[Final Fantasy VII – A New Threat] Chapter XIV | Bí mật núi Nibel

Cơn gió sớm ban mai thật trong lành và mát mẻ, len lỏi từ miền biển phía Nam vượt qua nhiều dặm đường để đến được cánh cổng sắt đen uốn lượn của Dinh thự Shinra, nơi cả nhóm đang chờ đợi ở rìa ngoài của Nibelheim, cách không xa lối vào vùng núi. Những chú chim Needlekiss với bộ lông rực rỡ sắc lam và tím hót vang trong rừng thông mọc chen chúc từ khu vườn, vươn cành rối rắm phủ lên lối mòn phía dưới. Bản nhạc quyến rũ mà chúng ngân vang thật sự là niềm vui giữa một buổi sáng tươi sáng. Dưới bóng vách đá dựng đứng, Sephiroth đi đi lại lại đầy cáu kỉnh, vẻ mặt nghiêm trọng hiện rõ trên trán, liên tục ngoái nhìn về phía những mái nhà nghiêng nghiêng của thị trấn.
“Cuối cùng cũng tới,” hắn gầm gừ khi nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo từ xa.
Cloud ngẩng lên nhìn ba bóng người xuất hiện từ sau những gò đá, vội vã bước dọc theo con đường gồ ghề. Tim anh chợt thắt lại khi nhận ra cô, Tifa, vẫn rạng rỡ và xinh đẹp như trong ký ức của anh. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay để lộ eo, khoác bên ngoài là áo gilê nâu cùng váy ngắn đồng màu, mái tóc đen dài suôn mượt được che bởi một chiếc mũ Stetson. Đi cạnh cô là hai người đàn ông, một người trông lớn hơn Cloud vài tuổi, tóc tai bù xù, còn người kia già dặn hơn nhiều, gương mặt phong trần cho thấy đã nhiều ngày chưa cạo râu. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Sephiroth, và khi đến gần hơn, Cloud nhận ra đó là cha của Tifa và Rick Fergus, con trai ông chủ Tiệm Phụ kiện Nibel, người đang cầm theo một chiếc máy ảnh flash cỡ lớn.
“Xin lỗi vì đã đến muộn,” Tifa thở dốc khi vừa đến cổng.
“Đừng để chuyện đó lặp lại,” Sephiroth gằn giọng đầy mất kiên nhẫn.
“Tôi là Tifa,” cô cười gượng gạo, đôi má đỏ hồng. “Rất… rất hân hạnh được gặp mọi người.”
“Vậy em là người dẫn đường à?” Cloud mỉm cười bước ra từ sau lưng Sephiroth và hai lính bộ binh, quan sát vẻ mặt sững sờ của Tifa.
“Phải rồi!” cô cười vang, đôi mắt nâu to tròn mở lớn ngạc nhiên. “Rất hân hạnh được phục vụ. Em là người số một ở thị trấn này đấy. Anh vẫn khỏe chứ, Cloud?”
“Anh ổn,” anh đáp, rồi ngập ngừng, giọng trở nên nghiêm trọng. “Nhưng anh nghĩ em không nên tham gia vào chuyện này. Nó quá nguy hiểm.”
“Nghe đây, Sephiroth,” cha cô lên tiếng, giọng chắc nịch khi bước lên một bước. Ông là một người đàn ông tuấn tú, vóc dáng vạm vỡ, và Cloud có thể thấy Tifa thừa hưởng nhiều nét từ ông. “Nếu có chuyện gì xảy ra với con gái tôi thì…”
“Cứ tin ở tôi,” hắn đáp lại một cách lạnh nhạt.
“Con sẽ ổn thôi mà, papa,” Tifa quả quyết, như thể họ đã bàn bạc chuyện này từ trước. “Con đi cùng hai người thuộc SOLDIER mà.”
“Vậy thì, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu Cloud đây là người bảo vệ cho cô ấy,” Sephiroth gần như mỉa mai khi bước ngang qua ông Lockhart và bắt đầu tiến về phía ngọn núi. Rõ ràng là sự kiên nhẫn của hắn đã cạn. “Chúng ta đã lãng phí đủ thời gian rồi. Đi thôi…”
“Ngài Sephiroth?” Rick – chàng nhiếp ảnh trẻ – ấp úng gọi, tay rụt rè gõ nhẹ lên cánh tay hắn. Sephiroth quay lại chậm rãi, vẻ mặt trở nên dữ tợn.
“Gì?”
“Ờ… tôi có thể chụp một tấm ảnh được không ạ?” Rick rụt rè hỏi, tháo chiếc máy ảnh khỏi cổ và đưa ra trước mặt như để tất cả cùng thấy. Sephiroth nghiến chặt quai hàm, đôi mắt ánh Mako rực lên, nhưng không nói gì. “Tôi là một người hâm mộ cuồng nhiệt của ngài. Tôi còn là thành viên của câu lạc bộ fan Silver Elite nữa cơ. Chỉ một tấm thôi… làm kỷ niệm ấy mà. Tifa, cô cũng vào nhé. Chụp chung với hai người SOLDIER.”
Tifa thích thú reo khẽ, kéo tay Cloud và kéo anh ra phía trước cánh cổng sắt đen một cách tinh nghịch. Sephiroth lặng lẽ bước theo họ, lắc đầu ngán ngẩm. Tifa đứng tạo dáng vui vẻ giữa hai người SOLDIER, khẽ chỉnh lại chiếc mũ để nó không rơi khỏi đầu, còn Cloud thì khoanh tay đứng một bên với vẻ thờ ơ. Rick nhanh chóng điều chỉnh ống kính, giơ ngón cái lên ra hiệu, rồi một ánh chớp lóe lên rực rỡ khi cậu ta bấm máy.
“Tuyệt lắm! Cảm ơn mọi người,” cậu ta tươi cười rạng rỡ, không thể rời mắt khỏi thần tượng của mình. “Tôi sẽ gửi mỗi người một bản sau khi tráng ảnh xong.”

“Cứ nhẩn nha mà làm,” Sephiroth lẩm bẩm, gần như nói với chính mình.
***
“…sau đó, bọn tôi bắt đầu cuộc hành trình,” Cloud kể tiếp, từng chi tiết của câu chuyện dần hiện lên trong ký ức khi anh cất lời. “Dù thị trấn nằm ngay dưới chân dãy núi, nhưng bọn tôi vẫn phải đi bộ gần năm dặm mới tới được con đường dốc duy nhất có thể đi qua. Sau khi lò phản ứng được xây dựng, nhân viên của Shinra dùng hệ thống cáp treo để di chuyển giữa thị trấn và cơ sở, nhưng hệ thống đó đã bị hư hại vào thời điểm những vụ mất tích xảy ra, và hoàn toàn không thể sử dụng được nữa.”
“Ừ, chuyện đó xảy ra khi em và chị Samantha đang ngồi trong cáp treo,” Tifa nói thêm. “Bọn em phải nhảy khỏi cabin trước khi một con rồng quật đổ nó. Thật sự rất kinh khủng… nhưng, điều đó không quan trọng.”
“Nó đơn giản là không còn an toàn nữa,” Cloud đồng tình. “Bọn tôi buộc phải leo qua những vách núi hiểm trở của dãy Nibel, cẩn thận lần theo đường mòn cũ kỹ mà Tifa dẫn đường. Phải đến quá trưa bọn tôi mới đến gần đỉnh núi. Người dân thị trấn từng nói ngọn núi này ngày xưa phủ đầy rừng rậm, nhưng giờ chỉ còn là một vùng đất hoang vắng. Theo truyền thuyết, không ai có thể vượt qua bên kia mà vẫn còn sống, nhưng đó chỉ là câu chuyện dọa trẻ con không được chơi ở đó. Không khí lạnh giá thì cũng chẳng khác mấy so với những gì tôi còn nhớ…”
***
Cloud cảm thấy một giọt mồ hôi lăn dài trên má khi anh bước đi, để lại một cảm giác tê nhẹ trên da giữa tiết trời lạnh giá. Tifa và Sephiroth bước phía trước anh vài mét, nhảy qua từng khối đá xám và những phiến thạch nằm rải rác khắp con đường sỏi uốn lượn của đèo Bahba-Velamyu. Trên cao, ánh mặt trời màu hổ phách đậm đà đổ xuống cả nhóm, những tia nắng gắt gao chỉ bị cản lại phần nào bởi lớp sương mờ nhạt bao phủ trên các đỉnh núi lởm chởm tựa như hơi thở lạnh lẽo của một kẻ thù cổ xưa. Trong suốt quãng đường leo núi, hầu như cả nhóm không nói chuyện gì nhiều, kể cả lúc vượt qua một lữ khách đi lẻ loi. Khi Tifa giảm tốc độ bước đến đi song song với Cloud một lúc, giọng nói khẽ của cô vang lên như vọng khắp không gian tĩnh lặng.
