thủ lĩnh nhóm,” Barret đề xuất, mặt rạng rỡ đầy tự hào khi bước về phía giàn giáo, vung vài cú đấm ngẫu nhiên như đang luyện tập. “Và với tư cách là thủ lĩnh AVALANCHE, tôi nghĩ đó nên là tôi.”

“Thế còn Cloud thì sao?” Aerith lên tiếng.

“Cloud thì liên quan gì?”

“Chính anh ấy đã đến cứu tôi, đúng không?”

“Nhưng tôi với Tifa thì…”

“Em nghĩ Aerith nói đúng,” Tifa đồng tình, cắn môi khi thấy vẻ mặt Barret trở nên sa sầm. “Anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn trong mấy chuyện kiểu này.”

“Vậy thì quyết định vậy đi,” Aerith gật đầu, ánh mắt hướng về Cloud đang im lặng.

“Vớ… Mà thôi rồi, sao cũng được,” Barret gầm gừ, đập mạnh cánh tay súng vào khung kim loại trong cơn thất vọng. “Nhưng chúng ta cần tránh xa khỏi Shinra và tập hợp lại. Thị trấn Kalm cách đây hai ngày đi bộ, nên tốt nhất là lên đường ngay. Tới đó rồi ta tính tiếp. Nghe được không, Đầu Gai?”

“Cứ rời khỏi đây đã,” Cloud ra lệnh.

Với hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn đang len lỏi trong đầu, anh gần như chẳng mấy bận tâm đến tiếng làu bàu của Barret khi dẫn cả nhóm bước xuống những bậc thang xộc xệch của cấu trúc tạm bợ. Đôi chân anh nặng trĩu, yếu ớt, khiến tiếng thép cọ sàn vang lên lanh lảnh mỗi khi đôi ủng sượt qua bậc thang. Cuối cùng, họ đặt chân lên lớp đất cát lởm chởm của công trường, những vòng bụi cuộn quanh trong làn gió nhẹ. Ngoái nhìn thành phố không ngủ lần cuối, cả nhóm bắt đầu cất bước về phía bình minh.

Chương trước Trang chính Chương tiếp

You might also like
Leave A Reply

Your email address will not be published.