“Cloud, em hỏi anh cái này được không?” cô thì thầm, đủ để những người khác không nghe thấy.
“Ờ… được chứ,” anh đáp, vừa thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man của chính mình. “Cứ hỏi đi.”
“Trong SOLDIER có nhiều người Hạng Nhất không?”
“Không đâu,” anh đáp lại với một nụ cười tự tin. “Bọn anh là một nhóm tinh nhuệ, rất ít người đạt được cấp bậc đó.”
“Ồ…” Tifa ngập ngừng. Cô cúi đầu, hé môi định nói gì đó nữa, nhưng chẳng thành lời. Khi ánh mắt hai người lại gặp nhau, một tiếng thét ghê rợn vang lên từ phía sau.
Cloud lập tức xoay người lại và kịp thời nhìn thấy một con death claw lao vọt xuống từ vách đá phía trên, những chiếc càng xương khô kêu lách cách điên loạn khi nó bổ nhào xuống. Con quái vật tiếp đất và lập tức lao tới, đôi chân rắn chắc của nó giẫm mạnh trên mặt đất rầm rập, nhắm thẳng về phía nhóm. Phản ứng của Cloud hoàn toàn theo bản năng – nhanh như chớp. Khi con death claw phóng tới, anh xoay người vung thanh Buster Sword qua vai rồi chém mạnh. Cạnh dày của thanh kiếm chém trúng phần bụng quái vật, hất nó bay ngược vào vách đá. Một tiếng rắc ghê rợn vang lên khi thân thể nó đập mạnh vào bề mặt đá, co giật dữ dội rồi ngã quỵ xuống đất.
Cloud quay lại phía các đồng đội, nhún vai như thể chuyện vừa rồi chẳng đáng bận tâm, hoàn toàn làm ngơ trước biểu cảm thờ ơ của Sephiroth. Anh chợt nhận ra cậu lính trẻ đã kịp thời chen vào giữa con quái vật và Tifa, giương súng bảo vệ cô khỏi đòn tấn công. Cloud gật đầu tán dương sự dũng cảm của cậu ta. Người lính lúng túng bước vài bước tới trước, khẩu súng vẫn chĩa thẳng về phía con death claw nằm bất động, rồi dùng chân đá thử một cái.
“Nếu là tôi thì tôi sẽ không làm thế đâu, anh bạn,” Cloud nói. “Nó chỉ bất tỉnh thôi. Có thể nó sẽ tỉnh dậy và xé xác cậu ra đấy.”
“Nó chưa chết ư?” Tifa kinh ngạc thốt lên. “Tại sao vậy?”
“Dùng kiếm nhiều sẽ gây mòn, hỏng và rỉ sét,” anh thở dài đáp, vừa ngắm nghía lưỡi gươm to bản trước khi đút nó lại vào giá đeo sau lưng, chẳng để ý gì đến ánh mắt chán nản mà Sephiroth vừa gửi gắm. “Nên anh thường chỉ dùng mặt lưỡi không bén để đánh. Không cần thiết thì không nên giết, đúng không?”
Tiếp tục di chuyển chậm rãi dọc theo một đoạn đường cheo leo trong suốt giờ tiếp theo, con đường dẫn họ qua những vũng Mako nhỏ loang lổ màu xanh nhạt như những dòng suối ma quái, sự tĩnh lặng của cảnh sắc hoang vu chợt bị phá vỡ bởi một tiếng gằn bất chợt từ người đội trưởng SOLDIER. Cloud ngẩng đầu nhìn lên, thấy hắn dừng lại và ngước mắt quan sát đỉnh núi đối diện, một tay giơ lên che ánh nắng. Lần theo ánh nhìn đó, Cloud nhận ra một loạt ống dẫn khổng lồ nhô ra từ nhiều điểm trên vách đá đối diện, và có vẻ như đó là phần ống khói lớn tròn trĩnh của Lò phản ứng Mako được giấu trong vách núi rộng lớn, nằm tách biệt trên một gờ đá cô lập. Một khoảng lớn đã được đục mở từ phần đỉnh gồ ghề như xúc tu vặn xoắn của những dải đá hiểm trở trồi ra đầy đe dọa dọc ranh giới tự nhiên, nơi đó có một cây cầu dây cũ kỹ kéo dài đến đầu con đường mòn chỉ cách nhóm một đoạn ngắn.
Cả nhóm cẩn trọng di chuyển từng người một men theo sườn núi, cuối cùng cũng đến được lối đi hẹp. Khi năm người tập trung quanh những cột gỗ giữ cây cầu cố định dưới đất, Cloud cảm thấy một làn sóng bất an tràn qua người, anh nheo mắt nhìn xuống hẻm núi mờ sương nằm giữa hai đỉnh núi. Vực sâu chừng mười lăm mét, là nơi dòng nước đổ xuống để rồi trở thành con sông Stygian, nhưng hai bên lại ken dày bởi vô số nhũ đá sắc như dao. Nhìn thấy vẻ mặt đầy căng thẳng của anh, Tifa khẽ nhếch môi cười rồi thản nhiên đặt tay lên sợi dây thừng sờn rách.
“Anh nên cẩn thận đấy,” cô nhắc, “từ đoạn này trở đi đường sẽ khó hơn. Chúng ta phải băng qua theo hàng đơn.”
Cây cầu rên lên từng tiếng khô khốc khi cô đặt chân lên tấm ván gỗ đầu tiên, tiếng kẽo kẹt vang lên khi mặt cầu chao nhẹ dưới bước chân vững vàng của cô. Sephiroth bước theo ngay sau, ánh mắt không rời khỏi lối mở nơi đỉnh con đường băng qua, tiếp đến là Cloud và hai lính bộ binh. Chỉ có tiếng thở nặng nề vây quanh họ trong khi cả nhóm tiến bước, vội vã mà vẫn đầy lo âu, sự im lặng ấy càng trở nên rợn người giữa màn sương đang khép dần lại. Phía trên đầu, lũ chim Harrier bay lượn theo đội hình phòng vệ, lặng lẽ giám sát những kẻ xâm nhập thay vì lao xuống rỉa xác như bản năng của chúng.
Khi nhóm đến giữa cầu, một chấn động bất ngờ khiến tất cả chao đảo, vội vã bám vào dây thừng tìm điểm tựa. Cloud nuốt nước bọt khi cảm thấy sợi dây đỡ đang nhanh chóng trùng xuống, rồi bất động khi một âm thanh xé rách vang lên từ phía sau. Quay người lại vừa kịp lúc nhìn thấy sợi cáp bung khỏi mối neo, anh bỗng cảm thấy toàn thân mình nhẹ bẫng. Tiếng Tifa hét lên vang vọng giữa không trung khi cả nhóm rơi nhào vào hẻm núi thăm thẳm bên dưới.
Cloud đập mạnh xuống dòng nước lạnh buốt, hét lên trong đau đớn và lập tức nuốt phải một ngụm nước. Anh vùng vẫy trong vô thức, cố gắng đá mạnh hết sức để bơi lên mặt nước, đôi phổi như muốn nổ tung. Khi cuối cùng cũng trồi lên khỏi mặt sông, anh ngẩng đầu há to miệng hớp lấy không khí, hai mắt cay xè vì lớp bọt sủi bao quanh. Dòng nước mỗi lúc một xiết, và trong lúc cố định thần, anh lờ mờ thấy bóng Sephiroth đang leo lên bờ đá gần đó. Gồng người chống lại dòng chảy, Cloud với tay bám vào một mỏm đá nhô ra rồi dùng hết sức kéo mình lên bờ. Anh ngã vật ra, thở khò khè, mắt nhìn lên đúng lúc thấy chàng lính trẻ của Shinra đang kéo Tifa lên bờ an toàn.
“Mọi người ổn chứ?” Cloud khàn giọng hỏi, gạt đám tóc ướt sũng khỏi mặt, nhìn đồng đội lần lượt đứng dậy và vắt nước khỏi quần áo đẫm ướt. Tifa và cậu lính kia gật đầu ra hiệu rằng họ vẫn ổn. Không thấy bóng dáng người lính thứ hai đâu cả.
“Có vẻ như mọi người đều không sao,” Sephiroth lên tiếng sau một lúc im lặng, chân mày nhíu lại. Ánh nhìn nghiêm nghị của hắn hướng về một cửa hang đơn độc ở chân dốc nhỏ ven theo dòng sông, lối thoát duy nhất có thể thấy từ bờ sông. “Chúng ta có thể quay lại đường cũ được không?” hắn hỏi.
“Em nghĩ là được,” Tifa gật đầu, răng va vào nhau lập cập, “các hang động ở đây kết nối với nhau như tổ kiến ấy. Đi tới Lò phản ứng hoặc xuống núi từ đây chắc không thành vấn đề.”
“Tốt,” Sephiroth nói. “Chúng ta không thể lãng phí thêm thời gian. Phải tiếp tục thôi.”
“Nhưng mà, Sephiroth,” Tifa ngập ngừng, mắt nhìn quanh, “có phải… còn một người chưa thấy đâu không?”
“Tôi biết nghe có vẻ lạnh lùng,” hắn thở ra, lắc đầu, “nhưng chúng ta không có thời gian để tìm cậu ta. Chỉ còn biết hy vọng điều tốt nhất. Giờ đi thôi. Cô là người dẫn đường, hãy dẫn lối.”
Do dự trong bước chân như thể muốn phản đối lệnh của Sephiroth, Tifa vẫn chậm rãi lê bước tới cửa hang, thân người run lẩy bẩy khi lớp áo ướt sũng dán chặt vào người trong tiết trời lạnh giá. Cả nhóm bước vào lối đi đá thấp lùn và bắt đầu hành trình leo ngược lên những đường hầm tối om trong lòng núi. Mặc dù một vài khe sáng từ vết nứt trên trần đá chiếu xuyên vào, chớp nhoáng lên những con đường đen thẳm, Sephiroth vẫn duy trì một ngọn lửa phép Fire cháy âm ỉ, vừa để sưởi ấm, vừa giúp làm khô người cho cả nhóm. Cuộc leo núi kéo dài và đầy mệt mỏi, dẫn họ vào mê cung đầy côn trùng ẩn náu của dãy Nibel, nơi dốc núi hiểm trở thử thách cả những đôi chân đã được huấn luyện như những người lính và cả Tifa.
Sau một quãng ngắn, các đường hầm mở rộng dần thành những hang động khổng lồ phủ đầy đá lấp lánh, và lối đi của họ bắt đầu uốn lượn giữa mê cung của những cột đá hoa cương sừng sững trải dài đến tận đỉnh hang. Sóng màu xanh nhạt và vàng nhạt gợn lên trên bề mặt đá vôi nhẵn bóng, phản chiếu theo từng đợt ánh sáng mặt trời tập trung xuyên vào, sắc màu hòa quyện như đang chuyển động hài hòa với nhau. Tiếng róc rách dịu dàng của dòng nước nhỏ vang lên bên tai họ khi cả nhóm tiến đến một đoạn hang đầy nhũ đá nhọn hoắt, chân nhũ phủ rêu ẩm ướt bởi một dòng suối mỏng len lỏi chảy chậm qua bậc đá tự nhiên bên vách tường, trải lên khung cảnh một tấm màn tĩnh lặng và an yên.
“Nơi này là gì vậy?” Cloud khẽ hỏi Tifa, giọng thì thầm khi anh ngước nhìn vẻ hùng vĩ của hang động. “Anh chưa từng thấy chỗ này trong dãy núi.”
“Em chỉ biết chúng là những hang động có màu sắc kỳ lạ…” cô cũng thì thầm đáp lại.
“Đó là do Mako,” Sephiroth trả lời từ phía sau, giọng nói hắn phá tan sự tĩnh lặng. “Những bức tường có màu như thế là kết quả của năng lượng Mako. Ngọn núi này đặc biệt giàu năng lượng vì các dòng Mako chảy rất gần với lõi của nó. Đó là lý do Lò phản ứng đầu tiên được xây ở đây.”
“Thực ra thì đây là lần đầu tiên em đi sâu đến mức này từ phía bên này núi,” Tifa thú nhận. “Em biết những đường hầm ở đây dẫn thẳng tới Lò phản ứng, nhưng lúc trước mỗi khi đến chơi với con mèo, em luôn thấy yên bình đến mức mà…”
“Đủ rồi,” Sephiroth ngắt lời đầy nghiêm khắc. “Bây giờ không phải lúc để cô hoài niệm vô ích. Chúng ta phải tiếp tục. Và nếu cô không còn thông tin gì để dẫn đường nữa, thì tôi sẽ đảm nhiệm.”
“Nhưng mà…” Tifa lắp bắp phản đối, quay sang Cloud như muốn tìm kiếm sự ủng hộ. Anh đặt tay lên vai cô để trấn an, khẽ nhún vai rồi cúi đầu im lặng.
Sephiroth lập tức vượt qua họ, bước nhanh lên đầu đoàn, ánh mắt kiên quyết thúc giục cả nhóm theo sau. Gần một tiếng sau đó, họ tiếp tục băng qua các đường hầm và hang động tràn ngập năng lượng, quá vội vã để có thể dừng lại mà ngắm vẻ đẹp nơi đây, liên tục vượt dốc cao khi men theo ranh giới bên trong ngọn núi. Tifa lầm bầm nguyền rủa tên Đội trưởng SOLDIER trong hơi thở, miệng lẩm bẩm thể hiện sự khinh ghét đối với thái độ thô lỗ và ngạo mạn của hắn đối với cô.
Dưới sự dẫn đường của Sephiroth, bốn người tiếp tục tiến đến đỉnh núi, cảm nhận rõ nhiệt độ bắt đầu hạ xuống đôi chút, còn mây mù thì len lỏi vào các hành lang đá. Bóng tối đã rút khỏi những lối đi ngầm, chỉ còn lại lớp sương đọng trong ánh sáng ban mai màu vàng kim tỏa ra từ miệng hang xa xa, lan rộng khắp các hang động dưới lòng đất. Khi cuối cùng cũng đến được nơi ánh nắng rực rỡ xuyên qua làn sương, những đường hầm bỗng mở ra, để lộ một khung cảnh huyền ảo mà không ai trong họ ngờ tới, ngay cả gương mặt cứng rắn của người dẫn đầu cũng thoáng dịu lại.
“Không thể tin được…” Sephiroth khẽ thốt lên, gần như chỉ là một hơi thở, mắt ngỡ ngàng nhìn khung cảnh rộng lớn trước mặt.
Họ đã tới một hang động tách biệt, nơi đánh dấu ranh giới từ những đỉnh núi khô cằn của dãy Nibel tới những địa tầng sáng lấp lánh bên trong. Hang lớn, được bao quanh hoàn toàn bởi những bức tường đá vôi uốn cong cao vút, ngoại trừ một khe hẹp phía bắc hé lộ khung cảnh xám xịt của dãy núi ngoài kia. Tàn tích của một vài cây sồi xếp dọc theo mép hang, điều kỳ lạ hiếm thấy ở độ cao như vậy. Những thân cây cong oằn, chết khô, rễ khô cằn vươn dài trên mặt đất như những ngón tay tò mò đang lần về phía trung tâm nơi đã thu hút sự chú ý của cả nhóm.
Ở chính giữa hang, lấp lánh dưới những tia nắng như hội tụ toàn bộ năng lượng vào một điểm duy nhất, là một đài phun nước bằng đá giữa hồ chất lỏng màu xanh nhạt huyền ảo. Cloud có thể nhìn thấy một vật thể kết tinh nằm trên đỉnh cấu trúc, được giữ trong một chén đá sâu, phát sáng mãnh liệt khi phản chiếu ánh sáng tràn xuống từ trần hang. Nhìn thấy bệ thờ tự nhiên ấy, Tifa không kìm được tiếng thốt phấn khích, tinh thần cô bỗng phấn chấn hẳn lên. Cô lách người qua giữa hai người lính, lách qua rễ cây giòn khô rồi chạy tới sát mép hồ nước tĩnh lặng.
“Chúng ta đang ở đâu vậy?” cô hỏi lớn, đưa tay che mắt trước ánh sáng chói lóa của khối tinh thể rực rỡ.
“Đây là một suối nguồn Mako,” Sephiroth trả lời, ánh nhìn hắn dần đầy ắp sự thán phục khi cùng những người còn lại băng qua hang động để tiến về phía Tifa. Những cành cây khô răng rắc dưới chân họ, âm thanh vang vọng lạ lùng giữa khung cảnh biệt lập.
“Đẹp thật đấy,” Tifa thì thầm, ngắm nhìn dòng suối.
“Một kỳ quan của tự nhiên,” Sephiroth gật đầu đồng tình.
“Nhưng nếu Lò phản ứng cứ tiếp tục hút năng lượng Mako mãi thế này,” Tifa hỏi, giọng trầm xuống khi cô nhìn về phía những thân sồi đang héo tàn, “chẳng phải chỗ này cũng sẽ cạn kiệt sao?”
“Rồi sẽ đến lúc như vậy,” hắn thở dài, giọng nặng nề. “May mắn cho Shinra là hầu hết con người trên Hành Tinh đều sẵn sàng để những thứ như thế này biến mất, miễn là họ có thể sống thoải mái nhờ nguồn điện mà Tập đoàn cung cấp. Nếu điều đó giúp cô an ủi phần nào, thì đài phun Mako này sẽ là một trong những phần cuối cùng của ngọn núi phải chết.”
“Tại sao vậy?” chàng lính trẻ hỏi.
“Dù nhìn có vẻ nhỏ, tinh thể này chứa một lượng năng lượng Mako khổng lồ bên trong,” Sephiroth giải thích. “Cậu nên biết cái tên mà bọn tôi đặt cho nó.”
“Tên ư?” cậu ta lẩm bẩm, chăm chú nhìn khối tinh thể. Một làn sương xanh nhạt xoáy chậm bên dưới bề mặt trong suốt, nhịp nhàng đập nhẹ như đang sống. “Tôi không biết.”
“Materia,” Sephiroth nói, một nụ cười mảnh hiện dần trên môi khi người lính trẻ ngạc nhiên nhìn hắn.
“Hả?”
“Khi cô đặc năng lượng Mako lại, thứ rắn mà nó tạo thành được gọi là Materia. Cậu từng thấy nó rồi đúng không?”
“Rồi, nhưng chưa bao giờ thấy cái nào như thế này,” cậu ta nói, nghiêng người tới gần hơn.
“Phần lớn số Materia trên Hành tinh đã được sản xuất trong phòng thí nghiệm ở Tổng hành dinh Shinra, bằng cách sử dụng những mảnh đá Mako khai thác được,” Sephiroth bắt đầu giải thích. “Các nhà nghiên cứu của Ban Phát triển Vũ khí qua nhiều năm đã học được cách chế tạo và điều chỉnh đặc tính của nó thông qua những viên nén nén đặc biệt. Từ đó mới có được kho vũ khí khổng lồ các loại Materia có ma thuật đa dạng mà SOLDIER và Ban An ninh sử dụng.”
“Rất hiếm khi thấy Materia ở trạng thái tự nhiên, nên tôi hiểu được sự ngạc nhiên của các cậu,” Sephiroth nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào khối tinh thể. “Thật ra, đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy nó. Materia thường phải được tổng hợp nhân tạo vì cần có những điều kiện vô cùng tinh vi để nó hình thành. Nếu không có những yếu tố đó, Mako sẽ mất hàng chục năm mới tự kết tinh. Tuy vậy, cũng có một vài nơi trên thế giới nơi hiện tượng này xảy ra tự nhiên. Ví dụ, ở những khu vực màu mỡ của Lục địa phía Nam như Mideel hay Banora, cậu có thể thấy những chỗ mặt đất hơi nhô lên—nơi các dòng sông Mako đã tràn ra bề mặt và hình thành nên các vũng nước nhỏ. Trên đường leo núi, bọn tôi cũng đã đi ngang qua vài chỗ như vậy. Nếu không bị can thiệp, Materia sẽ bắt đầu kết tinh ở những nơi đó theo thời gian.”
“Thôi nào, anh bạn,” Cloud cười trêu, vỗ nhẹ vào lưng người lính trẻ, “không được dạy mấy chuyện này ở Học viện à?”
“Tôi đoán là không…”
“Nhưng Sephiroth này, tại sao khi gắn Materia thì lại dùng được ma thuật?” Cloud hỏi, vừa quay lại thì Tifa bất ngờ bật cười thành tiếng. Sephiroth khịt mũi, phẩy những lọn tóc dài ra khỏi mặt, rồi lắc đầu đầy châm biếm.
“Gì vậy? Có gì mà cười?”
“Anh là SOLDIER mà lại không biết chuyện đó sao?” Tifa cười khúc khích.
“Kiến thức và trí tuệ của người Ancient được lưu giữ trong Materia,” Sephiroth giải thích. “Bất kỳ ai sở hữu tri thức đó đều có thể tương tác với đất đai và Hành Tinh, và triệu hồi sức mạnh từ đó, như người xưa đã từng làm. Vì vậy, khi gắn một viên Materia, tri thức chứa bên trong nó sẽ hoạt động như một cầu nối giữa cậu và Hành Tinh, giải phóng phép thuật… ít nhất thì người ta nói vậy.”
“Ma thuật…” Cloud lặp lại, trầm ngâm. “Một sức mạnh thần bí…”
“Đã từng có người nói với tôi đừng bao giờ dùng từ thiếu khoa học như ‘sức mạnh thần bí’,” Sephiroth cười nhạt, nét cười trên môi hắn dần phai. “Thậm chí bảo không nên gọi nó là ‘ma thuật’. Tôi vẫn nhớ rõ ông ta đã tức giận đến thế nào.”
“Ai cơ?” Cloud hỏi. “Tôi chưa từng nghe chuyện đó.”
“Giáo sư Hojo,” Sephiroth đảo mắt đầy khinh miệt. “Hồi đó lão còn non tay lắm, được giao tiếp quản công trình của một nhà khoa học vĩ đại. Suốt đời chỉ là một khối tự ti biết đi. Nhưng thôi, không quan trọng. Chúng ta nên tiếp tục. Đã dừng lại quá lâu rồi…”
Hắn đưa tay ra hiệu về phía lối ra hẹp nơi những tảng đá tạo thành kênh tự nhiên không xa, lặng lẽ ra hiệu cho các đồng đội nối bước trở lại với hành trình leo núi. Với tinh thần như được tiếp thêm sinh lực và những bước chân đầy khí thế, Tifa dẫn đầu cả nhóm, gót giày của cô vang vọng giữa hai vách đá cao vút khi dẫn họ tiến vào đường hẹp.
Lối đi đưa họ tới một hành lang vách đá bên sườn núi, nhìn về phía tây nơi những mỏm núi uốn lượn như những chiếc sừng xoắn ẩn hiện trong màn sương, và vùng đồng hoang Rilfsak mênh mông phía xa, nơi thảm thực vật xanh mướt đang dần trải dài về phía đường chân trời. Một lối mòn rải sỏi nhỏ hẹp men theo sườn bắc của ngọn núi, dốc lên cao dưới những ống dẫn khổng lồ đang rỉ sét, vươn từ vách đá rồi mất hút trong khe núi bên dưới. Cả bốn người bắt đầu leo lên rìa núi, thận trọng bước trên con đường mòn đang dần sụp lở, hơi ấm nhè nhẹ sấy khô lớp quần áo còn ẩm, ai nấy đi theo hàng một, không nói lời nào, quyết tâm tiến đến đích.
Cuối cùng họ cũng đến đỉnh của lối mòn, bước vào một khu đất trống rộng lớn nằm dưới bóng của đỉnh cao nhất dãy Nibel. Chỉ có ống khói hình trụ khổng lồ của Lò phản ứng Mako hiện ra giữa không gian đó; phần thân của cơ sở bị chôn sâu trong lòng núi. Nó được xây dựng từ nhiều năm trước bằng các khối gạch xám, và bên ngoài gần như không thay đổi gì theo năm tháng, ngoại trừ lớp rỉ sét loang lổ và sự mục nát của những đường ống thép chạy dọc theo thân công trình, cùng với một khung đỡ kiên cố dẫn đến cánh cửa an toàn của Lò phản ứng. Cạnh đó là một cấu trúc nhỏ hơn dùng để chứa vật liệu, nằm ở phía xa khu đất trống, được nối với tòa chính bằng một ống dẫn đơn lẻ đã bạc màu theo thời gian, để lại một lớp cặn nâu dọc theo thân ống.
Khi họ tiến dần về phía đầu Lò phản ứng, ánh mắt cả nhóm hướng lên những tổ chim Harrier chuyên rỉa xác nằm khuất sâu trong các khe nứt hoang tàn trên vòm khói mái vòm của ống khói, cùng những con chim lông xanh đang bay lượn vô định quanh khu vực cư trú. Mặt đất gồ ghế dần nhường chỗ cho lớp đá phẳng khi họ đến gần cầu thang hẹp dẫn lên bục đỡ, và tiếng “rắc” bất ngờ vang lên dưới chân khiến cả nhóm giật mình. Từ trên cao, một tiếng kêu lanh lảnh vang lên từ lũ Harrier. Chúng đồng loạt lao vụt khỏi bầu trời rồi lại bay vút lên, hình thành một đội hình cảnh giác. Sephiroth chậm lại, quan sát đám chim, rồi lập tức rút thanh Masamune ra khỏi vỏ. Hắn hất mạnh đầu bạc, ánh mắt đảo nhanh khắp nơi rồi ra hiệu cho những người còn lại lùi lại.
Cloud nhanh chóng vào tư thế phòng thủ, cùng chàng lính trẻ lập tức đứng chắn trước Tifa để bảo vệ cô, tuy nhiên anh vẫn thấy bối rối trước sự cảnh giác bất thường của cấp trên. Đã hơn một tuần kể từ khi những công nhân trong Lò phản ứng biến mất bí ẩn, và dường như sự xuất hiện của cả nhóm chỉ khiến bầy chim hoảng loạn. Cloud vừa định mở miệng hỏi lý do thì lập tức toàn thân anh căng cứng, một chấn động nhẹ truyền lên từ mặt đất, không thể nhầm lẫn được. Những làn khói mỏng bắt đầu bốc lên từ góc tối tăm của khu vực công trình, nơi một thứ gì đó đang khuấy động trong vùng bóng tối sau tòa nhà, rồi phát ra một tiếng gầm rền vang như còi báo động, xé toạc không khí.
Sephiroth giơ cao thanh kiếm khi một con rồng lục bảo bước ra từ bóng tối, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào người SOLDIER trong bộ đồ đen. Con quái vật thuộc cùng loài với con rồng mà nhóm Shinra từng chạm trán ở Rừng Nibel, nhưng to lớn hơn hẳn, lớp vảy xanh của nó phủ đầy bụi đất do thời gian dài nằm phục. Mỗi bước đi của con thú khiến mặt đất rung chuyển không ngừng, chấn động ngày một dữ dội hơn khi nó tăng tốc. Con rồng hạ thấp chiếc cổ rắn như cột trụ xuống như một chiếc chùy, phóng mình về phía Sephiroth với một lực đẩy khủng khiếp từ đôi chân sau.
Ngay khi con rồng áp sát, Sephiroth tung mình né khỏi cú lao tới của nó, đáp xuống mặt đá nhẹ nhàng cách đó vài mét. Con rồng gầm rống, trượt dài trên lớp đá dốc vì quán tính, đôi cánh khổng lồ vỗ phành phạch trong nỗ lực lấy lại thế tấn công. Vẻ mặt Sephiroth vẫn không thay đổi khi hắn giơ cánh tay phải về phía con quái vật, ánh sáng lờ mờ từ viên Materia được trang bị bao phủ tay hắn trong một làn sương xanh, chuẩn bị phóng thích ma thuật từ quả cầu.
Sephiroth xoay người đột ngột, nhắm thẳng vào con quái vật, nhưng sự tập trung của hắn thoáng dao động khi một con rồng thứ hai bất ngờ xuất hiện từ bóng tối. Hào quang phép thuật quanh hắn dần tan biến. Với chiếc mõm có sừng đang phì khói, con thú điên cuồng lao đến, hàm răng đầy bọt trắng nhe ra dữ tợn, tấn công với uy lực dữ dội như một gã khổng lồ đang giận dữ. Sephiroth đỡ đòn dễ dàng bằng thanh Masamune, giữ chặt con quái vật bằng một sức mạnh đáng kinh ngạc khi nó vung vuốt về phía hắn một cách hung tợn. Nhìn lên, hắn thấy con rồng đầu tiên đang dựng mình, chuẩn bị gầm vang một lần nữa, khói bốc ra từ mũi khi nó dồn năng lượng để phun ra một làn lửa dữ dội nhằm vào hắn. Cloud lập tức lao khỏi vị trí, nhanh chóng áp sát con rồng khi nó vừa hạ thân xuống mặt đất.
Suy nghĩ chớp nhoáng, Cloud rút viên Materia Băng ra khỏi túi đeo trên đai tiện dụng, vội vã ấn viên cầu nhỏ vào cánh tay. Materia lập tức hòa vào làn da anh, tan chảy mượt mà. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh của một mặt hồ đóng băng, một làn sương xanh tụ quanh cánh tay, rồi tia sáng ma pháp của Blizzara tóe ra từ đầu ngón tay anh, tạo thành một lớp băng dày dưới móng vuốt đang tiến tới của con rồng. Lợi dụng địa hình thoai thoải của bãi đá, con quái vật khổng lồ gầm lên hoảng loạn khi chân trượt trên băng, vồ vập đạp loạn trong vô vọng, rồi cả thân thể đồ sộ trượt ngược lại về phía vực sâu. Mặt đất rung lên dữ dội khi con rồng mất đà, ngã nhào xuống, gào lên một tiếng khủng khiếp rồi biến mất bên kia triền núi.
Cloud quay lại, thấy Sephiroth đẩy lùi con rồng thứ hai, không chút khoan nhượng khi hắn đâm thẳng vào tim con thú. Một chấn động lớn vang lên khi thân xác nó run rẩy rồi đổ ập xuống đất, xác con quái vật co giật khi những giọt máu sẫm đặc bắt đầu rỉ ra từ vết thương sâu hoắm. Vẻ mặt như đang trầm ngâm suy nghĩ, Sephiroth quay trở lại với cả nhóm, vừa đi vừa dùng một mảnh vải dính máu lau sạch thanh Masamune.
“Chuyện gì vậy?” Cloud hỏi khi cấp trên của anh sải bước vượt qua, rồi quỳ xuống tại chỗ mặt đất vừa nứt rạn dưới chân họ.
“Có điều gì đó không đúng,” Sephiroth lầm bầm, dùng ngón tay miết qua lớp đất đang tơi ra. “Mấy con rồng đó… thật kỳ lạ khi thấy chúng xuất hiện ở độ cao như thế này. Báo cáo của đội Turks là chính xác.”
“Ý là về lũ rồng à?”
“Và cả về khả năng số phận của những công nhân trong Lò phản ứng…”
Vừa nói, Sephiroth nghiêng người về trước và nhặt lên một vật gì đó từ lớp bụi rải rác trên phiến đá. Hắn thở dài một hơi, từ từ đứng thẳng dậy, ngắm nghía món đồ trong tay. Sau một thoáng, hắn đưa bàn tay ra, ra hiệu cho những người còn lại đến xem. Đó là một vật nhỏ, mảnh như nhánh cây, các đầu bị cháy đen như thể từng bị thiêu dưới ngọn lửa trần.
“Gì vậy?” Tifa hỏi.
“Xương người,” Cloud trả lời bằng giọng trang nghiêm, cúi đầu xuống. “Nghĩa là những công nhân đó không biến mất… mà bị ăn thịt rồi…”
“Nhưng mà…” Tifa lắp bắp, đưa tay lên miệng, gương mặt tái đi vì kinh hoàng. “Thật… thật khủng khiếp…”
“Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân của chuyện này,” Sephiroth quả quyết, ánh mắt hướng lên lối vào Lò phản ứng. “Cloud, đi với tôi.”
“Thế còn em thì sao?” Tifa kêu lên, níu lấy tay Cloud khi anh bắt đầu bước theo Sephiroth tiến về cầu thang lưới dẫn vào công trình.
“Hai người cứ ở lại đây,” Cloud dặn. “Đừng lo, sẽ không sao đâu.”
“Nhưng… em muốn vào trong!” Tifa nài nỉ, siết chặt tay anh hơn, đôi mắt nâu to tròn ánh lên vẻ cương quyết. “Em muốn biết chuyện gì đang diễn ra.”
“Xin lỗi…” Cloud khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra khỏi tay mình.
“Đây là khu vực hạn chế,” Sephiroth tuyên bố dứt khoát. “Người không thuộc Shinra không được phép vào. Bên trong đầy rẫy bí mật công nghiệp của Tập đoàn Shinra. Tôi không thể để cô đi xa hơn nữa.”
“Nhưng mà…”
“Ở lại đây cho đến khi chúng tôi quay lại,” Sephiroth ra lệnh, gật đầu với người lính trẻ. “Trông chừng cô gái này.”
“Rõ, thưa ngài!” cậu ta nghiêm trang đáp, gót chân dập vào nhau, tay giơ lên chào theo nghi thức. Cậu bước lên một bước, đứng chắn giữa Tifa và hai người SOLDIER khi họ bắt đầu leo lên cầu thang, ngăn cô không thể đuổi theo.
“Vậy thì anh tốt nhất phải đối xử với em thật tử tế đấy!” Tifa phụng phịu, khoanh tay tức tối.
Khi Cloud và Sephiroth đến trước cánh cửa lớn dẫn vào công trình, họ phát hiện các cổng an ninh nặng nề đã mất hoàn toàn năng lượng và dễ dàng bị đẩy ra, tạo nên âm thanh ken két khi trượt trên những tấm lưới kim loại của bục đỡ. Cánh cửa mở ra một hành lang rộng, nơi những bức tường nhựa trắng giờ đây đã nhuốm màu bởi hơi Mako bốc lên từ những tầng sâu hơn của Lò phản ứng, dẫn họ đến một cầu thang đá lạnh lẽo. Những bậc thang xoay quanh chu vi của ống khói bên trong, dẫn xuống vô số tầng, trần hành lang cao và hẹp vang vọng tiếng bước chân của họ giữa khoảng lặng gần như tuyệt đối. Chỉ có tiếng động cơ máy móc vọng lại từ xa là còn nghe được, khi họ tiến sâu hơn vào trung tâm của công trình. Lối đi được soi sáng bởi vài bóng đèn còn hoạt động sót lại sau khi cơ sở bị bỏ hoang.
Không lâu sau, họ đến chân cầu thang, và một hành lang khác tiếp tục dẫn họ đi sâu hơn vào lòng Lò phản ứng. Cloud nhận ra nơi này trông kém hiện đại hơn nhiều so với các Lò phản ứng ở Midgar, như thể chưa từng có nỗ lực nào để tu bổ hay cải tạo. Rẽ qua một khúc cua, cả hai lập tức bị một luồng nhiệt dữ dội bao trùm, buộc phải che mặt trước làn khí dày đặc bốc ra từ lõi hang động của Lò phản ứng. Trước mắt họ, hành lang kết thúc ở một tấm lưới kim loại kéo dài từ vị trí của họ đến một cánh cửa ở phía đối diện, nhìn xuống phần vận hành bên trong của công trình, nơi những dòng chất lỏng Mako xanh nhạt chảy cuồn cuộn phía dưới.
Những máy móc lỗi thời bám dọc theo các bức tường gạch uốn cong bên trong, phủ đầy hoen rỉ, bánh răng nghiến kèn kẹt và pittông dính dầu mỡ tạo nên một khung cảnh như đến từ thế giới không có công nghệ hiện đại của Shinra. Những ống dẫn khổng lồ nối đi nối lại khắp khu vực, trong đó có một ống lớn nhất đâm thẳng vào dòng sông Mako, dẫn phần lớn năng lượng chiết xuất vào một căn phòng nằm ở tầng dưới. Lối vào căn phòng đó nằm trên một bục bên cạnh hệ thống kích hoạt lõi của Lò phản ứng, trông có vẻ không ăn nhập gì với các van áp suất và bảng điều khiển xung quanh. Một lối đi hẹp kéo dài từ đầu bục, có thể tiếp cận từ vị trí của họ thông qua một chiếc thang đơn đặt dựa vào lan can của tấm lưới.
Sephiroth là người đầu tiên bước lên bậc thang, chiếc áo choàng da dính chặt vào người trong độ ẩm nặng nề. Cloud lau mồ hôi khỏi mắt, rồi vội vàng theo sát sau người đội trưởng đầy quyết tâm của mình khi hắn rảo bước trên lối đi. Khi đến bục, Sephiroth dừng lại trước một bảng điều khiển dài gắn trên tường, đưa tay xoa cằm trong khi xem xét các chỉ số áp suất trên hàng loạt điốt. Bên trên bảng điều khiển là bốn chiếc van, mỗi cái được mã hóa màu riêng biệt tương ứng với một phần của hệ thống trong Lò phản ứng.
“Anh có thấy nguyên nhân khiến hệ thống gặp trục trặc không?” Cloud hỏi, để ý đến ánh mắt trống rỗng của Sephiroth.
“Những Lò phản ứng dạo này được quản lý rất kém,” hắn đáp khẽ, “và các cơ sở cũ thì ngày càng xuống cấp do hao mòn từ việc tiêu thụ Mako quá mức. Trong trường hợp này, áp suất trong Lò phản ứng chính đang ở mức quá cao. Dường như điều đó đang khiến năng lượng Mako bị dồn ép mạnh qua các đường ống, gây áp lực lên máy nén và khiến chúng hỏng hóc.”
“Chúng ta có thể đảo ngược tình trạng này không?”
“Tôi không chắc,” Sephiroth đáp. “Nhưng tôi nghĩ điều này giải thích tại sao lại có sự xuất hiện đột ngột của nhiều con rồng quanh dãy núi.”
“Hả?”
“Nhiều sinh vật trên Hành tinh bị thu hút bởi những nơi có Mako dồi dào và phong phú. Mức Mako tăng lên tất yếu sẽ kéo theo sự gia tăng của những sinh vật này.”
“Vậy, nếu ta hạ áp suất trong Lò phản ứng,” Cloud gật đầu hiểu ra, “thì có thể ngăn chặn sự cố và chấm dứt lũ rồng.”
“Về lý thuyết là vậy,” Sephiroth gật gù suy nghĩ, “nhưng… còn một điều nữa…”
“Một điều nữa?”
“Cậu thấy bốn đồng hồ đo này không?” hắn hỏi, chỉ vào các màn hình đen nhỏ nằm dưới mỗi van điều áp.
“Thấy.”
“Chúng biểu thị lưu lượng Mako bên trong Lò phản ứng. Cậu không thấy lạ khi ba máy phát chính gần như không có dòng chảy, trong khi luồng Mako tối đa lại được dẫn tới một nơi thứ tư ư? Nơi được đánh dấu là ‘Phòng điều khiển’?”
“Anh nghĩ điều đó có nghĩa gì?” Cloud trầm ngâm hỏi.
“Nó cho thấy ai đó đã quyết định rằng Mako nên được sử dụng nhiều hơn ở đó,” Sephiroth trả lời, “và người đó chẳng mấy quan tâm đến hậu quả. Có vẻ như lưu lượng Mako dẫn đến phòng điều khiển chỉ có thể giảm từ bên trong. Có điều gì đó không đúng ở đây.”
“Ý anh là gì?”
“Dòng sông Mako chảy xuyên qua lòng đất của Hành Tinh không đơn thuần chỉ là một loại năng lượng. Cậu nghĩ nó đến từ đâu? Làm sao một chất mà khoa học chúng ta còn chẳng thể hiểu hết được lại tồn tại? Nó sinh ra từ hư vô sao? Hay chính Hành Tinh tạo ra nó? Mục đích thật sự của thứ năng lượng này là gì? Có phải chỉ để tạo ra điện thắp sáng một cái đèn? Không, không phải; năng lượng Mako còn hơn thế nhiều. Những Lò phản ứng này chỉ là công cụ để tạo ra tiền, nhưng Shinra đã từ lâu khám phá ra bí mật về tiềm năng thực sự của Dòng Chảy Sinh Mệnh. Tôi đoán là vài nghiên cứu tuyệt mật nhất của Tập đoàn đã từng được tiến hành tại đây, và tôi không nghĩ chúng ta cần phải đi xa để biết được đó là gì.”
“Tôi… không hiểu gì cả…”
Sephiroth đứng thẳng dậy, ánh mắt lướt qua vai Cloud đến cánh cửa sau lưng họ, một lối vào bị che khuất một phần, rồi lại rút thanh Masamune khỏi vỏ. Cloud xoay người lại, cau mày quan sát cánh cổng an ninh đã bị hư hại. Tấm cửa kim loại dày bị ai đó dịch chuyển trái phép khỏi vị trí ban đầu, khóa bị chém gãy, vặn vẹo méo mó. Một luồng ánh sáng đỏ ghê rợn từ căn phòng phía sau lọt qua khe hở, như đang dụ dỗ họ bước vào nơi tăm tối chưa biết rõ là gì. Sephiroth hít sâu một hơi, rồi bước tới.
“Cẩn thận đấy,” hắn nói, kéo mạnh cánh cửa, “có vẻ nơi này không chỉ là một Lò phản ứng…”
Tiếng kim loại chát chúa khi cánh cổng đập mạnh vào vách đá, âm thanh lạnh buốt vang dội khắp hành lang phía trước. Họ lặng lẽ tiến vào đoạn hành lang ngắn, nơi dẫn đến một căn phòng ẩn giấu. Không khí bên trong mát lạnh và ẩm ướt như sương mù. Phòng điều khiển rộng lớn bao trùm trong một thứ ánh sáng đỏ đậm không tự nhiên, tường và trần phủ đầy những ống cao su xoắn lấy nhau như mạng lưới. Một cầu thang thép uốn lượn giữa căn phòng nghiêng, chia cắt không gian thành bốn dãy buồng hình trứng. Những khoang khổng lồ nằm im lặng, nhưng dường như lại đang sống, khi Mako được bơm vào từ các ống dẫn mang hình dạng hữu cơ phía trên, ánh sáng xanh rực rỡ phát ra từ ô kính nhỏ trên mỗi buồng. Trên đỉnh cầu thang là một cánh cửa điện tử duy nhất, được đánh dấu bằng hàng loạt cảnh báo sinh học, phía trên có một tấm biển kim loại khắc chữ gắn chắc lên khung cửa.
“Không thể nào…” Sephiroth thì thầm, đọc to cái tên khắc trên tấm biển. “Jenova?”
Bị cuốn hút đến mức mê mẩn, hắn vội vã lao lên cầu thang, nhanh chóng tiến đến cánh cửa. Những ngón tay đeo găng lặng lẽ lần theo những ký hiệu lạ chạy dọc theo bề mặt cánh cửa, trông như một dạng mã di truyền, như thể đang cố giải mã ổ khóa được mã hóa. Đột nhiên, hắn nắm chặt lấy bản lề và lắc mạnh hết sức.
“Sephiroth?!” Cloud hét lên từ bên dưới. “Anh đang làm gì vậy?”
“Nó… không mở được!” hắn rên rỉ, trong giọng nói lộ rõ sự thất vọng và tức giận đang bị dồn nén, khi hắn quay người khỏi cánh cửa.
Không nói một lời, hắn bắt đầu lặng lẽ kiểm tra từng buồng chứa xung quanh, ánh mắt mỗi lúc một trở nên ảm đạm hơn khi đọc các tấm biển dán bên ngoài. Những bảng điều khiển chỉ toàn là một loạt con số, sắp xếp như thể hiện ngày tháng và các công thức hóa học phức tạp, rõ ràng được thiết kế để giữ kín bí mật về thứ đang nằm bên trong. Lầm bầm trong miệng khi lững thững bước xuống cầu thang, ánh mắt mờ đục, tâm trí trôi dạt, Sephiroth khẽ gật đầu về phía một màn hình máy tính nhỏ gắn trên tường phía sau Cloud.
“Chúng ta có thể giảm dòng Mako từ chỗ đó,” hắn kết luận, rồi đột ngột dừng lại trước hàng buồng chứa đầu tiên, ánh nhìn tập trung vào bên phía tay trái. “Cloud, cậu xả van đi.”
Băng qua lớp sàn lưới thép, Cloud đi đến trước màn hình hiển thị một sơ đồ ba chiều của phòng điều khiển. Màn hình nhấp nháy bên dưới một lớp bụi trắng mỏng đang bong tróc, một điều có vẻ lạc lõng giữa căn phòng vô trùng, nhưng anh không bận tâm. Bên cạnh các hàng buồng chứa trên màn hình là những cảm biến áp suất có màu, cho biết mức năng lượng Mako đang được bơm vào từng khoang.
Cẩn thận làm theo chỉ dẫn, anh lần lượt nhập lệnh trên bàn phím, quan sát các cảm biến dần dần hạ xuống mức áp suất bình thường. Một tiếng rì rì cơ khí vọng từ phía trên, sau đó là một tiếng xì lớn khi ánh sáng xanh từ các buồng chứa bắt đầu nhạt dần. Ngay lúc đó, Sephiroth leo lên buồng gần nhất, cúi xuống nhìn qua ô kính nhỏ. Chỉ vài giây sau hắn nhảy xuống, gương mặt cúi thấp, quai hàm siết chặt khi hắn lắc đầu.
“Chuyện gì vậy?” Cloud thở dốc, lao vội lên bậc thang đến bên cạnh người đội trưởng. “Có gì bên trong vậy?”
“Giờ thì ta hiểu rồi… Hojo…” Sephiroth nghiến răng thì thầm, phớt lờ câu hỏi. “Nhưng, cho dù có làm thế này, ngươi cũng sẽ không bao giờ đạt được vĩ đại như Giáo sư Gast. Cloud, tôi đã nghi ngờ sai rồi: đây không phải là thiết bị của Hollander.”
“Anh đang nói gì vậy?” Cloud truy hỏi, thoáng lùi lại khi Sephiroth ngước nhìn anh bằng đôi mắt đen tối đầy u uất.
“Những khoang này không giống thứ chúng ta thấy ở Lò phản ứng Midgar. Đây là một hệ thống có chức năng cô đặc và làm lạnh năng lượng Mako được hút từ các dòng sông…” hắn nói, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên đôi môi mím chặt, “đó là… khi nó hoạt động đúng cách. Giờ thì… năng lượng Mako sẽ trở thành gì khi bị cô đặc hơn nữa?”
“Anh đang nói đến Materia, đúng không?”
“Thực ra thì, không phải lúc nào cũng như vậy,” hắn đáp. “Trong một vài trường hợp hiếm hoi, Mako cô đặc có thể trở nên trì trệ và phát triển thành những thuộc tính khác biệt, nhưng thông thường, đúng, năng lượng Mako sẽ trở thành Materia khi cô đặc. Đó là mục đích ban đầu của những cỗ máy này: chế tạo Materia để sử dụng trong thời chiến. Tuy nhiên, Giáo sư Hojo đã cải tiến chúng… và đặt vào bên trong thứ khác. Nhìn đi…”
Sephiroth bước sang một bên, ra hiệu cho Cloud đến xem bên trong buồng chứa. Vẫn còn do dự, Cloud bám lên lớp ống cao su để đỡ trọng lượng cơ thể, kéo người lên nhìn qua ô kính tròn. Ánh sáng xanh của dòng Mako đã gần như tan biến hoàn toàn, khiến anh phải cố căng mắt nhìn xuyên vào lớp chất lỏng đục ngầu bên trong. Khi thị lực dần thích nghi với bóng tối, một sinh thể mang hình dạng người dần hiện ra. Thân hình gầy guộc của nó đã mục rữa chỉ còn lại bộ khung xương, làn da kết tinh lấp lánh dưới ánh sáng mờ. Cloud nghiêng sát hơn để nhìn rõ khuôn mặt bạc lấp lánh với đôi mắt trống rỗng của sinh vật tóc rối bù kia qua lớp kính—và giật mình tuột tay khi nó bất ngờ nhe răng cười hiểm độc với anh. Anh ngã mạnh xuống sàn, rồi hoảng loạn lồm cồm đứng dậy trong cơn hoảng hốt mơ hồ.
“Quái quỷ gì vậy?” anh lắp bắp. “Cái thứ đó là cái gì vậy?”
“Hầu hết các thành viên của SOLDIER đều là con người đã được tắm trong năng lượng Mako,” Sephiroth khẽ nói, hơi thở nặng nề, “sử dụng sức mạnh của nó để cường hóa năng lực vượt xa giới hạn bình thường. Quá trình truyền Mako chính là thứ tạo ra ánh sáng trong mắt cậu, sức mạnh vượt trội, tốc độ phản xạ cao và khả năng chịu đau đớn của cơ thể. Cậu khác với người thường, nhưng vẫn là con người. Còn bọn chúng… chúng đã bị phơi nhiễm với mức độ Mako cao bất thường, nhiều hơn cậu rất nhiều…”
“Ý anh là… chúng là một dạng quái vật sao…?”
“Quái vật là thực vật và động vật đã hấp thụ quá nhiều Mako, dù vô tình hay cố ý, dẫn đến rối loạn di truyền. Ví dụ như bầy ‘chó canh gác’, chúng bắt nguồn từ lũ sói bandersnatch từng lang thang ở vùng đất hoang Midgar. Một số được tạo ra trong phòng thí nghiệm của Ban Khoa học, giống như nhiều thí nghiệm khác, nhưng một số khác thì đột biến vì độc tố trong đất. Cậu đã thấy chúng trở nên hung hãn thế nào rồi đấy. Nếu một sinh vật có thể thay đổi cả hình dạng và hành vi chỉ vì phơi nhiễm quá mức… thì thử tưởng tượng xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu điều đó xảy ra với con người…”
“Vậy những thứ trong mấy cái khoang kia là…?”
“Chúng là makonoid,” Sephiroth đáp, giọng trầm đến mức gần như không nghe được, “những dị thể được sinh ra từ Mako. Đây hẳn là những ‘sinh vật tàn bạo’ được nhắc đến trong tín hiệu cầu cứu. Tôi đoán rằng các công nhân Lò phản ứng đã phát hiện ra mối liên hệ giữa sự cố hỏng hóc và sự gia tăng số lượng rồng, rồi tiến vào đây sau khi ai đó đã đột nhập vào trong, nhằm tìm cách ngắt dòng năng lượng… để rồi phát hiện ra một thứ còn kinh khủng hơn nhiều.”
“Rằng Shinra đang sản xuất ra những sinh vật này…” Cloud lắp bắp, cảm giác như bị bóp nghẹt bởi sự thật đang dần hiển hiện.
“Chính xác,” Sephiroth gật đầu. “Và kẻ chịu trách nhiệm cho tất cả… chính là Giáo sư Hojo. Những sinh vật sống bị Mako biến đổi, đó mới chính là bản chất thật sự của lũ quái vật này. Chúng còn ít nhân tính hơn nhiều so với những thành viên SOLDIER thông thường như cậu.”
“Như tôi?” Cloud nhíu mày lặp lại. “Ý anh là… anh không giống vậy sao?”
“Không!!!” Sephiroth gào lên trong đau đớn, tiếng thét của hắn như một vụ nổ cảm xúc vỡ òa. Đôi môi run rẩy, mắt trào dâng những giọt lệ giận dữ, bàn tay siết chặt chuôi dài màu lam của thanh Masamune khi hắn bắt đầu vung kiếm điên loạn giữa không trung.
“Sephiroth!” Cloud kêu lên, phóng khỏi bục điều khiển để tìm nơi an toàn dưới mặt đất khi người đội trưởng đang rối loạn của anh chém ngang chém dọc, xé nát từng khoang chứa xung quanh. Với một tiếng gào bi ai đầy u uất, hắn hạ thanh kiếm xuống, vai sụp xuống nặng nề, quay lưng lại với Cloud.
“Jenova… những con quái vật này…” hắn nức nở, “chẳng lẽ… chẳng lẽ tôi cũng được tạo ra theo cách đó sao? Tôi cũng giống như bọn chúng sao? Giống như chúng thật sao? Cậu đã thấy rồi đấy… tất cả bọn chúng từng là con người!”
“Con người ư?” Cloud phản bác, giọng cứng rắn. “Không đời nào!”
“Từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn cảm thấy mình khác biệt với mọi người,” hắn nói bằng giọng đứt đoạn, “rằng tôi sinh ra với một mục đích đặc biệt nào đó… kể cả sau khi gặp Genesis và Angeal. Nhưng… không phải là như thế này!”
Cloud định mở miệng, nhưng lập tức khựng lại khi thấy làn sương xanh đang tụ quanh cánh tay phải của Sephiroth. Chỉ trong tích tắc, một luồng năng lượng vô hình chấn động mạnh mẽ bùng phát, đi kèm với tiếng kim loại rít lên và vặn vẹo, xung quanh Sephiroth, những khoang chứa bị ép méo, ống dẫn bị xé bật khỏi đế gắn. Cloud bị thổi văng khỏi vị trí đang đứng trước màn hình điều khiển bởi luồng lực khủng khiếp, ngã sấp xuống sàn. Anh ngẩng đầu lên và thấy Sephiroth đang đứng giữa tâm điểm của vùng phát nổ, những buồng chứa gần hắn méo mó, rò rỉ dữ dội, ánh nhìn điên dại của hắn khóa chặt vào một khoang đang rung lên ở tầng trên.
Một tiếng huýt khủng khiếp vang lên khi hơi nước bị nén phun ra khỏi vết nứt của khoang, khí nén ép bật nắp cửa ra ngoài. Cánh cửa rơi xuống lối đi, va chạm vang vọng khắp phòng. Từ làn hơi xanh nhạt dâng lên, một sinh thể bạc ánh hiện ra, thân hình trần trụi của nó nhỏ từng giọt Mako đặc quánh. Con makonoid cao hơn một mét tám, với cơ bắp cuồn cuộn và hai bàn tay có vuốt nhọn, thân thể bị dây nối cố định với khoang chứa qua những điểm gắn trên lớp cơ thịt cứng rắn dị thường.
Cơ thể bị liệt cứng vì trạng thái ngưng trệ quá lâu, sinh vật đổ sập về phía trước. Những dây nối phía sau bị kéo căng rồi lần lượt rách toạc khỏi da thịt, mỗi dây phun ra một chất lỏng khác nhau. Nó rú lên một tiếng cao vút, rợn người vang vọng khắp phòng điều khiển, rồi khi sợi dây cuối cùng bị giật đứt, mắt của makonoid trợn trắng, và nó ngã gập xuống trong tư thế cuộn tròn trên cánh cửa hình oval. Tim đập loạn xạ, Cloud lo lắng ngoái nhìn lại Sephiroth, người chỉ nhắm mắt, lặng lẽ hạ tay xuống. Cả căn phòng rơi vào một khoảng lặng căng thẳng… cho đến khi cuối cùng, đội trưởng của SOLDIER cất tiếng nói, lời nói khiến sống lưng Cloud lạnh buốt:
“Ta thậm chí có phải… là con người không…?”
Chương trước Trang chính Chương tiếp